“Bẩm tiểu thư, Đông Trúc và bốn nữa còn sống……”
Lạc Mộng Khê trầm hạ mí mắt: Thể chất của nữ t.ử luôn kém hơn so với nam t.ử, hơn ba mươi tên thị vệ chịu nổi một trăm đại bản, đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tại chỗ, chỉ bốn may mắn sống sót, mà Đông Trúc thể chịu một trăm đại bản mà còn sống, xem võ công của nàng quả thực tệ……
“Đại phu nhân Đông Trúc theo nàng nhiều năm, công lao cũng khổ lao nên khẩn cầu Thừa tướng cho Đông Trúc ở Tướng phủ……”
“Lạc thừa tướng đáp ứng ?” Lạc Mộng Khê thờ ơ hỏi, trong lòng sớm đáp án.
“ !” Băng Lam gật đầu: “ mà, Đông Trúc nha nhất đẳng bên Đại phu nhân nữa, mà đưa xuống viện giặt quần áo, nha giặt quần áo!”
Lạc thừa tướng thật thông minh, như tăng khí thế của , nể mặt Đại phu nhân, hai bên đều thỏa đáng…… Đột nhiên, trong đầu Lạc Mộng Khê chợt lóe linh quang: “Băng Lam, bốn gã thị vệ rời Tướng phủ ?”
“Bẩm tiểu thư, bốn gã thị vệ giờ Thìn (sáng sớm bảy giờ đến chín giờ) sẽ đuổi khỏi Tướng phủ!”
Khóe miệng Lạc Mộng Khê khẽ cong lên một tia ý quỷ dị: “Băng Lam, ngươi một chuyện!”
Băng Lam thông minh, một chút hiểu, Lạc Mộng Khê mới một câu mở đầu, Băng Lam Lạc Mộng Khê nàng cái gì.
Nhìn bóng dáng Băng Lam nhanh xa, Lạc Mộng Khê âm thầm tán thưởng: Tuân nhũ mẫu mua cho Lạc đại tiểu thư một nha thông minh, lanh lợi……
Đỉnh đầu truyền đến một trận nhiệt nóng, Lạc Mộng Khê ngẩng đầu lên bầu trời, mặt trời ở chính giữa, sắp đến giờ dùng cơm trưa, tay nghề của đầu bếp Tướng phủ tuy tệ, nhưng mỗi ngày đều ăn thức ăn mùi vị giống , thần tiên cũng sẽ chán.
Không bằng tự xào vài món để đổi khẩu vị. Lạc Mộng Khê lớn lên ở cô nhi viện,việc xào rau đối nàng mà căn bản chỉ là chuyện nhỏ, chủ ý trong lòng định, Lạc Mộng Khê chầm chập đến phòng bếp.
Khoảng cách từ Khê viên đến phòng bếp quá xa, hơn nữa hiện giờ sắp đến giờ ăn trưa, dọc đường , Lạc Mộng Khê chạm mặt một nào của Tường phủ.
Đi qua chỗ ngoặt, thẳng mười thước nữa là đến cửa phòng bếp, Ai ngờ, trong nháy mắt Lạc Mộng Khê qua chỗ ngoặt thấy, bốn tay áo nhẹ nhàng cửa phòng bếp, màu sắc quần áo thì là nhà phụ trách hầu hạ chủ nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-nu-vuong-phi/chuong-62.html.]
Kỳ quái, bình thường đồ ăn đều là nha của phòng bếp đem đến các viện, nha ở các viện mới mang cho chủ nhân ? Vì hôm nay nhiều nha trong viện đến phòng bếp như ? Lạc Mộng Khê trong lòng nghi hoặc, cẩn thận đến cửa phòng bếp, lặng lẽ bên trong: Chỉ thấy mỗi góc phòng bếp đều một nha đang cảnh giác đ.á.n.h giá bốn phía xung quanh.
Chủ sự phòng bếp là Dương nhũ mẫu đang lén lút quét nơi, nhanh đóng cửa phòng bếp , trong nháy mắt cửa phòng bếp đóng , Lạc Mộng Khê bên trong phòng bếp, hình như mặt đất một sấp……
Đây là chuyện gì? Lạc Mộng Khê mâu quang trầm xuống, chủ ý trong lòng định, nhanh đến cửa sổ của phòng bếp:“Không ai ở gần đây chứ!” Người cáng cất giọng lạnh như băng, vô tình, cũng là cố ý đè thấp thanh âm nhưng Lạc Mộng Khê vẫn , ai khác, chính là Đông Trúc, kẻ may mắn sống sót khi đ.á.n.h một trăm đại bản.
“Bẩm Đông Trúc cô nương, tất cả lão nô điều , bộ phòng bếp chỉ còn lão nô và mà Đông Trúc cô nương mang đến!” Dương nhũ mẫu khúm núm trả lời.
“Đem cái bỏ trong thức ăn của Lạc Mộng Khê!” Trong tay Đông Trúc xuất hiện một gói giấy nhỏ.
“Vâng, Đông Trúc cô nương!” Dương nhũ mẫu cung kính trả lời một tiếng, chút do dự tiếp nhận gói giấy trong tay Đông Trúc, đem bộ bột phấn trong gói giấy rắc hết lên khay thức ăn.
“Lạc Mộng Khê, ngươi hại suýt nữa bỏ mạng, Đông Trúc há thể để ngươi sống dễ chịu!” Mỗi Đông Trúc nhắc đến Lạc Mộng Khê, đáy mắt lạnh như băng luôn lóe lên nồng đậm cừu hận.
“Dương nhũ mẫu, ngươi tự đưa cơm đến Khê viên, khác tin nhưng mà……” Đông Trúc thận trọng dặn dò.
“…… Nếu Lạc Mộng Khê xảy chuyện, đầu tiên nghi sẽ là ……” Dương nhũ mẫu hô, khuôn mặt già nua sát một tầng phấn thật dày che kín nếp nhăn.
Đồ nhát gan! Đông Trúc trong lòng khinh thường hừ nhẹ một tiếng: “Có Đại phu nhân là chỗ dựa cho ngươi, ngươi sợ cái gì, đến lúc đó ngươi cái gì cũng thì ai dám đụng đến ngươi, nếu ngươi giúp Đại phu nhân việc , Đại phu nhân nhất định sẽ bạc đãi ngươi ……”
“Việc ……” Dương nhũ mẫu ngưng mi suy tư, cân nhắc lợi hại, lớp phấn dày đôi lông mày thiếu chút nữa rơi xuống, Đông Trúc trong lòng chán ghét nhưng biểu hiện ngoài, thấy Dương nhũ mẫu thật lâu , Đông Trúc mất kiên nhẫn hung hăng trừng mắt mụ liếc mắt một cái, đang uy h.i.ế.p thì Dương nhũ mẫu mở miệng: “Được , nhưng mà, thỉnh Đông Trúc cô nương bẩm với Đại phu nhân, nhất định bảo tính mạng của lão nô!”
“Đó là điều đương nhiên!” Đông Trúc kiên nhẫn lạnh giọng trả lời, giao việc xong, Đông Trúc ở nơi , nhẹ nhàng khoát tay áo, nhóm nha bên cạnh nàng hiểu ý, nâng cáng lên bước nhanh khỏi phòng bếp.
“Đông Trúc cô nương thong thả!” Dương nhũ mẫu cũng khỏi phòng, bên cạnh Đông Trúc ngừng nịnh nọt.