Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 740

Cập nhật lúc: 2026-02-28 19:13:06
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hoành Lỗi căng thẳng nắm tay trai.”

 

Hoành Đình đảo mắt một cái lớn:

 

“Bác ơi, lát nữa trai cháu sẽ đến đón chúng cháu, bác cứ việc của bác ạ!"

 

Lão Hồ nghi ngờ hai đứa nhỏ:

 

“Thực sự cần bác đưa ?"

 

Hoành Đình gật đầu mạnh.

 

Hoành Lỗi ngây ngô chủ kiến như Hoành Đình, do dự ngập ngừng c.ắ.n ngón tay nhỏ.

 

Chương 1206 Cháu là trai của hai đứa ạ

 

Lão Hồ bóng dáng hai đứa trẻ chạy trong trung tâm thương mại, lo lắng tựa xe đợi một lát.

 

“Bác ơi, cháu là trai của hai đứa ạ."

 

Lão Hồ thấy thiếu niên cao hơn cả cái đầu, trông khôi ngô tuấn tú, lập tức nảy sinh thiện cảm.

 

Hoành Huy chạy suốt quãng đường tới đây, thở chút dồn dập.

 

“Vừa cháu vẫn luôn theo họ, bác cứ việc bận ạ, cháu sẽ đưa các em về nhà."

 

“Bác bảo mà, thể yên tâm để hai đứa trẻ nhỏ thế tự ngoài, hóa trai theo , thì bác yên tâm , bác về đơn vị đây."

 

Hoành Huy cảm kích cúi chào ông một cái:

 

“Cháu cảm ơn bác ạ."

 

Thấy thiếu niên chạy cửa hàng, ông bác thầm khen ngợi, đúng là con cái nhà học thức dạy dỗ, từ lớn đến nhỏ đều hàm dưỡng như .

 

Hoành Huy cửa hàng, ánh mắt đảo khắp nơi, nóng lòng tìm hai bóng hình nhỏ bé .

 

Đi tới một quầy hàng ở giữa, thấy cô bán hàng tươi rạng rỡ, liền gần hỏi thăm.

 

“Hai năm sáu tuổi, lớn cùng ?

 

Thế thì cô thấy , chúng còn đến chỗ cô hỏi xem ở bán bình hoa, lên tầng hai !"

 

“Cháu cảm ơn cô ạ!"

 

Hoành Huy cảm ơn vội vàng chạy về phía cầu thang.

 

“Hầy, cái đứa nhỏ mua cái bình hoa mà lắm chuyện thế?

 

Loại nền trắng vân xanh , chỉ bình xanh hoa trắng thôi, lấy thì bảo, đừng ở đây phá đám!"

 

Hoành Huy thấy một giọng sắc lẹm, cực kỳ thiếu kiên nhẫn vang lên.

 

Vừa rẽ qua khúc ngoặt thấy hai đứa em đang tủ cao che khuất hình.

 

mà... nhưng mà những cái đều cái cháu cần."

 

Nhân viên phục vụ phẩy tay như đuổi ruồi:

 

“Thế thì , về nhà ."

 

Hai em như cà tím gặp sương, ủ rũ .

 

“Anh Ái Quốc, bây giờ?

 

Chúng mua bình hoa cho ."

 

Hoành Đình cũng rưng rưng .

 

Chuyện khác với những gì nghĩ!

 

“Anh hai cái nhóc , lén lút lẻn khỏi nhà, còn tưởng hai đứa , hóa cũng thông minh gớm."

 

Hai đứa đồng loạt ngẩng đầu lên, kinh ngạc Hoành Huy.

 

Hoành Huy bước tới, mỗi tay xoa đầu một đứa.

 

“Khá khen cho hai đứa nhé, sợ vỡ bình hoa của thím nên đến đây mua cái mới để bù ?"

 

Mặt nhỏ của Hoành Đình lập tức đỏ bừng, hổ thẹn :

 

“Anh, bảo giận ?"

 

“Chỉ cần hai đứa dũng cảm nhận , thím thể nào giận hai đứa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-y-thap-nien-60-xuyen-thanh-co-vo-phao-hoi-thich-lam-minh-lam-may/chuong-740.html.]

 

Ngược , phạm dám chủ động nhận, tìm cách lấp l-iếm , nếu để thì mới buồn và thất vọng đấy!"

 

Hoành Lỗi liền đầu :

 

“Thế... là bây giờ chúng tìm nhận ?"

 

“Tất nhiên là !"

 

Hoành Huy lộ vẻ mặt “trẻ nhỏ dễ dạy".

 

“Đi thôi, mang theo tiền và phiếu đây, đến thì mua đồ chơi cho hai đứa."

 

Hoành Huy mỗi tháng đều tiền tiêu vặt, từ nhỏ thím dạy cách lập kế hoạch chi tiêu của , tích lũy nhiều năm, tiền tiết kiệm của còn nhiều hơn cả chủ một gia đình bình thường.

 

Cho nên khi tiêu tiền hào phóng, thấy cửa hàng bán cam từ miền Nam gửi tới, mua luôn hai cân.

 

Lại mua thêm mấy món đồ chơi, những thứ khác thì mua.

 

Lúc ông George đến nhà mang theo bao nhiêu là sô cô la và đồ ăn vặt tinh tế cao cấp, đủ ăn lâu lắm .

 

Hoành Lỗi dãy kệ hàng hoa mắt, nhất thời chút choáng ngợp, bỗng nhiên cảm thấy cả nhấc bổng lên trung, sợ hãi vung vẩy tay chân cầu cứu trai.

 

Hoành Huy cũng giật , túi hạt hướng dương cân xong ném mặt quầy.

 

Cậu quát lớn:

 

“Mời ông buông em trai !"

 

Chương 1207 Không nhớ bác Chu của các cháu nữa

 

Chu Vĩ Hùng sảng khoái một tiếng:

 

“Ha...

 

Huy , nhớ bác Chu của các cháu nữa ?

 

Uổng công bác dắt mấy đứa ăn tiệm mấy , thế thì kém nghĩa khí quá đấy?"

 

Người đàn ông cao lớn xoay , trêu chọc đùa.

 

Lúc Hoành Huy cũng nhận , hồi đầu khi chú từ nông trường đưa về lâu, vị bác để tiện chữa bệnh mượn ở nhờ nhà bà Vương cạnh bên.

 

Tính tình của bác , thể chơi đùa cùng lũ trẻ bọn họ, lúc rảnh rỗi còn đến trường đón họ, dắt họ ăn tiệm.

 

Khoảng thời gian bác ở đó, thịt thà đồ ăn vặt trong nhà bao giờ đứt đoạn.

 

Chỉ cần nhắc đến bác, mấy em đều khá nhớ nhung.

 

“Bác Chu!"

 

Chu Vĩ Hùng tung đứa nhỏ trong tay về phía Hoành Huy, ông lực cánh tay của thằng nhóc nên sợ tung trượt.

 

Chu Vĩ Hùng cố ý Hoành Đình với vẻ lành gì.

 

Hoành Đình rùng một cái, vội vàng trốn lưng trai, sợ cũng bắt lấy tung lên cao.

 

Như thế thì mất mặt lắm .

 

Hoành Huy đặt Hoành Lỗi vẫn còn hồn xuống, nắm lấy tay .

 

Cười với Chu Vĩ Hùng:

 

“Lần bác Chu đến Bắc Kinh cháu đều , Hoành Nghị kể thì qua một tuần , lúc đó cháu thấy tiếc lắm ạ."

 

“Ha ha, bác cũng nghĩ y như cháu , nếu vì bận tiếp đãi bạn bè, bác đến trường tóm cháu .

 

Tiếc là lịch trình quá gấp, bạn bên cạnh nên chỉ đành hẹn .

 

Cháu xem, mới bao lâu bác đến đây."

 

nếu gặp mặt phố, bây giờ bác chắc nhận cháu !

 

đổi , từ một thằng nhóc con thành một trai tuấn tú .

 

Vẫn là nhận hai cái nhóc mới nhận cháu đấy."

 

Hoành Huy mỉm lắng , đó hỏi ông đến từ khi nào.

 

Chu Vĩ Hùng nháy mắt với trợ lý, hai trợ lý tinh ý tản chọn quà.

 

“Cái cửa hàng của các cháu chỗ như quán cà phê để trò chuyện, đúng là điểm ."

 

 

Loading...