Thánh Nữ Vương Phi - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-04-23 17:59:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không qua bao lâu, Lạc Mộng Khê rốt cục cũng dừng , thể mỏi mệt đến cực điểm, ý thức cũng càng ngày càng mơ hồ, là ảo giác của Lạc Mộng Khê , trong phút chốc nàng rơi hôn mê, ngửi thấy mùi Đàn Hương thể yên lòng Nam Cung Quyết.

“…… Lạc Mộng Khê…… Lạc Mộng Khê……” Trong m.ô.n.g lung, mùi Đàn Hương như như quanh quẩn ở ch.óp mũi, hình như ở bên tai ngừng gọi tên nàng.

Lạc Mộng Khê cố gắng mở hai mắt mệt mỏi, đập tầm mắt chính là khuôn mặt tuấn tú hàng vạn nữ t.ử luôn theo ái mộ của Nam Cung Quyết đang lo lắng nàng, thấy Lạc Mộng Khê mở mắt, Nam Cung Quyết mâu quang nhuộm lo lắng hiện lên một tia vui sướng, nháy mắt khôi phục bình thường:“Ngươi tỉnh!”

Lạc Mộng Khê gật đầu, xuất phát từ bản năng sát thủ, khi Lạc Mộng Khê tỉnh dậy việc đầu tiên đó là quan sát cảnh xung quanh, nhưng khi ngẩng đầu nàng phát hiện, đang cỏ, Nam Cung Quyết nửa ôm trong n.g.ự.c, hơn nữa, khi Lạc Mộng Khê lên, Nam Cung Quyết một chút cũng ý thả tay .

“Lạc vương gia, nam nữ thụ thụ bất !” Lạc Mộng Khê vô lực, thể giãy giụa, Nam Cung Quyết chịu buông tay, Lạc Mộng Khê ngại lấy tư tưởng phong kiến cổ đại áp đè , dù , một tên nam t.ử mật ôm trong n.g.ự.c như thế, nàng thật sự cũng quen.

“Bổn vương !” Nam Cung Quyết sắc mặt trầm xuống, đáy mắt nhuộm một tầng giận tái , đột nhiên buông lỏng hai tay đang ôm c.h.ặ.t Lạc Mộng Khê , dậy lên phía .

“A!” Không ngờ tới Nam Cung Quyết buông tay liền buông tay, Lạc Mộng Khê kinh hô một tiếng, mất chỗ dựa trong nháy mắt nửa ngã bụi cỏ, nàng ngã đến choáng váng đầu óc, trong mắt hiện lửa giận: Nam Cung Quyết c.h.ế.t tiệt……

Khi Lạc Mộng Khê chống thể suy yếu chậm rãi lên từ bụi cỏ, Nam Cung Quyết xa năm, sáu thước:“Nam Cung Quyết, ngươi ?”

“Kiếm ít củi khô, nhóm lửa!” Nam Cung Quyết vẫn đầu, trong khí bay tới tiếng trả lời bình tĩnh của .

Lạc Mộng Khê ngẩng đầu bầu trời, thấy mặt trời sớm ngã về Tây, sắp xuống núi: Xem hôn mê vài canh giờ, lúc rơi xuống sơn cốc là gần giữa trưa……

Nơi Lạc Mộng Khê rơi xuống, bốn phía đều là núi, dốc núi cao , cho dù là bình thường, trèo lên cũng dễ dàng, huống chi hiện tại nàng trọng thương, thể suy yếu.

Thở dài thật mạnh, Lạc Mộng Khê chậm rãi lên phía : Trước tiên ở trong cốc nghỉ ngơi một đêm, bảo dưỡng sinh lực, hiện tại là mùa thu, ban đêm rét lạnh, huống chi, buổi tối trong sơn cốc thường xuyên dã thú xuất hiện, lửa là ……

Nam Cung Quyết ngược suy nghĩ hết sức chu đáo……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-nu-vuong-phi/chuong-91.html.]

Ngay khi Lạc Mộng Khê đang đ.á.n.h giá cảnh vật xung quanh, Nam Cung Quyết ôm một đống củi trở , để ý Lạc Mộng Khê đang khắp nơi, Nam Cung Quyết tìm một đất trống để nhóm lửa, khi đống lửa bùng lên, chân trời phía xa cũng nuốt tia sáng cuối cùng.

“Cởi quần áo ướt để hong khô!” Ban đêm lạnh lẽo, mặc quần áo ướt nhất định sẽ nhiễm phong hàn. Nam Cung Quyết trong giọng bình tĩnh mang theo mệnh lệnh thể nghi ngờ.

“Cởi quần áo mặc cái gì?” Trong đáy mắt khí trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê hiện tia lửa giận:

Từ lúc Lạc Mộng Khê rơi xuống nước đến hiện tại cũng qua , bảy canh giờ. đáy cốc lạnh lẽo, quần áo hiện giờ nửa khô nửa ướt, mặc ở thật thoải mái, Lạc Mộng Khê cũng hong quần áo cho khô, nhưng dù vẫn thể ở mặt Nam Cung Quyết để cơ thể trần hong quần áo chứ.

Nam Cung Quyết trả lời, cởi áo choàng của ném cho Lạc Mộng Khê:“Mặc cái !”

Ngay lúc Lạc Mộng Khê tiếp áo choàng, Nam Cung Quyết xoay , nhanh ch.óng rời khỏi tầm mắt của Lạc Mộng Khê: Vừa lời chỉ là cho Nam Cung Quyết cách xa một chút, nghĩ tới để áo choàng của cho , xem cũng quân t.ử, tồi chút nào……

Quần áo của Nam Cung Quyết sạch sẽ, mang theo nhiệt độ ấm áp của cơ thể, cùng với mùi Đàn Hương thể là cảm thấy yên lòng, Lạc Mộng Khê thích mùi hương , cũng thích mùi Nam Cung Quyết.

Từng cơn gió nhẹ thổi qua, ẩm lạnh như băng nháy mắt thấm da thịt, Lạc Mộng Khê trong phút chốc hồn, quan sát khắp nơi , nhanh tới phía một gốc cây đại thụ, quần áo ướt .

Khi Lạc Mộng Khê hong quần áo ướt mặc xong, Nam Cung Quyết cũng mang một ít quả dại trở về, khi Lạc Mộng Khê đem áo choàng trả cho Nam Cung Quyết, hai vây quanh đống lửa ăn quả dại, ai cũng gì, im lặng chút nhàm chán.

 

Không qua bao lâu, Nam Cung Quyết là mở miệng đầu tiên:“Lạc Mộng Khê, ngươi đến tột cùng kết bao nhiêu cừu gia, giữa trưa hôm nay, còn hai nhóm ngươi tính mạng của ngươi!”

“Cừu gia của thể đếm đầu ngón tay!” Lạc Mộng Khê buông quả dại trong tay, mâu quang trầm xuống:“Thừa tướng phu nhân, Lạc T.ử Hàm, Lạc T.ử Quận……” Lấy năng lực của Nam Cung Quyết, chỉ sợ sớm điều tra rõ ràng việc ở Tướng phủ, Lạc Mộng Khê tính giấu diếm Nam Cung Quyết.

“Ngày đó ở đường lớn, sai Lí Thụy ám sát ngươi là Lạc T.ử Quận.” Nam Cung Quyết bỗng nhiên mở miệng đ.á.n.h gãy lời của Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê nhàn nhạt, tràn đầy tự tin:

“Ta sớm , lúc sáng, thích khách hắc y phục kích ở trong nước chắc là Thừa tướng phu nhân phái tới, về phần t.ử sĩ g.i.ế.c đường lớn, đoán bọn họ là chịu sai khiến của ai ……”

 

Loading...