“Vì thế, Thừa tướng phu nhân liền sai truyền tin đồn ngươi ở Hồng Xuân lâu suốt đêm sủng hạnh mười yên hoa nữ t.ử!” Nam Cung Quyết tới đây, Bắc Đường Diệp cũng đại khái hiểu đầu đuôi câu chuyện:“Thừa tướng phu nhân cho rằng, nếu tối hôm qua Nam Cung Quyết là thật thì chính Nam Cung Quyết sẽ mặt để cải chính tin đồn, bởi vì ngươi sủng hạnh mười yên hoa nữ t.ử, nhưng như , nàng liền bắt nhược điểm của ngươi, bước kế tiếp sẽ lợi dụng điểm uy h.i.ế.p ngươi bất cứ chuyện gì cho nàng.”
“Nếu Lạc vương là giả, hủy hoại danh dự của Nam Cung Quyết ngươi, ngươi sẽ sai điều tra chuyện, như , Đại phu nhân cần tốn nhiều sức liền thể bắt thích khách Tướng phủ đêm đó!”
“Thông minh, Thừa tướng phu nhân thật sự là một nữ nhân đầu óc lợi hại!” Bắc Đường Diệp nhịn mà liên tục tán thưởng, nhưng lập tức khe khẽ thở dài:“Chỉ tiếc đối thủ của nàng là Nam Cung Quyết ngươi, chỉ sợ nàng còn chiêu, ngươi chỉnh vô cùng thê t.h.ả.m!”
Lợi hại của Nam Cung Quyết, Bắc Đường Diệp từng mở mang kiến thức qua, tuy rằng việc qua lâu , nhưng mỗi khi nghĩ đến, trong lòng Bắc Đường Diệp vẫn còn sợ hãi: Cùng ai là địch cũng thể cùng Nam Cung Quyết là địch, nếu , bản c.h.ế.t thế nào cũng ……
“Đối phó với Thừa tướng phu nhân cần bổn vương tự động thủ!” Nam Cung Quyết mâu quang trầm xuống:“Sẽ .”
“Ai ?” Bắc Đường Diệp đầu đầy sương mù: Chẳng lẽ ngươi nuôi dưỡng một con rối để lâu lâu sai khiến……
“Lạc Mộng Khê, cũng chính là tung tin đồn thứ hai!” Nam Cung Quyết mâu quang thâm thúy càng ngưng càng sâu, giống như hút trong:“Thừa tướng phu nhân truyền tin đồn đơn giản là cuốn bổn vương trong đó, đảo loạn bộ thế cục, nhưng Lạc Mộng Khê tung tin đồn thứ hai, sẽ khiến bộ mũi nhọn nhắm phủ Thừa tướng, đem bổn vương từ trong vòng xoáy mà Đại phu nhân gây nên kéo , chắc hẳn, nàng để bổn vương nhúng tay chuyện .” Nam Cung Quyết mâu quang thâm thúy hiện lên một tia mất mát nhàn nhạt.
Bắc Đường Diệp nhíu mày, trong lòng sinh khó hiểu:“Nếu Thừa tướng phu nhân hoài nghi tin đồn thứ hai là do Nam Cung Quyết ngươi sai tung , như , chẳng là chữa lợn lành thành lợn què , công khai cho Đại phu nhân Lạc vương tối hôm qua xuất hiện ở thanh lâu, chính là Nam Cung Quyết ngươi.”
“Thừa tướng phu nhân sẽ loại hoài nghi !” Nam Cung Quyết nhẹ nhàng lắc đầu, mâu quang tối đen lóe tia nồng đậm tán thưởng bao giờ :“Lúc Lạc Mộng Khê tung tin đồn thứ hai, khẳng định để manh mối Thừa tướng phu nhân hài lòng, để cho nàng , tung tin đồn thứ hai là trong phủ Lạc vương, đây là chỗ cao minh của Lạc Mộng Khê!”
Quả nhiên ngoài dự đoán của Nam Cung Quyết, lúc Ngô Phi mang tin tức từ bên ngoài trở về cho Đại phu nhân, dung nhan xinh của Đại phu nhân lập tức mây đen che kín:“Ngươi xác định tung tin đồn thứ hai trong phủ Lạc vương?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-nu-vuong-phi/chuong-72.html.]
Đáng ghét, đáng ghét……Ta sai truyền tin đồn thứ nhất là Nam Cung Quyết ở đầu ngọn gió hứng chịu tất cả mũi nhọn, sẽ luôn ở thế chủ động, nhưng tin đồn thứ hai tung khiến tất cả mũi nhọn chuyển hướng Tướng phủ, phản một quân.
Như , thể dò xét, lợi dụng Nam Cung Quyết, càng thể một chỗ mà ngư ông đắc lợi, Nam Cung Quyết là hoàng thất, tâm cao khí ngạo, đối mặt với tin đồn thứ nhất gây bất lợi cho , nhất định sẽ chịu yên, đem binh đến Tướng phủ vấn tội……
“Thuộc hạ khẳng định một trăm phần trăm!” Ngô Phi giọng điệu khẳng định:“Người tung tin đồn thứ hai là một nữ t.ử, khinh công, võ công đều cực cao, hơn nữa, nàng còn đồng bọn, lúc thuộc hạ âm thầm theo dõi, nàng phát hiện, cùng giao thủ qua nhưng suýt nữa thì địch ……”
Đại phu nhân trong lòng cả kinh, mâu quang âm lãnh trầm xuống: Chẳng lẽ thật sự Lạc Mộng Khê thức tỉnh, tới đón nàng ……
Không , về công về tư, cũng thể để cho nàng sống sót mà rời Tướng phủ……
Nhớ điểm , khuôn mặt xinh của Đại phu nhân vặn vẹo nghiêm trọng, mâu quang âm lãnh thoáng hiện hàn quang: Tất cả kể hoạch của đều nàng cho xáo trộn, Lạc Mộng Khê c.h.ế.t tiệt, các ngươi so với nàng càng c.h.ế.t tiệt hơn…… Tức c.h.ế.t , thật sự là tức c.h.ế.t ……
Thích khách đáng c.h.ế.t, nhất đừng để bắt ngươi, nếu , sẽ đem ngươi ngũ mã xé xác, lột da hủy cốt, băm thành nghìn mảnh……
Đại phu nhân sắc mặt âm lãnh, hai bàn tay mềm nắm c.h.ặ.t kêu “Răng Rắc”, mu bàn tay gân xanh nổi lên rõ rệt, tên thích khách phá hư chuyện của nàng, giống như con kiến ở trong tay nàng, nàng dùng lực thì dùng lực, bóp cho tan xương nát thịt, tan thành tro bụi……
Đại phu nhân đột nhiên nâng mí mắt lên, mâu quang âm lãnh thoáng hiện lệ quang, khóe miệng khẽ nhếch lên một tia ý lạnh lẽo:“Phái ám sát Lạc Mộng Khê, sạch sẽ gọn gàng, lưu dấu vết!” Các ngươi tới đón Lạc Mộng Khê , mang theo t.h.i t.h.ể của nàng trở về , các ngươi phá hư chuyện của , để cho các ngươi tiêu d.a.o khoái hoạt! “Việc ……” Ngô Phi mặt lộ vẻ khó xử, do dự mãi, vẫn là quyết định thật:“Phu nhân, Lạc Thừa tướng an bài Lôi Viễn, Lôi Thanh bảo hộ ở Khê viên, chúng căn bản tới gần Lạc Mộng Khê ……”