THANH ĐIỂU - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:58:02
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

Ta dậy, chỉnh trang bản , thẳng hướng về viện đây và Lữ Dương từng cung nữ.

Đáng lẽ giờ là lúc trực, nhưng Lữ Dương đang mấy cung nữ vây quanh, đẩy qua đẩy .

"Cái ả của ngươi chẳng trèo cao ? Sao kéo ngươi khỏi đây? Chẳng lẽ ghét ngươi bẩn ? Bị con trai của ma ma nhục, còn thái giám chạm . Nếu là , chắc c.h.ế.t quách cho xong!"

"Ngày nào cũng coi nàng như báu vật, giờ thì ? Công cốc cả chứ gì."

"Ngươi nàng đắc tội với ai ? Đó là Lệ phi nương nương – bệ hạ sủng ái nhất. Trước đây kẻ nào dám trái ý nương nương, giờ mộ phần chất đầy cả một ngọn núi."

"Hai chị em nhà ngươi thật hổ, đều là đồ hạ tiện cả thôi!"

Tay run lên.

Khi mới đến hành cung, và Lữ Dương ngày nào cũng bắt nạt. Nàng luôn bảo nhẫn nhịn, rằng đại tỷ sống.

, lau mặt, xoay tìm con trai của ma ma. Ta đích dạy cho một bài học.

Không ngờ, Lữ Dương ngăn cản và đ.á.n.h cho một trận.

Nàng phịch xuống đất, đến nghẹn thở:

"Đại tỷ vắt óc nghĩ cách cho ngươi một phận, chẳng lẽ là để ngươi tự nhục chính ?"

nàng . Nàng tự nhục, nhưng chính nàng tự gánh lấy.

Ta lưng , rút thanh đao bên hông thị vệ, từng nhát từng nhát mà c.h.é.m xuống.

Nhát đầu tiên, c.h.é.m cổ một cung nữ. Nàng trợn mắt , vẻ dám tin, kinh hoàng hiện rõ trong ánh mắt.

Nhát thứ hai, c.h.é.m cánh tay một kẻ khác. Đến nhát thứ ba, nắm vững lực tay, đ.â.m thẳng bụng.

Tất cả đều sợ hãi vẻ cuồng loạn của . Đến khi tỉnh , cả đám cung nhân quỳ gối gọn ghẽ đất, đồng thanh kêu gào xin tha mạng, cầu xin thứ tội.

Ta cầm đao trong tay, như một vị thần giáng lâm, bước qua từng .

Ta hiểu, tại cùng là những kẻ coi như cỏ rác, cùng là những con thấp hèn khốn khổ, mà họ vẫn tìm kiếm kẻ yếu hơn để con mồi?

Ta vứt đao xuống đất, khôi phục dáng vẻ yếu đuối kiều mị ngày , dựa một cung nữ mà thở dốc.

"Cái tên Lữ Dương , các ngươi mau đuổi nàng khỏi hành cung."

Ta thấy đang quỳ của Lữ Dương run lên bần bật, nàng ngẩng phắt đầu lên, nước mắt dâng tràn trong đôi mắt đen nhánh.

Còn , chỉ lấy một chiếc khăn trắng sạch sẽ, chậm rãi lau tay, thèm nàng lấy một cái.

"Khóc cái gì? Làm tỷ thì nhất định dẫn ngươi sống những ngày sung sướng ?"

Vừa , buồn để tâm, ném xuống đất một túi bạc vụn:

"Nhìn ngươi, bổn cung nhớ đến những ngày khác sỉ nhục. Bạc thưởng cho ngươi, từ nay đừng để bất kỳ liên hệ gì với bổn cung nữa."

Dứt lời, nhấc chân rời .

Mỗi bước chân để một dấu m.á.u đỏ sẫm, từng bước, từng bước, như đoạt hồn.

Bước chân đẫm m.á.u.

 

Nói , chỉ ba vị tỷ tỷ...

 

8.

Triệu Khải là một hôn quân, tàn bạo, g.i.ế.c chớp mắt, nhưng khi xử lý chính sự, hề lơ là.

Thế nhưng, trong hai tháng ở hành cung, hơn nửa đệm trúc trong cung đều thấm đẫm mồ hôi và d.ụ.c vọng của . Ta tận mắt thấy chúng mang thiêu hủy.

Đến ngày đưa hồi cung, vẫn còn ba phần đệm kịp chạm tới.

Quan ngôn thành quỳ sẵn điện Hạo Hãn Càn Khôn, xếp hàng dài để tấu chương luận tội .

Lệ phi hào hứng , giọng mỉa mai:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-dieu/chuong-3.html.]

"Giờ thì các đại thần đều đang chờ bệ hạ ban c.h.ế.t cho ngươi đấy."

Phụ của Lệ phi là đương triều Thừa tướng, đầu văn quan, chuyên phụ trách đàn áp các quan ngôn luận hoàng đế.

Hoàng đế g.i.ế.c vô tội, họ liền bịa đủ thứ tội danh để che đậy sự thật, giữ vẻ thái bình giả tạo. Còn , g.i.ế.c hai cung nữ ở hành cung, ngay lập tức trở thành cái gai trong mắt bọn họ, dâng tấu chương chỉ trích ngừng.

Đều là g.i.ế.c , nhưng những kẻ tự xưng là học giả thể bẻ cong đạo lý đến mức .

Ta nhàn nhạt liếc Lệ phi, mỉm :

"Ta vẫn thử cùng bệ hạ vui thú xe ngựa, cảm giác sẽ như thế nào."

Câu trắng trợn khiến nàng tức đến đỏ bừng cả mặt, nghiến răng gằn giọng:

"Đợi ngươi c.h.ế.t , bổn cung nhất định sẽ khuyên bệ hạ thử qua hình phạt bào lạc."

Ta gật đầu, nhẹ giọng đáp:

"Hình bào lạc, cũng tệ."

Khi trèo lên xe ngựa của Triệu Khải, bật , t.h.ả.m thiết bám lấy vạt áo .

"Bệ hạ đừng hỏi, để thần hầu hạ ngài cuối."

Ta , nước mắt rơi xuống, chạm môi . Trong thở ngày một nặng nề, đưa hai ngón tay miệng , nấc , giọng đầy ấm ức:

"Bệ hạ... bệ hạ... để thần c.h.ế.t ở đây ."

Sau cơn hoan lạc, Triệu Khải vuốt ve eo và bụng , ánh mắt lạnh lùng:

"Yêu tinh nhỏ, nãy gì đó?"

Ta ngẩng đầu khỏi vòng tay , trong mắt phủ đầy một tầng sương mờ:

"Lệ phi rằng thần về cung sẽ c.h.ế.t, sẽ chịu hình bào lạc."

Nghe , khẽ, đè xuống một nữa:

"Đừng sợ, Lệ phi vốn tính cách kiêu căng, miệng lưỡi sắc sảo, chỉ dọa nàng mà thôi."

Triệu Khải quả thực thấy chồng tấu chương dày cộp buộc tội là họa thủy quốc gia, yêu cơ loạn thế.

Vừa về đến cổng cung, thấy một đoàn quan viên quỳ chỉnh tề bên ngoài, sắc mặt lập tức đen như đáy nồi.

"Bệ hạ, Lữ thị là yêu nữ hại nước, loạn lòng quân, tội thể dung!"

Ta sợ đến tái mét, gương mặt trắng bệch nấp lòng Triệu Khải, thốt nên lời, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.

Lệ phi kiêu ngạo ngẩng cao cằm, như thể phần thắng nắm chắc trong tay.

Triệu Khải im lặng hồi lâu, ánh mắt lạnh như băng đám thần t.ử quỳ rạp đất. Phần lớn bọn họ đều là phe văn quan của Từ thừa tướng.

Ta khẽ thở dài, buông bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy Triệu Khải, nghiêng quỳ xuống đất:

"Bệ hạ, họ đều thần tội. Thần khiến ngài khó xử, nguyện lấy cái c.h.ế.t để dẹp yên chuyện."

Lời hùng hồn, nhưng mồ hôi lạnh túa ướt đẫm trán và lưng .

Ngay cả môi cũng đang run rẩy, hàm răng ngừng va .

Trời cao ơi, đầu tiên trong đời sinh lòng cầu khẩn.

Trời cao ơi, nếu khi c.h.ế.t, Lư Định Âm rơi xuống A Tỳ địa ngục, nguyện bao giờ luân hồi, nguyện ngày ngày chịu hình phạt trong chảo dầu sôi lửa bỏng.

Chỉ mong , để thắng ván cược .

Ngay khoảnh khắc , Ngưu Tráng bất ngờ từ hàng nô tài trong hành cung lao , tay cầm con d.a.o, giơ cao ném mạnh về phía :

"Lệ phi nương nương, nô tài nguyện tận trung với !"

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, bỗng bật dậy, chắn Triệu Khải. Lưỡi d.a.o của Ngưu Tráng sượt qua bờ vai , găm thẳng cổ của một thái giám cạnh Triệu Khải.

Ngay đó, Ngưu Tráng các cung thủ cao b.ắ.n hạ, ngã gục xuống đất, đôi mắt vẫn đầy vẻ cam lòng.

Triệu Khải mặt lạnh như băng, bế lên, khóe môi nở một nụ nhạt đầy giễu cợt, ánh mắt sắc như d.a.o quét qua đám đang quỳ đất:

"Từ thừa tướng, ngươi quả thực là một vị thừa tướng trung thành của ."

Trời cao phù hộ, , thắng.

Loading...