Giang Úc Bạch sừng sững ở ngoài cửa.
Giây phút bốn mắt , một mùi rượu thoang thoảng chợt lướt qua cánh mũi.
Anh chẳng lấy một lời, chỉ lẳng lặng bước tựa lưng lên vách tường cách xa.
Ánh đèn trần rọi xuống, tạc nên những đường nét sắc sảo nhưng lạnh lùng gương mặt .
Thang máy bắt đầu chầm chậm lên, kéo theo một bầu khí tĩnh lặng đến mức nghẹt thở bao trùm khắp gian hẹp.
khẽ nuốt nước bọt: "Giang Úc Bạch, chúng hẹn tối nay mà. Chỉ xin vài phút thôi, sẽ nhanh…."
Thế nhưng, đáp là một lời đồng ý, mà là bàn tay lớn của bất ngờ siết c.h.ặ.t lấy cổ , ép mạnh tường.
Cái lạnh ngắt từ vách kim loại khiến rùng run rẩy, trong khi thở nóng rực của phả xuống đầy áp bức.
"Sao cô còn dám đến đây?"
Với vóc dáng cao lớn, che khuất ánh đèn, bao trùm lấy trong bóng tối đặc quánh.
cố bám lấy cổ tay , vì sợ bắt gặp nên chỉ thật nhanh: " lấy tiền thưởng cuối năm. cần tiền."
"Kiếm tiền ?"
Giang Úc Bạch như thể thấy một câu chuyện nực nhất thế gian, đôi bàn tay khẽ run lên vì kịch động: "Thiếu tiền mua sữa cho con đến thế ? Hóa gã Triệu Hiên đó vô dụng đến mức để vợ chạy vạy van xin bạn học cũ giữa đêm hôm thế ?"
im lặng một lát đáp: "Đây là việc riêng của , liên quan đến ."
"Thế ?"
Anh đột ngột rút một xấp thẻ ngân hàng từ trong túi , dúi mạnh tay : "Hạ Thanh Lê, cô cầu xin !"
"Anh say !"
Giang Úc Bạch vẫn chịu dừng : "Vẫn đủ ? còn cả xấp sổ đỏ đây, cô mấy quyển? Hay là lấy sạch hết?"
Thấy vẫn câm lặng, bất ngờ nới lỏng cổ áo sơ mi: "Hay là... cô ? Chỉ cần cô mở lời van xin, sẽ trao tất cả cho cô."
Vừa đúng lúc đó, điện thoại của bỗng nhiên reo vang một cách trớ trêu.
định đưa tay mò tìm thì Giang Úc Bạch nhanh tay giật mất.
Nhìn thấy cái tên "Triệu Hiên" hiển thị màn hình, cả như kích động mạnh, lập tức nhấn nút bất thình lình cúi đầu, cưỡng đoạt lấy đôi môi bằng một nụ hôn nồng nặc vị rượu.
giật thót một cái, lập tức vùng vẫy kịch liệt, nhưng càng dùng sức mạnh bạo giữ c.h.ặ.t hai má .
Hơi ấm nóng hổi từ l.ồ.ng n.g.ự.c truyền qua lòng bàn tay sót một chút nào.
"Giang Úc Bạch, điên !"
Anh nhòe lớp son, nhàu cả nếp váy của , lúc trong đáy mắt chỉ còn d.ụ.c vọng điên cuồng đến đáng sợ.
Giọng khàn đặc, thốt lên từng tiếng run rẩy: "Thanh Lê, Lê Lê... Ly hôn với ... Về bên ."
"... thật sự sẽ đối xử với em và cả đứa trẻ đó nữa. thề."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-le/chuong-4.html.]
vùng khỏi sự kìm kẹp của , thở hồng hộc lắp bắp: ", đang độc —ưm..."
Thế nhưng lời còn dứt, đón nhận một nụ hôn mãnh liệt, dồn dập tựa như giông tố.
Một thầm thương trộm nhớ suốt bao năm, đột nhiên một ngày đó, dùng đủ chiêu trò để quyến rũ . Sự tấn công thực sự khiến chẳng thể nào chống đỡ nổi.
……
Đêm , mơ về những ngày tháng thiếu niên.
níu lấy vạt áo sơ mi trắng của thiếu niên năm nào, rạng rỡ : "Này Giang Úc Bạch, thi xong cùng xem phim nhé."
Giang Úc Bạch mím môi, dù ch.óp tai ửng hồng nhưng giọng vẫn tỏ vẻ lạnh lùng: "Giáo viên cho phép nam nữ thiết quá mức ."
"Chỉ là xem phim thôi mà! Thật đấy, tin !"
Hạ Thanh Lê của thời điểm vốn dĩ ưu tú, chính vì luôn tự tin nên cô mới dám phơi bày tình cảm ánh sáng.
Và cũng chính ngày hôm đó, chủ động hôn Giang Úc Bạch ngay trong rạp chiếu phim.
Nụ hôn giống hệt cái cách mà Giang Úc Bạch chiếm lấy đêm nay.
Trái tim vốn tưởng đóng băng từ lâu, nay đốt cháy hệt như một ấm nước sục sôi.
Nó ngừng trào dâng và va đập loạn nhịp, khiến thao thức cả đêm dài chẳng thể yên lòng.
Đến lúc tỉnh , chỉ thấy nửa chiếc lá úa ngoài cửa sổ vẫn đang ngoan cố cào mặt kính.
Giang Úc Bạch còn ở đó nữa, thành lòng bỗng chốc hụt hẫng, thẫn thờ.
khoác chiếc chăn lên , cứ thế ngây ngốc sô pha.
Phải mất một lúc lâu , mới hồi tưởng những chuyện xảy đêm qua.
Anh chỉ một gọi tên , gọi là "học sinh giỏi", nhưng trớ trêu là kẻ lừa dối .
từ từ đưa tay ôm lấy mặt, và khỏi thầm nghĩ nếu hề học đại học mà bỏ học từ năm cấp ba, liệu còn thích nữa ?
7
Trước khi Giang Úc Bạch kịp sự thật, vội vàng xách vali rời .
Dẫu , ngay khoảnh khắc cửa thang máy mở, đụng độ ngay Diệp Hân Đường.
"Ủa, Thanh Lê?" Cô nheo mắt chiếc vali, mỉa mai hỏi: "Định đấy ? Đêm qua chẳng vẫn còn mặn nồng trong phòng Giang Úc Bạch ?"
Vì cô chuyện ?
Diệp Hân Đường đột nhiên áp sát, thì thầm tai : "Cô thực sự nghĩ Giang Úc Bạch thích ?"
"Anh dĩ nhiên là đang trả thù cô thôi, bởi khi thỏa mãn xong, còn lôi cô trò cho bọn nữa kìa."
====================