THANH ĐIỂU - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:59:00
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18.
Lữ Dương ở , lập tức nâng nàng lên nhất đẳng cung nữ, cho nàng ở trong tẩm cung mà chỉ phi tần mới ở, sai thái y dùng những d.ư.ợ.c liệu nhất điều dưỡng cơ thể nàng.
Ta mặc y phục bằng gấm lụa gì, cũng sai may cho nàng bộ tương tự. Ta ăn gì, cũng phần nàng thứ đó.
Thế nhưng thể nàng vẫn ngày một suy yếu. Thái y , Lữ Dương chịu quá nhiều khổ cực, âm khí cạn kiệt, hỏa khí quá vượng, như ngọn đèn cạn dầu, chẳng còn chống đỡ bao lâu nữa.
Ta bên giường nàng, nước mắt rơi lã chã:
"Ta bảo ngươi sớm rời , cố chấp chịu ?"
Nàng ho khan hai tiếng, bình thản :
"Tứ tiểu thư từ nhỏ yếu đuối, nếu nô tỳ chăm sóc, xuống cửu tuyền đại tiểu thư sẽ trách mắng nô tỳ. Trước khi , đại tiểu thư dặn nô tỳ chăm lo cho ."
Ta càng dữ dội hơn, úp mặt lên nàng, nghẹn ngào trách mắng:
"Lữ Dương, sắp báo thù ."
Ta dùng cả tay chân leo lên giường, xuống bên cạnh nàng, ghé môi sát tai nàng thì thầm.
"Ta biến Lệ phi thành nhân trư, còn hạ độc Triệu Khải— cũng sắp c.h.ế.t . Lữ Dương, ngươi vui ? Ngươi Lệ phi ? Ta mỗi thấy nàng đều cảm thấy sảng khoái vô cùng. Ngươi thử cảm giác sảng khoái ?"
Lữ Dương hề vui. Nàng nắm lấy tay , ánh mắt dịu dàng như một đứa trẻ:
"Tiểu thư ngoan, đợi nhị tiểu thư đ.á.n.h cung, sẽ những ngày tháng ."
Ta úp mặt khuỷu tay nàng, giọng nghẹn ngào:
"Được, ngươi cũng đợi thêm chút nữa. Lữ Dương, cầu xin ngươi, ngươi cũng đợi thêm chút nữa."
Lữ Dương kể cho , nhị tỷ chính là quân sư của quân phản loạn ở phương Nam.
Khi nàng rời hành cung, gặp nhị tỷ đang ẩn náu. Hai họ cùng giúp thành ván cờ tưởng chừng thể xoay chuyển.
Nàng nhị tỷ là tài lớn, hiện tại tất cả các tướng quân đều theo nàng, nàng gì chính là lệnh.
Nàng còn , nhị tỷ cao hơn, vóc dáng cũng rắn rỏi hơn.
Nhị tỷ của — mỗi ngày đều mang lễ giáo và đạo lý treo bên miệng— phản nghịch .
Ta vùi đầu trong chăn, , chỉ cảm thấy thế gian thật hoang đường, chẳng để ai sống yên .
19.
Quân phản loạn càng ngày càng áp sát, Triệu Khải bắt đầu hoang mang lo sợ, như phát cuồng.
Lúc đầu, cứ ba ngày g.i.ế.c một , đó tăng lên mỗi ngày hai mạng.
Trong cung, từ cung nhân đến phi tần, mỗi khi thấy đều khỏi run rẩy, như gặp t.ử thần. Hắn đến , nơi liền ngập tràn mùi m.á.u tanh.
Thế nhưng, vẫn sủng ái . Hắn , chỉ ở bên , mới tìm chút an ủi.
Ta e lệ :
"Bệ hạ, chỉ hận thể rạch n.g.ự.c lấy tim , để chia sẻ ưu phiền cùng ."
Có những lúc, Triệu Khải điên cuồng đến mức trói cột, dùng roi nhúng nước muối quất mạnh lên da thịt .
"Nếu quân phản loạn hoàng thành thấy ngươi, ắt hẳn bọn chúng sẽ thể kiềm lòng. Trẫm hủy hoại ngươi! Trẫm hủy hoại ngươi, con yêu tinh !"
Hắn nung đỏ sắt, ấn lên da thịt để tên . Có khi, c.ắ.n mạnh cổ , khiến m.á.u chảy ròng ròng.
mỗi khi tỉnh táo, hối hận. Hắn ban cho cao lương mỹ vị, bảo vật trân châu, ngọc ngà.
Hắn cho xây hồ rượu từ hành cung, sai trồng những giàn nho nối tiếp .
Hắn cuồng loạn đòi hỏi , đôi mắt đỏ ngầu như quỷ dữ:
"Sao ngươi sinh cho trẫm một hoàng t.ử? Trẫm một đứa con trai!"
Thật buồn . Hắn từng hai đứa con trai, nhưng vì lỡ lời mà một đứa ép uống t.h.u.ố.c độc c.h.ế.t, đứa còn đày biên cương lính công thành.
Giờ một đứa nữa, nhưng ai sẽ sinh cho đây?
Bệ hạ, cứ điên dại . Ngươi càng điên cuồng, độc tố trong ngươi càng thấm sâu.
Những lúc mất trí, giả vờ dỗ dành, bảo điều động quân lính vùng biên về diễn tập cho xem; bảo nhúng tấu chương của các đại thần nước bẩn phát ; bảo rút sạch ngân khố, xây dựng cung điện và lầu son cho .
Khi tỉnh táo trở , những màn hành hạ càng trở nên tàn nhẫn.
Lữ Dương mỗi chứng kiến, đều kìm mà . Nàng vuốt ve đầu , oán hận trời đất, oán trách phận.
"Tứ tiểu thư của vốn là một cô nương , đáng lẽ sống một đời tự tại và vui vẻ bao."
Oán hận đến cuối cùng, nàng bảo g.i.ế.c c.h.ế.t Lệ phi.
Ta chịu, nàng liền giận dỗi, thèm chuyện với .
"Tứ tiểu thư, g.i.ế.c nàng , ngươi mới thể thoát khỏi nỗi đau . Đừng tự dày vò nữa, lời ."
Ta ngoan ngoãn gật đầu, nhưng vẫn g.i.ế.c Lệ phi.
Ta chờ nhị tỷ tới, để tự tay tỷ chứng kiến, rằng báo thù cho các tỷ .
20.
Nhị tỷ dẫn quân công thành là hai năm .
Thịnh Dương cung thất thủ, cung nhân nhặt nhạnh bạc tứ tán bỏ trốn. Khi quân phản loạn thành, trong kinh loạn sát c.h.é.m g.i.ế.c.
Triệu Khải trói lên tường thành, cuồng loạn gào thét:
"Trẫm g.i.ế.c yêu nữ ! G.i.ế.c họa thủy ! Các ngươi lùi quân ! Lùi quân !"
Nói xong, vung d.a.o c.h.é.m về phía , nhưng vì điên loạn mà chỉ c.h.é.m .
Một tiếng "vút" xé gió vang lên, mũi tên sắc nhọn b.ắ.n xuyên dây trói .
Ta ngã xuống đất, lảo đảo dậy vội lao về phía thành lũy.
Nhị tỷ!
Giữa muôn vàn bóng , thấy tỷ cưỡi chiến mã cao lớn, sừng sững giữa trung tâm quân phản loạn.
Đã nhớ nổi bao nhiêu năm gặp , thế nhưng chỉ một ánh , nhận .
Tỷ đội mũ chiến, tay cầm cung lớn, bên hông là lá cờ quân kỳ thêu một con thanh điểu sải cánh.
Ta gọi tỷ, nhưng sợ phận yêu phi của sẽ ô danh tỷ .
Thế nên, cất tiếng hét lớn:
"A! A! A!"
Tiếng kêu điên dại nhanh ch.óng vang vọng khắp nơi.
"A!"
Nhị tỷ, sắp c.h.ế.t đây!
Khi nhảy xuống từ tường thành, là bộ y phục rách nát, bốc mùi khó ngửi.
21.
Dưới thành lâu là một con hào bảo vệ thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-dieu/chuong-6.html.]
Nhị tỷ cởi giáp, nhảy xuống dòng nước xiết để cứu .
Sông nước chảy xiết, nhưng tỷ vẫn nhanh ch.óng đuổi kịp, kéo lên bờ.
Khi tỉnh , thấy nhị tỷ bên cạnh.
Tỷ vẫn là dáng vẻ , dịu dàng, đoan trang, đẽ vô cùng.
Ta mở miệng gì đó, nhưng nước mắt trào :
"Định Âm."
Nhị tỷ lên tiếng , khóe mắt đỏ, vẻ xong. Tỷ nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt :
"Định Âm của chịu khổ ."
Ta vội lắc đầu:
"A tỷ, khổ, vẫn mà."
Ta vùi mặt lòng bàn tay tỷ, nhắm mắt . Tay của a tỷ ấm áp đến lạ.
Trong cơn mơ màng, gọi tỷ là tướng quân, còn tiếng tranh cãi gay gắt. chỉ qua vài câu, tất cả đều chìm im lặng.
Toàn như ném lên lửa, ngọn lửa cháy rực thiêu đốt da thịt, đau đớn và ngứa ngáy ngừng.
Ta mở mắt, cơ thể giật lên như một con cá sắp c.h.ế.t, quẫy đạp yếu ớt giường.
Qua màn sương mờ mịt, thấy một nam nhân tiến đến. Trên gương mặt hai vết sẹo chéo .
"Định Âm, Định Âm, cô gắng gượng."
Hắn đổ miệng một bát t.h.u.ố.c lớn, vị đắng đến nỗi cổ họng như dính c.h.ặ.t, phát nổi âm thanh.
"Tướng quân, cô nương thường xuyên dùng Ngũ Thạch Tán, độc ngấm phủ tạng, sợ là cứu nữa."
Nghe thấy câu đó, bỗng nhiên tỉnh táo, vội nắm c.h.ặ.t lấy tay nam nhân gương mặt dữ tợn .
"A tỷ, Triệu Khải c.h.ế.t ? Hắn c.h.ế.t ?"
Nhị tỷ cúi mắt, vẻ bi thương ánh lên trong đôi đồng t.ử, tỷ mà đáp:
"Hắn c.h.ế.t, vạn tiễn xuyên tâm, chính tay g.i.ế.c ."
C.h.ế.t , c.h.ế.t thì .
Ta nghiêng mặt gương mặt hiện tại của a tỷ, còn giống với ký ức xưa cũ nữa.
Thì , tất cả những điều chỉ là ảo giác mà thôi.
Ta hỏi tỷ: Ai khiến a tỷ của trở nên thế ?
cuối cùng thốt nên lời.
Ta chút run sợ, dám mở miệng hỏi .
22.
Sau khi tỷ tỷ bắt uống t.h.u.ố.c, những lúc tỉnh táo của ngày càng nhiều hơn.
Ta tìm đến nơi chôn cất Lữ Dương. Nàng đặt tại phía đông Nguyệt Hoa Lâu, nơi mà Ô Đông rằng phong thủy , kiếp thể đầu t.h.a.i phú quý.
Rồi rõ hơn những tiếng cãi vã với tỷ tỷ.
Đó là thủ lĩnh của quân khởi nghĩa, mang chút ít dòng m.á.u họ Triệu, gọi là Triệu Anh. Hắn g.i.ế.c để trả lời cho lê dân bách tính.
Tỷ tỷ mắng , tỷ tỷ đ.á.n.h , thậm chí tỷ tỷ còn rút đao g.i.ế.c .
trong mắt , thấy bóng dáng của Triệu Khải—bóng dáng mà ghê tởm nhất.
Thế nên, quyết định: Ta c.h.ế.t.
Một đêm trăng tròn, khoác tấm sa y, chân trần, lặng lẽ bước đến tẩm cung của .
Hắn ở trong chính tẩm cung của Triệu Khải—nơi mà quen thuộc đến mức từng ô cửa lỏng lẻo cũng đều nhớ rõ.
Trên mặt hiện lên ánh tham lam chẳng khác nào Triệu Khải năm đó.
Thuộc hạ nhắc nhở:
"Đây là em gái của Lư tướng quân."
Triệu Anh ngạo nghễ bật :
"Thì ? Nàng chẳng cũng từng là nữ nhân của tên hôn quân đó ư?"
Hắn bế lên giường, đuổi hết ngoài, để lộ bộ mặt khiến ghê tởm nhất.
Ta ngoan ngoãn , nhẹ nhàng rút con d.a.o găm mà Triệu Khải từng giấu long sàng.
Đây là con d.a.o khuyên Triệu Khải giấu , khi đêm ngày bất an thể ngủ.
Ta mỉm , tựa sát n.g.ự.c Triệu Anh, lưỡi d.a.o nhẹ lướt, chính xác cắt ngang qua vị trí mà từng thiết kế trong những ngày g.i.ế.c Triệu Khải.
Một nhát chí mạng, lệch một ly.
Triệu Anh kinh hoàng đá văng khỏi giường, nhưng phát hiện bản thể thở nổi.
Hắn dùng cả hai tay bịt lấy cổ, ánh mắt mở lớn đầy kinh hãi . Hắn thể tin rằng một nữ nhân yếu ớt, chẳng còn mấy ngày sống như , thể g.i.ế.c c.h.ế.t .
23.
Chờ đến khi t.h.i t.h.ể của Triệu Anh lạnh ngắt, mới thái giám lén lút bước thử một cái.
Ta nắm c.h.ặ.t chuôi d.a.o trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng cất tiếng:
"Ta gặp Lư Thanh Vân."
Khi nhị tỷ tới, phía còn mang theo một đội thị vệ đông đúc. Bọn họ giương cung bạt kiếm, ánh mắt cảnh giác chằm chằm , dường như chỉ cần một cái nháy mắt, mũi tên sẽ phóng tới, xuyên qua cơ thể .
Nhị tỷ vượt qua , ánh mắt lạnh băng t.h.i t.h.ể của Triệu Anh giường. Giọng của tỷ trầm thấp, sắc mặt u ám khiến lòng sợ hãi:
"Định Âm, gì ?"
Ta ngẩng đầu lên, giấu đôi tay đầy run rẩy trong lớp tay áo rộng thùng thình, ánh mắt cầu khẩn tỷ:
"A tỷ, tỷ thể ôm một ?"
Chỉ cách năm bước chân, tỷ khựng , dường như bất động. thấy lời , tỷ còn giữ sự kiềm chế, vội vàng bước nhanh về phía .
Ngay khoảnh khắc tỷ tới gần, cầm chuôi d.a.o, đ.â.m thẳng n.g.ự.c .
Máu chảy ào ạt, cơ thể mềm nhũn, tựa lòng nhị tỷ. Giọng khẽ khàng như thì thầm:
"A tỷ, nếu tỷ thể hoàng đế, thì bao. Để kiếp , khi đầu thai, thể sống trong một đời thái bình yên ."
Ta cầm lấy bàn tay tỷ, đặt lên chuôi d.a.o đang cắm sâu trong n.g.ự.c .
"A tỷ, gặp tỷ, thật ."
Mọi thứ dường như tan biến, chỉ còn cảm giác ấm áp của vòng tay tỷ.
Giống như một giấc mộng đẽ đến nỗi chẳng tỉnh .
[ HẾT]