THANH ĐIỂU - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:57:48
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4.

Hơn nửa năm cái c.h.ế.t của tam tỷ, hôn quân tới hành cung Giang Bắc tránh nóng. Ta và Lữ Dương tốn hai xâu tiền mới dò chút tin tức.

Cung nữ nhỏ lau nước mắt với chúng :

"Ta bảo các ngươi , đừng hỏi thêm gì nữa. Nếu gây chú ý, cả hai ngươi cũng sẽ c.h.ế.t."

Nói xong, nàng thở dài:

"Ngay cả những quý nữ thế gia còn như , mạng của chúng , chỉ càng rẻ rúng hơn."

Lữ Dương thất thần tiễn rời , thì thấy đang rửa mặt, lớp tro bụi thường ngày che phủ mặt dần tẩy sạch.

Dung nhan của chẳng những vì những ngày tháng khổ cực mà tiều tụy, ngược còn thêm phần diễm lệ.

Nàng trố mắt , nước mắt lăn dài, run rẩy :

"Chẳng lẽ ngươi thực sự là yêu tinh ?"

Ta dựa tường, dáng vẻ kiều mị yếu ớt như xương, rơi lấy một giọt nước mắt, chỉ khẽ :

"Các tỷ tỷ đều c.h.ế.t cả, , rốt cuộc cũng chẳng ai ngăn yêu cơ hại nước nữa ."

Lữ Dương rằng, vẫn còn một bộ vũ y, là tam tỷ năm đó mua trang sức cho may cho .

Nàng ngây chiếc váy lụa đỏ rực tay áo rộng rủ xuống như mây , giọng run run:

"Định Âm, nếu ngươi dám với đại tỷ, cả hai chúng đều xong ."

 

5.

Ngày đầu tiên Triệu Khải tới hành cung, gặp .

Trời nhá nhem tối, chỉ còn một vệt sáng màu cam nhạt hắt lên từ phía xa. Ta những đèn đá giữa hồ, nhẹ nhàng múa lượn.

Chiếc váy đỏ tung bay, mê hoặc lòng .

Triệu Khải, kẻ quen đủ loại mỹ nhân, trong khoảnh khắc đó ngỡ rằng đang thấy một tiên nữ từ trời cao hạ xuống.

Vũ khúc dứt, khẽ mỉm , cúi , dùng đôi chân trắng ngần khẽ khuấy nước hồ.

"Các tỷ tỷ, thật xin , thể trở thành mà các tỷ mong đợi."

Triệu Khải kịp lên tiếng, ái phi bên cạnh – Từ thị – sa sầm nét mặt:

"Tiện nhân từ tới dám cả gan mạo phạm bệ hạ, , lôi ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t!"

Nghe , hoảng hốt, chỉ chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng nhưng chỉ về phía đế vương:

"Bệ hạ?"

Ta dậy, chống chiếc gậy trúc, nhẹ nhàng bước từ những đèn đá mặt hồ đến cây cầu nhỏ giữa hồ.

Khuôn mặt ngây thơ, như sự đời, nhưng mang một vẻ khiến khác thể rời mắt.

"Bệ hạ, Âm nhi gì khiến phật lòng?"

Triệu Khải giơ tay, đẩy Từ thị sang một bên, mỉm tiến về phía :

"Mỹ nhân cốt cách ngọc, dung nhan tiên t.ử, chỉ sợ mạo phạm nàng mới đúng."

Ta cũng , nét trăm vẻ yêu kiều, như thể ánh mắt bùng cháy trong lửa d.ụ.c. Ta khẽ "ôi" một tiếng, nép lòng :

"Nếu , bệ hạ thể đ.á.n.h c.h.ế.t Âm nhi ."

Triệu Khải ngoái đầu, liếc Từ thị sắc mặt tái nhợt, bế bổng lên:

"Ta là thiên t.ử, thiên t.ử sẽ che chở nàng."

Dòng theo , ít phi tần mỹ lệ, nhưng chiếc lọng lộng lẫy chỉ che đầu .

Triệu Khải thấy chân trần trụi, suốt cả quãng đường, đặt xuống.

Ta dựa cánh tay , ngẩng đầu, để lộ chiếc cổ dài trắng ngần.

Triệu Khải là một tên hôn quân trụy lạc và tàn bạo, từng gặp qua bao nhiêu mỹ nhân.

Từ những nữ t.ử thế gia kiến thức và khí chất, đến những cô gái dịu dàng ngoan ngoãn chốn thôn quê. , dường như còn giữ vẻ thản nhiên thường ngày.

Những mỹ nhân dâng tặng khắp nơi, từ vẻ rực rỡ kiều diễm, dáng vẻ mảnh mai gợi tình, đến những cao ngạo lạnh lùng thèm đế vương.

Còn , ngoài nhan sắc mê hồn, hiểu hơn ai hết cách nào để khơi gợi, để trêu đùa trái tim một .

Khiến ngứa ngáy trong lòng, chẳng thể buông tay.

Trước cửa tẩm điện của đế vương ở hành cung Vạn Lâm là một hồ suối rượu, nơi thiết yến đêm để hoan lạc.

Ngày Triệu Khải đến hành cung, một lão ma ma sai chúng , những nô tài thấp hèn, dọn dẹp suối rượu. Rượu ngon và mỹ thực quý giá ngừng chuyển đến, tất cả đều đổ hồ.

Ngay đêm , dụ Triệu Khải cùng vui thú trong suối rượu.

Hắn đỏ ngầu đôi mắt, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy eo , ngừng vùi trong khoái cảm:

"Ngươi là yêu tinh từ núi nào, chuyên để mê hoặc ?"

nóng bừng, rượu hâm nóng, làn da phớt hồng. Mái tóc đen nhánh dính sát , ánh mắt mê say nhưng vẫn giữ vẻ tỉnh táo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-dieu/chuong-2.html.]

Nghe , lớn, lấy rượu hất lên , dùng cành cây bẻ mà khẽ quất:

"Bệ hạ ăn thịt còn trách là yêu tinh, đúng là kẻ phụ tình!"

Lời của càng khiến như phát điên, vòng tay siết c.h.ặ.t hơn, trong lúc cảm xúc dâng trào, thì thầm:

"Ta từng cảm thấy thoải mái như thế , từng thoải mái như thế ."

Ngay khi còn ở hành cung, hôn quân phong Quý phi. Đến lúc hạ chỉ, mới cầm b.út lên, đang đống tấu chương hỗn loạn, hỏi:

"Ái phi, nàng tên là gì?"

Ta chậm rãi dậy, tiện tay nhặt chiếc áo mỏng trong suốt khoác lên :

"Lữ Âm, họ Lữ, hai cái miệng."

Một cái khiến say mê đến mê , cái còn sẽ nuốt chửng ngài và cả thiên hạ của ngài.

 

6.

Ngày đó, thấy g.i.ế.c , chính là Lệ phi Từ thị.

Nàng vốn ở trong cung điện xa hoa nhất, gần hoàng đế nhất trong hành cung. Thế nhưng, ngày thứ hai, Triệu Khải đem cung điện ban cho .

Ngày Từ phi dọn , nàng tức giận đến đập phá khắp nơi, buông ít lời lẽ khó .

Ngay cả cung nhân trong viện cũng xử trượng đến c.h.ế.t mấy .

Ta sai mang một chiếc ghế quý phi , ung dung bóc vải mà .

Ta nàng mang theo đầy oán khí, giận dữ bước khỏi sân, thẳng tay tát mặt một lão ma ma đang quỳ bên lối nhỏ.

"Trong hành cung yêu tinh như , ngươi tra xét kỹ càng, còn để nàng dụ dỗ bệ hạ? Ta thấy ngươi sống chán !"

Lão ma ma liên tục dập đầu, trán m.á.u rỉ :

"Xin nương nương tha mạng, xin nương nương tha mạng! Nàng đây ngày nào cũng bôi tro lên mặt, hành cung đông thế , lão nô thật lòng bất lực mà!"

Lệ phi lạnh lùng khẩy:

"Ngươi già , việc gì, thì c.h.ế.t ."

Lời dứt, hai thái giám phía nàng lập tức bước , bịt miệng lão ma ma nhanh ch.óng khiêng .

Lão ma ma từng quản lý bộ đám nô tài trong hành cung, bà một đứa con trai tên là Ngưu Tráng, coi các cung nữ trong hành cung như hậu cung riêng của , thấy ai mắt liền dùng cách cưỡng bức.

Vì bảo vệ , Lữ Dương từng tên cầm thú ép buộc, còn sinh một đứa con.

Ta nhả vỏ hạt dưa, sang thái giám bên cạnh, :

"Giúp Lệ phi một tay, con trai lão ma ma tên là Ngưu Tráng, đừng để c.h.ế.t êm ái. Nếu , từ nay ngươi sẽ là thái giám tổng quản của . Nếu , ngươi thể sang điện Lệ phi, xin nàng thu nhận."

Tiểu thái giám tên là Tân Thành, lùi hai bước cúi đầu lạy tạ, lập tức rời .

Phía bên , Lệ phi thêm vài bước, thấy trong đình liền biến sắc, nhưng ngay đó lấy vẻ lạnh nhạt, chậm rãi tiến tới.

"Lữ Quý phi quả là hiếm nhan sắc, nhưng tiếc , trong cung , thứ thiếu nhất chính là mỹ nhân. Còn thứ thiếu, chính là xác nữ nhân tàn phế nơi Yết đình."

Ta khẽ mỉm , tựa cằm lên lòng bàn tay, nheo mắt hỏi:

"Nghe Lệ phi sủng ái nhiều năm, hẳn chỉ nhờ nhan sắc. Là nhờ điều gì ?"

Nàng nghiến răng , đột nhiên tiến sát , qua kẽ răng:

"Ngươi thì ? Đến ba chị em nổi danh nhà Lư gia, chẳng cũng c.h.ế.t tay đó ? Tiện nhân, ngươi sẽ c.h.ế.t còn t.h.ả.m hơn họ!"

Nụ môi dần tắt, ngẩng đầu lên nàng chằm chằm.

Hóa là ngươi – cái tên cung nữ nhỏ lóc mãi vẫn dám .

Người đài cao, bắt nhị tỷ chứng kiến những cảnh truỵ lạc, lớn khi thấy nhị tỷ lột trần giữa chốn đông , chính là nàng – con rắn độc khoác lớp da mỹ nhân .

Cuối cùng, cũng tam tỷ c.h.ế.t như thế nào.

Lệ phi cúi từ cao, từng chữ như d.a.o khắc lòng:

"Nhị nữ Lư gia phát điên, bổn cung dâng lời khuyên bệ hạ, ném nàng phố để dân chúng nhạo, lấy đó gương, xem ai còn dám chống đối bệ hạ.

Ngươi tam nữ Lư gia c.h.ế.t ?

Bổn cung bắt nàng con đường lát đá trải đầy than hồng. Nếu nàng bước một trượng, nhị tỷ ngươi khi ném đường sẽ mặc một lớp y phục. Nếu bước hai trượng, sẽ mặc hai lớp.

Nàng tự bước đến c.h.ế.t, từng bước, từng bước, sống mà như thiêu đốt chính ."

Ta gì, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy trong suốt. Đầu óc cuồng, lạnh ngắt, dày quặn lên từng cơn đau dữ dội, khiến nôn.

, nôn thật, nôn mặt đất, thậm chí còn nôn lên cả Lệ phi.

Nàng vốn đang tự đắc, nay hoảng sợ, hét lên một tiếng, c.h.ử.i rủa nhanh ch.óng rời .

"Đồ quái vật gì thế , dám đem thứ bẩn thỉu như phun lên bổn cung!"

Bóng dáng nàng dần khuất xa, tiếng quát tháo của cung nhân và sự náo loạn vang vọng bên tai .

Còn , nước mắt giàn giụa, ngẩng đầu lên.

Tam tỷ, đau quá! Ngọn lửa l.i.ế.m qua da, mỗi bước như giẫm lên đầu d.a.o nhọn.

Các tỷ của , đau đến nhường nào...

Loading...