Mộng Khê như thế nào cố tình du hồ! Lạc Thừa tướng bất đắc dĩ thở dài thật mạnh:“Lôi Minh, khẩn cấp liên hệ với Lôi Viễn, Lôi Thanh, để bọn họ mau ch.óng hộ tống Đại tiểu thư hồi phủ……”
Lăng Khinh Trần đáy mắt trấn định hiện lên một tia lo lắng, ngẩng đầu bầu trời, trầm tư một lát:“Thời gian còn kịp , tại hạ lập tức đến Thương Châu, đợi Mộng Khê trở về , nhưng mà, chậm thì bảy, tám ngày, lâu thì nửa tháng tại hạ thể trở về, đến lúc đó sẽ mang Mộng Khê cùng về Tô Châu, Lạc Thừa tướng, cáo từ!” Mộng Khê, chờ trở !
Sau khi cáo biệt với Lạc Thừa tướng, Lăng Khinh Trần bước nhanh ngoài phủ, gió thổi tay áo màu xanh bay bay, khiến cả càng thêm tuấn mỹ vô trù.
Lăng Khinh Trần mặc dù mới Tướng phủ, nhưng một lời của đáng giá ngàn vàng, hứa với Lạc Thừa tướng việc gì thì sẽ đổi, cho nên Lạc Thừa tướng cần lo lắng gì hết, ngược , Lạc Thừa tướng cũng đủ thời gian chuẩn của hồi môn cho Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê nở mày nở mặt tiến Lăng phủ, bằng trí thông minh của nàng, trở thành chính thất của Lăng phủ cũng là chuyện sớm muộn mà thôi!
lúc Lăng Khinh Trần , Thương Châu phát sinh việc khẩn cấp, giục đợi Lạc Mộng Khê trở về vội vã rời , cùng yêu dấu lỡ mất chuyện , trở thành tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời , mỗi khi nhớ tới đều hối hận thôi!
Nói về Lạc Mộng Khê mang theo Băng Lam, Lôi Viễn, Lôi Thanh xuất phủ du hồ là tìm hiểu một chút việc bên ngoài. Trong thời gian xuyên dị thế, Lạc Mộng Khê phát hiện nàng chiếm giữ khối thể , hiểu đối với thế giới bên ngoài ít, chuyện nhờ Băng Lam thăm dò cũng bao nhiêu, rơi đường cùng, nàng đành tự xuất phủ để thu thập tin tức khắp nơi.
Ven sông yên tĩnh, dương liễu xanh mượt theo gió đung đưa, mùi cỏ thơm dịu, hoa rụng lả tả, ánh dương ấm áp chiếu rọi, mặt nước hiện lên những vệt kim quang, gió khe khẽ thổi qua, mặt nước lăn tăn, cảnh vật hết sức mê .
Gió nhẹ sượt qua mặt, nhẹ nhàng ôn nhu, giống như ngón tay đang mơn trớn hai má, vô cùng dễ chịu, từng đợt hương hoa bay trong mũi, khiến cảm giác vui tươi thanh thản.
Lạc Mộng Khê khép hờ hai mắt, bốn phía vắng vẻ: “Thuyền của Lạc phủ còn tới ?”
“Thưa tiểu thư, Lôi Viễn Lôi đại ca giục, chắc hẳn sẽ tới nhanh thôi…”
Băng Lam còn xong, một hồi tiếng tiêu trầm bổng vang lên từ , véo von êm tai, như trắm hoa đua nở, như trăm điểu hót vang, cho gặp cảnh , mơ hồ mang theo một cỗ ưu thương nhàn nhạt.
“Tiếng tiêu thật là dễ !” Băng Lam đến say mê, nhịn mở miệng tán thưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-nu-vuong-phi/chuong-84.html.]
Lạc Mộng Khê khe khẽ : Tiêu kĩ của thật cao siêu, hiếm thế gian, dư âm của tiếng tiêu vẫn còn văng vẳng bên tai, ba ngày dứt. Nếu thể cùng kết giao, thật sự là sự may mắn của một đời , chẳng qua thổi tiêu là phương nào? Theo thuyền hoa tới gần, Lạc Mộng Khê thấy sàn tàu thuyền hoa một nam t.ử áo trắng đang ngưng thần thổi tiêu, dung mạo tuấn mỹ phi phàm, khí chất xuất trần phiêu dật, cho dám khinh nhờn, gió nhẹ khẽ thổi qua, tay áo phất phới, mái tóc đen mượt tung bay, tôn lên vẽ tuấn mỹ giống như chân nhân tiên cung bước từ trong tranh…
Nam Cung Quyết, là ? Trên sàn thuyền hoa, Nam Cung Quyết áo trắng khẽ bay, tuấn mỹ bất phàm đặt trong dòng nước, ngưng thần thổi tiêu, giống như bức tranh tiên nhân, tuấn dật cho hai mắt đui mù.
Lạc Mộng Khê oán thầm trong lòng: Khó trách nhiều nữ t.ử thanh xuân rõ Nam Cung Quyết gần nữ sắc, vẫn chen lấn để ôm ấp, quả thực thể cho nữ t.ử điên cuồng……
Đột nhiên, tiếng tiêu v.út lên một âm, Nam Cung Quyết ánh mắt khẽ biến, lấy khăn lụa che miệng kịch liệt ho khan……
Giống như bệnh tình so với nghiêm trọng hơn, Nam Cung Quyết ho khan ngớt, ánh mắt tan rã, hai má hồng nhuận dị thường, hai vai run nhè nhẹ……
“Lạc vương gia, t.h.u.ố.c!” Một bóng dáng già nua từ khoang thuyền lưng mang theo túi t.h.u.ố.c, bước nhanh đến bên cạnh Nam Cung Quyết, đem một viên viên t.h.u.ố.c màu đen đưa tới mặt Nam Cung Quyết, đáy mắt lóe lên nồng đậm tiếc hận và bất đắc dĩ.
Nhìn viên t.h.u.ố.c màu đen trong tay lão giả, đáy mắt tan rã của Nam Cung Quyết hiện lên ý chua sót: Không thể tưởng bệnh của nhanh như thể cứu vãn mà dựa t.h.u.ố.c để duy trì bệnh trạng……
Bắc Đường Diệp từ trong khoang thuyền chậm rãi , Nam Cung Quyết ho khan ngớt, cùng với viên t.h.u.ố.c trong tay lão giả, ngoại trừ thở dài, vẫn là thở dài: thời gian của Nam Cung Quyết còn nhiều, thật sự là thiên đố tài……
Nhìn thần sắc bất đắc dĩ của ba thuyền hoa, Lạc Mộng Khê mâu quang trầm xuống: Bệnh hoa Đào lao của Nam Cung Quyết, hẳn là đến giai đoạn cuối, mệnh thể giữ lâu, cho dù Hoa Đà còn sống, sợ cũng vô lực xoay chuyển……
Trong nháy mắt Lạc Mộng Khê trầm tư, Nam Cung Quyết đáy mắt lạnh như băng hiện lên một tia ngoan quyết, đưa tay lấy viên t.h.u.ố.c trong tay lão giả, há miệng nuốt , đó nhắm hai mắt , vận công điều tức.
“Tiểu thư, thuyền hoa của Tướng phủ đến.” Tiếng Băng Lam nhẹ nhàng nhắc nhở vang ở bên tai, Lạc Mộng Khê theo hướng Băng Lam chỉ , một chiếc thuyền hoa tinh xảo ở mặt nước, thuyền hoa cao quý ở chỗ chính là từ gỗ Lim,qua ô vuông cửa sổ, mơ hồ thể thấy sa liêm mềm mại bên trong, bốn góc lộ bốn ngọn đèn lưu ly, tinh xảo, cao quý, mức độ phô trương so với thuyền hoa của Nam Cung Quyết tuyệt kém.