THANH ĐIỂU - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:58:32
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14.

Triệu Khải vô cùng sủng ái Tống Cơ, lệnh dựng một tòa Nguyệt Hoa Lâu bằng vàng ròng ngay chính giữa hoàng cung. Thợ thủ công ngày đêm miệt mài, chỉ để kịp ngày sinh thần của nàng, cho nàng từ lầu cao trăng soi xuống Đông Hồ.

Còn , nhân lúc ai để ý, lặng lẽ đến cung của Lệ phi.

Nàng thất thế, cung nhân hoặc rời , hoặc tan tác, cả đại điện rộng lớn còn ai canh giữ.

Lệ phi một , mặc trung y, tay cầm một đoạn chân đèn, điên cuồng lẩm bẩm điều gì đó.

Ta xuống ghế, bình tĩnh quan sát.

Triệu Khải hiện đang mê đắm Tống Cơ, sợ quấy rầy , liền tiện tay đem Lệ phi giao cho .

Hắn xoay chiếc nhẫn tay, ánh mắt thờ ơ :

"Cứ trút giận , trẫm nàng con thỏ thuần lương, cần giả vờ. Vừa để trẫm xem thử trái tim yêu tinh của nàng rốt cuộc màu sắc gì."

Ta rõ đây là phần thưởng tùy tiện ban cho , là một phép thử nào đó.

Lệ phi đối với quả thực quá hấp dẫn. Đây là con mồi duy nhất chỉ Triệu Khải, là nỗi ám ảnh từng đêm. Ta luôn mơ tưởng đến việc hành hạ nàng, từng nhát d.a.o, từng nhát d.a.o, cắt nát thể nàng thành từng mảnh, để lũ ch.ó hoang chia ăn thịt.

Hoặc biến nàng thành nhân trư, để nàng sống dài đằng đẵng, sống mà chẳng bằng c.h.ế.t.

Hoặc dùng những cách hèn hạ nhất nhục nàng, để nàng cảm nhận nỗi nhục nhã mà nhị tỷ từng chịu đựng.

Lệ phi lảo đảo vài bước, bất ngờ quỵ xuống đất, gào thét đến xé lòng:

"Ta cũng cung, cũng cung! Mẫu , con cung!"

Nàng gào lên bao nhiêu , cuộn đất, bật thút thít.

là một kẻ đáng thương, nhưng quyết tâm trong vẫn lay chuyển.

Ta vỗ tay gọi Ô Đông đến, nhàn nhạt lệnh:

"Biến nàng thành nhân trư , dùng chiếc bình mà thích nhất để đựng. Muốn t.h.u.ố.c gì cứ lấy, nhất định để nàng c.h.ế.t."

Nếu nàng c.h.ế.t , những đêm dài đằng đẵng , để hóa giải nỗi hận trong lòng?

 

15.

Đến ngày thứ sáu khi Lệ phi biến thành nhân trư, cuối cùng cũng gặp Lữ Dương.

Nàng xách theo một hộp thức ăn, chậm rãi bước con đường trong cung. Hơn nửa năm gặp, vẻ ngoài của nàng ngày càng giống đại tỷ.

Đó là một dáng vẻ hiếm thấy ở những trong cung: điềm nhiên và cao quý, tựa như việc thế gian đều đến , chẳng lọt mắt nàng.

Ta cách hai con đường trong cung, lặng lẽ từ xa, lòng chợt dâng lên nỗi xót xa khó tả.

lúc , một tiểu cung nữ đang chăm sóc hoa cỏ vội vã va , sợ hãi quỳ xuống, dập đầu xin tha.

Ngay lúc , Lữ Dương ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm thẳng về phía .

Tim bỗng thắt , ngẩng cằm lên, ánh mắt lạnh lùng xuống tiểu cung nữ va .

"Đánh cho nàng một bạt tai, lôi thì lôi, đừng để thấy nữa."

Ô Đông hiểu ý, lập tức tiến lên, giáng một cái tát trời giáng mặt tiểu cung nữ, đó kéo nàng .

Ta dừng con đường trong cung, mà lập tức về cung của .

Trong tay là một mảnh giấy ướt đẫm mồ hôi, nét chữ đó nhòe, nhưng vẫn lờ mờ hiện lên hàng chữ nhỏ như đầu ruồi:

"Tái phùng thanh vân thiên, thanh điểu nhập hồng loan."

Ta một lời, chỉ chậm rãi nhét mảnh giấy miệng, nuốt xuống từng chút một.

Năm chín tuổi, con chim nhỏ nuôi qua đời. Nhị tỷ dẫn rừng, cùng chôn cất nó.

Nhìn đến đau lòng, nhị tỷ bèn ôm lòng, dịu dàng an ủi:

"Định Âm đừng , con thanh điểu c.h.ế.t . Nó bay , bay mãi, bay về lúc Định Âm còn nhỏ, biến thành nhị tỷ, ở bên mà lớn lên. Nhị tỷ chính là thanh điểu, mà thanh điểu cũng chính là nhị tỷ."

Ta dù nhỏ, nhưng hiểu nhị tỷ đang dối, thế là càng dữ hơn.

Nhị tỷ, luôn nghiêm nghị như một học giả, thể dối?

Để giống như một chú chim, nàng bĩu môi giả tiếng kêu, kể cho vô vàn câu chuyện và tập tính của thanh điểu.

Khi chìm giấc ngủ, nàng mới bất lực thở dài.

Chuyện , chỉ hai chúng , ai khác .

Khi mảnh giấy trôi qua cổ họng, bỗng bật .

Nhị tỷ vẫn còn sống, nàng c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-dieu/chuong-5.html.]

 

16.

Ngày Từ thừa tướng tịch biên gia sản, Tống Cơ— sắc phong phi—từ tòa lầu Nguyệt Hoa bằng vàng ròng của nàng nhảy xuống tự vẫn.

Cả triều đình rung chuyển, hơn mười văn thần liên đới cũng chịu tội c.h.ế.t.

Kinh thành Dực Đô chìm trong sợ hãi. Một cử t.ử dũng cảm xé sách Thừa Thiên Đài, say rượu lớn tiếng mắng Triệu Khải. Chúng lập tức bắt, ba treo lên tường thành phơi nắng đến c.h.ế.t.

Đêm đó, sủng ái trở .

Tấm sa mỏng mờ ảo ôm lấy cơ thể , bên trong là làn da trắng mịn như sứ. Ta sai dùng nước ép từ hoa phượng tiên vẽ lên lưng hình một con thanh điểu dang cánh.

Đôi cánh đỏ rực của thanh điểu quấn quanh vai , vòng qua cánh tay.

Trước mặt Triệu Khải, chậm rãi cởi tấm sa, cúi đầu, đưa lưỡi l.i.ế.m nhẹ những nét cánh đỏ vai.

Ánh mắt Triệu Khải tràn ngập d.ụ.c vọng. Hắn vội vã bước xuống giường, ôm lên vai:

"Yêu tinh, xem tối nay trẫm sẽ chỉnh đốn nàng thế nào."

Nằm lưng , khẽ đầy quyến rũ, hai tay xuống tháo dải lưng của :

"Bệ hạ minh thần võ, trong cung ngoài cung, ai dám phục sự chỉnh đốn của ."

Ta giường, mái tóc dài buông xuống tấm gấm thêu phức tạp, chảy dài đến tận mặt đất. Màu trắng, đỏ và đen hòa quyện . Triệu Khải điên cuồng cuốn lấy , từng tấc từng tấc l.i.ế.m lấy tấm lưng, c.ắ.n nuốt gần hết đôi cánh đỏ rực của thanh điểu.

Ta thả gào thét, phát tiết, nhưng cảm nhận chút vui sướng nào. Bụng cuộn lên từng cơn, khiến khó lòng ngăn cảm giác nôn.

Trong lòng, thầm khẩn cầu:

"Các tỷ ơi, nếu các tỷ trời, xin đừng . Xin đừng ngoái đầu ."

Mỗi Triệu Khải rời , chân trần chạy tấm bình phong, ngắm nghía chiếc bình yêu thích của .

Lệ phi há hốc miệng, rên rỉ điều gì rõ. Ta nghĩ nàng cô đơn, bèn sai nấu một bát nước sâm đổ cho nàng uống, bên cạnh kể cho nàng những câu chuyện mà nàng .

Chẳng hạn, về cha nàng, ngũ mã phanh thây, chỉ còn chiếc đầu treo ở chợ.

Hay em trai nàng, kẻ ngày ngày bức hại bá tánh, dân chúng ném đá đến c.h.ế.t khi giải qua thành trong cũi.

Hoặc về những nữ nhân trong gia tộc nàng, bán thanh lâu, suốt đời kỹ nữ.

"Từ Tòng Dung, ngươi hận, cam lòng? Ngươi cảm thấy gia đình thật oan uổng?"

Ta ngả , điên cuồng.

"Các tỷ ơi, khi c.h.ế.t, cũng sẽ gặp các tỷ nữa."

 

17.

Cuối năm , sắc phong Hoàng quý phi, chuyển ở trong tòa Nguyệt Hoa Lâu bằng vàng ròng.

Dư luận nổi sóng, trong triều ngoài dân đều mắng là hồng nhan họa thủy. Lại kẻ sĩ sợ c.h.ế.t, thơ, từ, chỉ trích .

Mỗi đều khiến hứng khởi sai mang đến xem, nhưng xem xong mất hứng, tiện tay ném xuống đất.

Đám phàm phu tục t.ử , sánh với nửa phần tài hoa của các tỷ .

Gần đây, sức khỏe Triệu Khải , thường xuyên ho khan. Trời sáng, giả bộ siêng năng nấu một bát canh bổ phổi, tự uống nửa bát, pha thêm nước, đem đến điện Hạo Hãn Càn Khôn.

Hắn mang nhiều ưu tư, đến mười cũng chỉ gặp một hai .

Bọn phản quân vốn thành hình hài, từ xuất hiện một quân sư, gom góp những lực lượng rời rạc thành một mối.

Khi Triệu Khải còn mải mê với Tống Cơ và bận rộn trù tính quét sạch thế lực văn thần họ Từ, thì đám phản quân phát hịch văn, chế tạo binh khí, nhất tề đ.á.n.h chiếm ba tòa thành trì.

Triệu Khải hoảng loạn.

Vị đế vương từng coi như thần thánh, rốt cuộc cũng cảm nhận nỗi sợ hãi.

Ta vui, cho đến khi trở về cung, thấy Lữ Dương đang quét tước bên ngoài.

Nàng già nhiều, khoác bộ cung trang cũ kỹ, cúi đầu chuyên tâm quét đất.

Ta cửa cung nàng thật lâu, lâu đến mức chân tay tê mỏi.

Rồi đột ngột hỏi:

"Ngươi định rời ?"

Ta còn đường nữa, còn nàng, cũng chẳng ư?

Lữ Dương ngẩng đầu , ánh mắt còn dữ dằn như , nàng khẽ :

"Nô tài, đây?"

Loading...