THANH ĐIỂU - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:58:19
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

09.

Khi phong Quý phi ở hành cung, phần lớn cung nhân hầu hạ đều là cũ từ hành cung.

Ngoài những kẻ trướng lão ma ma lệnh của Lệ phi, còn đám cung nhân từng quen với và Lữ Dương.

Tên thái giám nhỏ bé chẳng mấy nổi bật – Ô Đông – khi mới đến hành cung, vì tịnh mà suýt mất mạng. Chính Lữ Dương ngày ngày sắc t.h.u.ố.c, mỗi ngày một bát, mới cứu sống .

Ta lạnh mặt nàng , :

"Chi bằng để dành tiền mua cho hai lọ dầu bôi tay."

Nàng chỉ thở dài, lắc đầu bất lực:

"Đây là điều cần . Kết giao thêm một , khi chúng tìm thấy tiểu thư, sẽ thêm một chỗ dựa."

Sau , khi các tỷ tỷ đều mất, đến lúc trả thù, quả nhiên chúng thêm một chỗ dựa.

Chuyện ban đầu nhỏ. Ô Đông lôi Ngưu Tráng ngoài định g.i.ế.c, nhưng Lữ Dương gào lên cứu . Sau đó, nàng với Ngưu Tráng rằng năm ngoái, nàng sinh cho một đứa con, bảo sống cho t.ử tế.

Ba ngày , Lữ Dương mua hai xác , một lớn một nhỏ, thiêu cháy đen trong phòng.

Ô Đông với Ngưu Tráng rằng, Lệ phi bảo gia đình việc , tất cả đều c.h.ế.t. Sau đó, lấy sợi dây thừng chuẩn sẵn, siết cổ Ngưu Tráng, lạnh lùng :

"Nếu trách, chỉ thể trách mạng ngươi thấp kém. Dẫu ngươi dốc hết sức lực, cũng chẳng lay nổi một sợi tóc của những kẻ quyền quý."

 

10.

Ngưu Tráng giãy giụa điên cuồng trốn thoát, nhưng vẫn Ô Đông siết đến c.h.ế.t ngạt.

Khi tỉnh nữa, gặp một lão nô mù. Lão rằng cả gia đình đều bạo quân g.i.ế.c sạch, lão đến hoàng thành để g.i.ế.c tên hôn quân .

"Chỉ là, còn một chủ nhân , cho cơm ăn, cho việc . Nếu g.i.ế.c hoàng đế, chẳng gia đình chủ nhân cũng sẽ chịu họa lớn ?"

Ngưu Tráng lão nô, đầu tiên đầu óc thông suốt.

Trong tay và Lữ Dương, tài lực chẳng bao nhiêu, mỗi bước đều là cuộc đấu mạng sống với những kẻ tự xưng là quý nhân.

Ai mạng cứng hơn, kẻ đó sẽ thắng.

 

11.

Gia tộc của Lệ phi chính là đôi môi và bàn tay cầm quân cờ của Triệu Khải.

Đế vương vốn dĩ luôn đa nghi, mà hôn quân càng ngu thì càng thể dung thứ bất kỳ mối nguy hiểm nào bên cạnh.

Khi bắt đầu nhận rằng, đôi môi , bàn tay suy nghĩ riêng, thậm chí còn ngược khống chế , đó chính là lúc khởi đầu cho cái c.h.ế.t của Lệ phi.

 

12.

Vết thương vai chỉ là một vết xước, m.á.u rỉ đáng ngại.

Lúc nữ y băng bó và thoa t.h.u.ố.c, Triệu Khải luôn ở bên cạnh, từng rời nửa bước.

Ta , chỉ c.ắ.n môi, cứng cỏi thốt lên một tiếng nào.

Nhớ năm xưa, khi còn nhỏ, cũng từng thương. Năm , đại tỷ mười hai tuổi, một bài thơ chấn động cả U Châu.

Phu nhân Thứ sử mang đến một viên minh châu lớn, đại tỷ nóng lòng sai gọi , dùng minh châu đó chế tác một bộ trâm cho .

Ta vì quá vui, bước nhanh vài bước, để ý, trượt chân ngã. Đầu gối đá nhọn cào một vết sâu.

Ta kìm mà bật nức nở.

Phụ qua, trông thấy liền cau mặt, ánh mắt lạnh lẽo :

"Con gái thế gia mà chỉ vì một viên minh châu luống cuống, còn thể thống gì!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-dieu/chuong-4.html.]

Ta càng tủi , các tỷ tỷ chiều chuộng nên chịu nổi chút ấm ức.

"Phụ dạy dỗ con lấy một ngày, nữ nhi hiểu quy củ?"

Phụ tức đến phát run, giơ tay định đ.á.n.h .

lúc đó, đại tỷ từ trong viện chạy , trâm tóc vì vội mà lỏng cả , vội vàng chắn , nhận một bạt tai .

"Phụ , Định Âm mới bảy tuổi, thương đau đớn, ? Nhìn thấy vật yêu thích, thất thố? Đó chẳng là lẽ thường tình của con ? Nếu phụ trách phạt, trách phạt Thanh Toản dạy dỗ , Thanh Toản xin chịu tội ."

Phụ nỡ trách phạt đại tỷ, chỉ hậm hực liếc một cái phất tay áo rời .

Sau đó, khi thấy vết thương chân , đại tỷ lo đến mức thổi rơi nước mắt.

Ta tươi, với tỷ:

"Ta chỉ để đại tỷ đau lòng thôi. Nếu ai đau lòng , Định Âm sẽ nữa."

Đại tỷ lý lẽ ngang ngược, chọc :

"Âm Nhi của , thì cứ , thì cứ . Cả đời , nhất định sống thuận theo lòng ."

Lúc , dè dặt ngước mắt Triệu Khải, khẽ hỏi:

"Thần gây họa cho bệ hạ ?"

Triệu Khải vết thương vai , ánh mắt trở nên khó đoán, tựa như mây mờ giăng kín.

"Trẫm sủng ái nàng, khiến nàng gặp nạn. Nói cho cùng, đó là của trẫm."

Ta lắc đầu, giọng nhẹ nhàng:

"Bệ hạ là thiên t.ử, thiên t.ử ?"

Triệu Khải bật lớn, âm thanh vang vọng:

"A Âm, nàng thật sự khiến trẫm xiêu lòng."

 

13.

Vào hạ tuần tháng tám, trăng tròn mới khuyết.

Triệu Khải mời Từ thừa tướng và Lệ phi đến xem một màn hành hình bào lạc với hai mươi lăm .

Những kẻ chịu hình đều là thích khách mưu sát Triệu Khải hoặc quan thần phạm tội bất kính với .

Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết kéo dài ngớt khiến Lệ phi run rẩy như cành liễu gió, thậm chí còn ói khắp mặt mũi, y phục.

Từ thừa tướng thì vẫn điềm nhiên như , ngay cả sự thất thố của con gái cũng chẳng buồn bận tâm.

Sau hôm đó, cung nhân kể cho về những chuyện oai phong của Từ thừa tướng. Ta chiếc xích đu, để mặc bay lên trong lơ lửng.

"A, Từ đại nhân quả nhiên tầm thường. Núi Thái sụp mắt vẫn đổi sắc mặt, cứ ngỡ cả thiên hạ chỉ bệ hạ mới dũng như thế."

Triệu Khải phía , khóe miệng kéo lên nụ lạnh, giọng mỉa mai:

"Ái phi đúng, đây trẫm nhận thừa tướng là bậc kỳ tài như ?"

Đến đầu tháng chín, Lệ phi nhiều đêm mộng mị bất an. Nàng kinh hãi sợ hãi, ngày nào cũng lẩm bẩm rằng bệ hạ sẽ lột từng mảng thịt nàng để nướng lên cột đồng. Cả nàng trở nên điên loạn, thần trí ngây dại.

Từ thừa tướng thấy Lệ phi còn hữu dụng, bèn dâng lên mười mỹ nhân cung. Trong đó, một tên là Tống Cơ, dung mạo tựa thơ tranh, mỹ lệ gì sánh .

Chỉ cần liếc qua, nhận nàng, bởi lưng nàng, chính là Lữ Dương.

Lữ Dương đen nhiều, cũng béo hơn, dáng vẻ bây giờ khó ai nhận , nhưng thì nhận ngay.

Nhìn thấy nàng, tim đập dồn dập như trống trận, mồ hôi lạnh tuôn chảy ngừng.

Sau những chuyện xảy , nàng đáng lẽ nên cầm lấy bạc đó, tìm một nơi yên bình mà sống cuộc đời an .

Vậy mà tại nàng về?

Loading...