THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 12: Thức ăn giấu trong gai góc.
Cập nhật lúc: 2026-02-13 06:32:37
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hành trình ngày hôm nay vẫn nóng nực như thế.
dọc đường, Cố Dao cho bọn trẻ uống nước thêm hai .
Túi nước chỉ còn ba cái.
Cố Dao trong lòng cũng chút lo lắng, cứ đà quá mười ngày, nước của họ sẽ cạn kiệt, mà dọc đường căn bản chẳng thấy dấu vết gì của nguồn nước.
Rất nhiều đường, mãi mãi gục xuống.
Không ít ở đó cha gọi nương, nhưng lúc chẳng ai rảnh mà đồng cảm với ai.
Mọi lạnh lùng lướt qua, một ai dừng bước.
Cố Dao dắt hai đứa trẻ tiếp tục tiến về phía , nhưng thời tiết thực sự nóng đến lấy mạng .
Hôm nay họ thể nghỉ ngơi sớm là vì tới một ngọn núi.
Chặng đường tới ngọn núi chính là vượt qua nó.
Có thể thấy đây chỉ là một ngọn núi lẻ loi, mà là dãy đại sơn trập trùng ngay mặt.
Muốn qua thì liên tục leo núi.
Tin là ngọn núi mặc dù trông xám xịt chẳng thấy sắc xanh.
dù vẫn thấp thoáng thấy vài vệt xanh vàng mờ nhạt, chứng tỏ núi thể nguồn nước, cũng thể cái để ăn.
Nhiều thấy núi thì mừng sợ, nhưng trong lòng thấy chua xót.
Đường núi khó , nhiều lối mòn do dẫm , chỉ cần sẩy chân một cái là thể rơi xuống vực sâu, mất mạng như chơi.
tin là núi khả năng tìm thức ăn.
Để chuẩn cho việc leo núi ngày mai, nhiều bắt đầu nghỉ chân chân núi.
Cố Dao dắt theo hai đứa nhỏ nhưng dừng chân núi, họ tiếp tục lên phía .
Dưới chân núi quá đông , tai mắt phức tạp.
Thứ hai là Cố Dao lên núi một chút, xem tìm chút nước và thức ăn gì .
Một túi nước cạn, nếu thể bổ sung thì chặng đường phía mới hy vọng.
Tất nhiên nàng cũng tư tâm, núi sắc xanh chứng tỏ thực vật, cây cối, chừng sẽ rắn.
Nàng cần thực hiện thí nghiệm một nữa.
Dĩ nhiên cũng xem tìm cỏ dại gì , nếu mang gian thì liệu thể trồng sống ?
Lần trú hoang dã nhiều.
Vốn dĩ già yếu bệnh tật tụt đoàn ít.
Cộng thêm việc thỉnh thoảng ngã gục bên lề đường, nên kẻ tới đây cơ bản cũng chẳng còn mấy .
Lác đác cộng tổng cộng ba gia đình, ngoài nhà họ còn một lão bà bà cùng một thiếu niên chừng mười mấy tuổi.
Hai họ tuy đói đến mức da bọc xương, nhưng thiếu niên mười một mười hai tuổi đó trông như một con sói nhỏ, hung tàn hộ vệ bên cạnh lão bà bà.
Hai họ cũng đang ở sườn núi xa, đang lục tìm, chắc là tìm rễ cỏ thứ gì đó tương tự.
Còn một nhà khác là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi dẫn theo ba đứa trẻ.
Nhìn vóc dáng lớn nhỏ chắc là Tỷ bốn .
Đứa nhỏ nhất cũng chỉ mới năm tuổi, nhưng vóc thì so với hai tiểu đoàn t.ử nhà nàng cũng chẳng khác là bao.
Dù thấy ai cũng giống hệt , gầy trơ cả xương.
Đi thì lảo đảo, trông như sắp ngất tới nơi.
Đặc biệt là bốn bọn họ.
Bốn đứa trẻ thậm chí bên lấy một túi nước, bộ dạng đó chắc đứt nước hai ngày.
Bốn đứa trẻ lúc sớm gục rạp đất.
Cố Dao dẫn theo hai tiểu đoàn t.ử lên núi, thu lượm củi khô, xem đất vật gì .
Nơi cũng rà quét qua.
Đất xới tung lộn xộn, nơi nào rễ cỏ đều đào mất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-12-thuc-an-giau-trong-gai-goc.html.]
may vẫn còn sót một ít bụi cây bụi, những bụi cây thể ăn .
Đã khô héo từng lớp từng lớp, cành còn mọc đầy gai, thể cho miệng .
Cố Dao bước về phía .
Đột nhiên trong mấy lớp bụi gai, nàng thấy những cành cây chút quen thuộc.
Thứ xen lẫn trong bụi cây, bình thường sẽ kỹ.
Chủ yếu vì nơi đây là cả một vùng lớn bụi gai mọc đầy gai nhọn, chẳng ai dây , ăn đ.â.m .
Cố Dao vội vàng bảo hai đứa trẻ sang một bên.
"Hai con đừng động đậy, cứ ở đây đợi nương."
Nàng lôi từ trong bọc hành lý một chiếc áo vải thô khoác bên ngoài y phục của .
Tuy nóng nhưng đây là cách duy nhất để tiến bụi gai.
Dùng thanh đại đao rỉ sét dùng sức phát quang bụi gai.
Cố Dao bước mà cảm tưởng như thể đổ gục ngay xuống đất, hình thực sự đủ khỏe mạnh.
Hai ngày nay coi như ăn no nửa bụng, mà cũng khôi phục bao nhiêu.
May mà nàng lầm, trong những lùm cây quả nhiên xen lẫn một ít sơn d.ư.ợ.c (khoai mài).
Rõ ràng nhiều bỏ qua chỗ sơn d.ư.ợ.c , vì những bụi cây bên ngoài như những bụi gai rậm rạp chẳng ai tâm trí chiến đấu với chúng cả.
Đa lướt mắt qua là sẽ bỏ qua ngay.
Cố Dao xổm xuống c.h.ặ.t đứt những lá khô mặt đất, dùng d.a.o bắt đầu đào đất.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
May mà thanh d.a.o chung chất lượng vẫn , tuy cùn nhưng dùng xẻng đào đất thì vẫn việc.
Ngay lúc Cố Dao đầu váng mắt hoa, sắp chống đỡ nổi nữa thì cuối cùng cũng thấy thứ lớp đất.
Khúc sơn d.ư.ợ.c đào đứt đoạn, chỗ vết đứt chảy chất dịch trong suốt và dính dính.
Quả nhiên là sơn d.ư.ợ.c.
Cố Dao vẫy vẫy tay với hai đứa nhỏ.
Lúc quản gì khác, chỉ thể tìm cách tống thứ bụng .
Hai tiểu đoàn t.ử lập tức rảo đôi chân ngắn chạy , dọc đường những cành gai Nương c.h.ặ.t bỏ ném sang một bên.
"Nương, tìm thấy gì ?"
"Nương, mệt , mau uống hớp nước ."
Tinh Tinh tỏ khá phong thái đại ca, tuy mới ba tuổi nhưng hiểu chuyện, chăm sóc khác.
Hắn tháo túi nước bên hông nương nhét tay Cố Dao.
Cố Dao hớp mấy ngụm nước lớn.
"Mau xem nương tìm đồ ăn ."
Hồi phục chút sức lực, Cố Dao đắc ý giơ giơ khúc sơn d.ư.ợ.c trong tay.
Khúc sơn d.ư.ợ.c to, chút giống loại sơn d.ư.ợ.c thiết côn mà nàng từng thấy.
Chỉ to bằng ngón tay, nhưng may là ở chỗ đứt thể thấy lớp thịt sơn d.ư.ợ.c trắng muốt tinh khiết.
"Nương, cái rễ cây to thế cũng ăn ?"
Hai đứa nhỏ cái rễ cây trong tay nương chút rầu rĩ.
Thường ngày chúng chỉ đào rễ cỏ, rễ cây thì quá cứng, mà thường thì rễ cây cũng nhai nổi.
"Ngốc ạ, cái gọi là sơn d.ư.ợ.c, ngày thường cũng dùng d.ư.ợ.c liệu, nhưng cũng thể dùng đồ ăn lấp đầy bụng."
Cố Dao dùng cái gai gỗ, lúc trong tay đổi thành cái gai gỗ, cái gai đó nàng dùng đao gọt thành một cái đầu nhọn mỏng.
Một đầu dẹt thể dùng như một con d.a.o, đầu vẫn là gai nhọn thể dùng giáo.
Nàng gọt sạch lớp vỏ ngoài của sơn d.ư.ợ.c, quả nhiên lộ phần thịt trắng tinh bên trong, hai đứa trẻ thấy thứ đều chút ngây .
"Cho mỗi đứa một khúc."
"Ăn , thứ thể ăn sống, cũng thể nấu chín, chúng cứ ăn một ít lót , lát nữa đào hết chỗ về chúng nướng ăn ."