THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 129: Cơm canh nóng hổi.
Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:32:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trần Hoài An!”
Thấy bóng đó, khi thấy tiếng nàng gọi, y lảo đảo đổ ập xuống đất.
Cố Dao hiểu ngay, đây chắc chắn là Trần Hoài An.
Nàng vội nhào tới, lúc mới phát hiện Trần Hoài An vác đầy đồ đạc.
Chăn, nệm, còn mấy cái bọc hành lý lớn.
Khắp hình đều tuyết phủ kín.
Đến cả mắt, lông mày cũng là tuyết đọng.
Người lạnh tới mức mặt mũi xanh mét, cả đều hôn mê .
Cố Dao thở dài, thể thừa nhận, nam nhân đôi khi cũng điểm đáng khen.
Ít nhất về mặt trách nhiệm thì tuyệt đối vấn đề gì.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Nàng nhặt các bọc hành lý lên, cõng lưng .
Rõ ràng Trần Hoài An cao hơn nàng, nhưng khi lưng nàng chút cảm giác nhỏ bé cần che chở.
Cõng cái gã to xác còn cầm theo đồ đạc, lúc ngược gió trái còn dễ hơn chút.
Gió thổi giúp nàng đỡ ít sức lực.
Khó khăn lắm mới lảo đảo về đến cửa động, hai đứa nhỏ thấy tiếng chân, Tinh Tinh sớm cảnh giác cầm gậy ở cửa động.
Thấy là nương cõng cha về, bé vội vàng giúp sức.
“Nương, cha ?”
Cố Dao nhét bọc hành lý cho Tinh Tinh, chẳng hề chút tự giác của một vị nương con ba tuổi rưỡi.
“Dưới gió tuyết lớn quá, cha con lạnh , mau mang mấy thứ .”
Tinh Tinh ôm mấy bọc hành lý lớn trong động, Cố Dao cũng cõng Trần Hoài An .
Nữu Nữu giúp một tay, nhưng thấy nương vẫn đặt cha xuống, cũng chút bất lực, chỉ thể sang một bên chờ đợi.
Cố Dao với Tinh Tinh:
“Đi, lấy cái chăn đệm đây trải xuống đất cho cha con.”
Tinh Tinh phủi sạch tuyết chăn đệm, trải nệm xuống đất.
Phải là chăn đệm trong xe ngựa lúc thực sự phát huy tác dụng.
So với tấm áo choàng đêm qua, chăn đệm rõ ràng thoải mái hơn nhiều.
Hai lớp nệm bông dày trải lên đống cỏ khô.
Cố Dao mới đặt Trần Hoài An lên nệm.
Nàng bắt mạch cho , thực đường về kiểm tra qua, Trần Hoài An gì đáng ngại, chắc là lạnh quá thôi.
Nàng cởi bỏ lớp áo ngoài ướt sũng.
Thực tế từ trong ngoài đều đóng băng cứng ngắc.
Áo của Trần Hoài An lột , lộ làn da bên vết bỏng lạnh nhẹ, thể tưởng tượng nhiệt độ bên ngoài thấp đến mức nào.
Nữu Nữu thấy vết thương cha liền cầm nước mắt, tiểu gia hỏa vội vàng dùng kỹ năng của để trị thương cho cha.
Cố Dao thêm một tiểu trợ thủ, cuối cùng cũng thở phào một , hơn nữa nàng thương thế Trần Hoài An vết thương chí mạng, nên mặc cho Nữu Nữu xoay xở.
Đắp chăn kỹ cho xong, trong lúc Nữu Nữu trị thương, Cố Dao thêm ít củi đống lửa.
Nhiệt độ trong hang dường như tăng lên đôi chút, Cố Dao lối hang động đem đống củi c.h.ặ.t chất ở cửa.
Như cửa động chắn gió.
Dù thể là kín mít, nhưng dù cũng hơn lúc nãy nhiều.
Cố Dao , hai đứa nhỏ đều lo lắng tột độ canh giữ bên cạnh Trần Hoài An.
Nàng đành tự tay kiểm tra đống đồ đạc .
Đây là vật tư mà Trần Hoài An quản tính mạng mang về cho họ.
Dựa bản lĩnh của Nữu Nữu, chắc đầy nửa canh giờ nữa là Trần Hoài An sẽ tỉnh.
May mà đồ Trần Hoài An mang về ít, Cố Dao kiểm tra một lượt, phát hiện một chiếc vò gốm.
Lần thể canh nóng, nước nóng để uống.
Nàng cho ít nước suối trong, khi đun sôi, Cố Dao bỏ thêm ít sơn d.ư.ợ.c và gạo vò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-129-com-canh-nong-hoi.html.]
Nghĩ đến sức khỏe của hai đứa trẻ, nàng bỏ thêm mấy quả trứng gà .
Trứng gà rửa sạch, nấu cả vỏ trong cháo, lát nữa cháo chín thì trứng cũng chín.
Sau đó nàng dùng ngọn lửa bên bắt đầu nướng thịt.
Quả nhiên, nửa canh giờ , Trần Hoài An mở mắt , cảm thấy khắp ấm áp vô cùng.
Suốt dọc đường rõ lối nữa .
Hoàn là dựa một luồng niềm tin sắt đá mà tới đây.
Các con còn đang đợi trở về.
Vừa mở mắt chạm ngay đôi mắt sáng long lanh của Nữu Nữu, tiểu gia hỏa thấy Trần Hoài An tỉnh dậy, lập tức mỉm híp mắt, c.ắ.n môi một cái.
“Cha, giờ còn thấy khó chịu ?”
Trần Hoài An xoa xoa b.úi tóc nhỏ của Nữu Nữu.
Dù từng cha, nhưng đối diện với Nữu Nữu và Tinh Tinh vẫn kìm lòng mà mềm lòng đến tận cùng.
Có lẽ là thiên tính phụ t.ử, phụ nữ.
Dù hễ thấy hai đứa trẻ là luôn vô thức nảy sinh lòng yêu thương chúng từ tận đáy lòng.
“Cha khỏe , cha khó chịu nữa. Nữu Nữu, con chỗ nào khỏe ?”
Nhìn là khuê nữ yêu thương nhất, nếu thì giờ canh giữ ít nhất là Cố Dao.
Năng lực trị liệu của Cố Dao mạnh hơn Nữu Nữu nhiều.
“Không , con lắm, vết thương cha chẳng nặng tí nào, cực kỳ dễ trị.”
Nữu Nữu hì hì dậy gọi vọng sang phía Cố Dao:
“Nương, cha tỉnh .”
Cố Dao qua bên , chạm ánh mắt của Trần Hoài An, lập tức :
“Tỉnh là , tỉnh thì cháo cũng nấu xong, chuẩn ăn cơm.”
Hai tiểu gia hỏa thấy thế liền reo hò xông tới.
Chúng nãy đói ngấu , hơn nữa thời gian qua đống tuyết, chúng ăn những thứ gì chứ?
Ngoài bánh khô thì là trái cây lạnh lẽo, những thứ đó bụng thật sự dễ chịu.
Khó khăn lắm mới ăn đồ nóng hổi.
Cố Dao múc cho mỗi một bát cháo, cũng chẳng Trần Hoài An lấy chồng bát , chắc là đồ chuẩn sẵn xe ngựa để uống .
Tuy nhỏ một chút, nhưng may mà dùng .
Múc cháo cho bọn trẻ xong, nàng nhét trực tiếp những xiên thịt nướng tay chúng.
“Đi đưa cháo và thịt xiên cho cha con, cha con ăn no là sẽ tinh thần ngay.”
Hai đứa trẻ đem thịt xiên và cháo đưa cho Trần Hoài An, một uống hết mười bát cháo.
Chủ yếu là mỗi bát quá nhỏ.
Chỉ là một chén nhỏ, thể tưởng tượng một ngụm là hết sạch.
Lại ăn thêm năm xiên thịt, cả như sống .
Không thể thừa nhận trong thời tiết , bát cháo nóng hổi uống xuống, cùng với xiên thịt cay thơm nức, bên ngoài giòn bên trong mềm, ăn năm xiên tuyệt đối là chắc bụng.
Trần Hoài An từ trong ngoài đều ấm sực lên.
Chàng thấy quần áo của Cố Dao phơi giá gỗ bên cạnh đống lửa.
Giá gỗ đơn giản, hẳn là khá thô sơ, dùng những cành củi đẽo mà dựng thành.
Hiện tại ngoài chiếc quần lót , chẳng còn gì .
Quần áo giặt của nãy thấy tìm .
“Nương t.ử, đa tạ nàng.”
Câu khiến Cố Dao lập tức đầu :
“Tạ cái gì chứ? Chàng cũng là vì đại gia đình mà vất vả, lấy chăn đệm, lấy bao nhiêu đồ đạc về, chiếc vò gốm mang về thì cũng nấu cháo .
Chúng đừng khách khí nữa.”
Trần Hoài An cũng thấy bản dường như khách khí xa lạ.
Chủ yếu là giữa và Cố Dao thực sự vẫn thiết đến mức đó.