THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 145: Hưu thê đi.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:32:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần bà t.ử thấy tình hình chút thể cứu vãn, đành nghiến răng, chịu đựng mồ hôi lạnh mà lồm cồm bò dậy.

"Phu nhân, lão nô chỉ là nhận mệnh lệnh của lão phu nhân đến ngăn cản cửa. Lão nô dám phạm thượng."

Nếu thật sự đưa đến quan phủ, đám bọn họ một ai kết cục , bởi lẽ khế ước bán thảy đều trong tay Cố gia.

Đám nô tài liên tục dập đầu:

"Phu nhân, chuyện trách chúng . Đều là lão phu nhân bắt chúng , chúng thể a."

"Phu nhân, chúng nào đụng đến một ngón tay của ."

Mấy vị bà t.ử như , dĩ nhiên là vì đối tượng bọn họ động thủ chỉ Quế Chi và Quế Hương.

Cố phu nhân thở dài một tiếng.

Đương nhiên bà thể để chuyện thực sự rùm beng ngoài, như sẽ khó coi, mất mặt chính là Cố gia.

"Các ngươi lên , lui cả ."

Cố phu nhân việc con gái về Cố gia chặn ở đại môn, nhưng bà thực sự nhớ thương con gái.

Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Dao mà :

"Nương đến phủ của con một chút ?"

Con gái thể Cố phủ, chẳng lẽ chính thể đến Trần phủ của con gái ?

Cố Dao :

"Nương, nhà của con cũng là nhà của nương, nương ở đó bao lâu cũng , đừng chi là đến một chút.

Đi, con đưa nương xem ngoại tôn và ngoại tôn nữ của nương."

Quế Chi và Quế Hương theo phu nhân, nước mắt ngắn dài, phu nhân cuối cùng cũng đợi đến ngày mây tan trăng sáng.

Phu nhân suýt nữa đến mù lòa .

Cố phu nhân theo Cố Dao hướng về phía đại môn Cố gia mà bước . lúc , chỉ thấy từ phía truyền đến một tiếng quát lớn.

"Từ thị, ngươi định gì? Ngươi thật đại nghịch bất đạo. Lời của mà ngươi cũng dám ?"

Lão phu nhân nha dìu bước ngoài, lúc Lưu bà t.ử nãy còn run lẩy bẩy bỗng chốc trở nên đắc ý, vẻ mặt đầy uất ức chạy đến mặt lão phu nhân liên tục dập đầu.

"Lão phu nhân, nãy lão nô chỉ là ngăn phu nhân cho cửa, liền ... liền ... liền đại tiểu thư đ.á.n.h."

Lão phu nhân nghiêm giọng quát:

"Làm gì đại tiểu thư nào?

Đại tiểu thư của Cố gia c.h.ế.t từ lâu .

Loại nữ nhân bất tri liêm sỉ đó căn bản Cố gia chúng . Từ thị, ngươi lập tức cút về viện cho , nếu , sẽ bảo con trai hưu ngươi.

Nhà chúng cần hạng Nương của loại con gái bất tri liêm sỉ .

Chuyện xa chính ngươi , ngươi còn tự ?

Giáo dưỡng loại con gái nhục nhã như , thế mà còn mặt mũi khỏi cửa.

Từ thị, chính ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, đại môn Cố gia , ."

Từ thị nắm tay con gái, mặt đầy vẻ quyến luyến rời.

Từ thị ngày thường vốn luôn nhu nhược dễ bắt nạt, hôm nay cư nhiên là đầu tiên thẳng lưng.

Từ thị còn sống bao lâu, bà sớm gặp đại phu.

Đây cũng là lý do tại bà dám quyết tâm đón con gái về như .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Sống chẳng còn bao lâu, đại phu nhiều nhất cũng chỉ còn nửa năm mạng sống.

Trong nửa năm , Từ thị ở bên cạnh con gái và ngoại tôn thật .

Cũng coi như là thành tâm nguyện kiếp của , sắp c.h.ế.t , chuyện gì cũng thể .

Từ thị nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Dao, nhỏ giọng :

"Dao nhi, nương kiếp chỉ một con là cốt nhục.

Đã đến nước , ngương bỏ cái Cố gia cũng chẳng ."

đầu :

"Lão phu nhân, nếu , thì hãy để lão gia hưu ."

"Ta ở chỗ của Dao nhi chờ phong hưu thư của lão gia.

Quế Chi, Quế Hương theo , thông báo cho Lý ma ma thu dọn hồi môn của , chúng ngay bây giờ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-145-huu-the-di.html.]

Lão thái thái vốn là giỏi nhất trong việc nắm thóp con dâu, nay hành động của Từ thị cho ngây .

Gương mặt già nua lộ rõ vẻ nghi hoặc định, chẳng con dâu đang bày trò gì.

"Từ thị, ngươi hãy nghĩ cho kỹ. Ngươi mà bước chân khỏi cái cửa Cố gia , ngươi sẽ còn là của Cố gia nữa.

Ngươi thực sự ?"

Đứa con dâu mặt bà luôn tận tụy, hiếu thuận bao nhiêu năm nay, từng trái mệnh lệnh của bà.

Hôm nay đột nhiên cứng rắn như , khiến lão phu nhân chút thấu nổi Từ thị gì.

"Nương, gọi là Nương bao nhiêu năm, nhi tức cũng vì chính mà sống một . Đây là con gái của , là miếng thịt từ rơi xuống, là cốt nhục sinh của .

Ta thể trơ mắt nó ở ngay mặt mà nương con thể tương kiến.

Nếu Nương dung nổi Dao nhi, thì sẽ theo Dao nhi."

"Từ đây xin bái biệt Nương, Nương nếu hài lòng, cứ bảo lão gia đưa hưu thư cho , gửi qua đó là . Ta đưa đây."

Cố phu nhân dắt tay con gái bước thẳng ngoài cửa.

Cố Dao Nương hiền từ mắt , khỏi cảm thấy xúc động.

Người thể vì con gái đến nước quả thật nhiều. Nữ nhân cổ đại địa vị gì, rời khỏi phu gia gần như thể sống nổi.

Nàng hề oán trách vị Cố phu nhân , hơn nữa từ câu chuyện gốc thể thấy nguyên chủ thể sống sót cũng nhờ vị nương dốc hết lực.

Nếu , nguyên chủ c.h.ế.t từ lâu , thể sinh một cặp song sinh thông minh như .

Tấm lòng vì con cái , nàng thể cảm nhận vô cùng chân thực.

"Nương, chúng ."

Nương con hai mỉm , rảo bước về phía xe ngựa. Cố lão phu nhân ở phía thì tức phát điên lên.

"Từ thị, ngươi thật đại nghịch bất đạo, ngươi thật dày mặt vô sỉ. Điên , thảy đều điên cả .

Ngươi cho , cho ! Ta bảo lão đại hưu ngươi, bảo lão đại hưu ngươi!"

Thế nhưng mặc cho lão thái thái nhảy dựng lên thế nào, Cố phu nhân cùng Cố Dao tới xe ngựa.

Trần Hoài An vội vàng vén rèm xe, cung kính mời nhạc mẫu lên xe:

"Nhạc mẫu, xin mời lên xe."

Cố phu nhân và con gái trong xe ngựa, hai cái đầu nhỏ hai bên trái , khỏi đầy vẻ vui mừng:

"Hai đứa nhỏ , lớn lên thật quá."

Nữu Nữu ôm lấy cánh tay Cố phu nhân, mặt đầy tò mò:

"Nương, đây là ngoại tổ mẫu ạ?"

" , Nữu Nữu gọi ngoại tổ mẫu con."

Cố phu nhân hai đứa trẻ, tình yêu thương như tràn khỏi đôi mắt.

"Dao nhi, con cũng coi như là khổ tận cam lai. nương thực sự ngờ con sinh hai đứa nhỏ , còn tưởng ban đầu đường sá xa xôi vất vả, hai đứa nhỏ sẽ giữ ."

Cố phu nhân hai ngoại tôn mà vui mừng đến phát .

Cả nhóm nhanh ch.óng về tới Trần phủ, trong nội đường.

Cố Dao phái dọn dẹp chính phòng ở nội viện cho Cố phu nhân. Nhân lúc bà tới đây, để bà ở tại nội viện tam tiến.

Còn nàng và hai đứa nhỏ thì dọn đến viện nhị tiến.

Cố phu nhân con gái sắp xếp chỗ ở cho , mặt lộ nụ áy náy.

Làm gì chuyện nhạc mẫu đến nhà con rể ở chứ?

Cũng là do con rể Hoàng thượng ban thưởng trạch t.ử mới sự tiện lợi như , nếu sớm c.h.ế.t .

"Dao nhi, như e là , nương còn mấy cái trang t.ử.

nương thể đến trang t.ử ở, cần thiết gây phiền phức cho con và cô gia."

Trần Hoài An vội vàng tiến lên cúi hành lễ:

"Nhạc mẫu, là khách khí .

Nhà của Dao nhi cũng là nhà của , cứ yên tâm ở đây, ai dám điều tiếng ."

Trần Hoài An dĩ nhiên hy vọng nhạc mẫu ở đây. Hiếm khi nhạc mẫu ở đây, sẽ thể ước thúc Cố Dao.

Nếu , dựa bản lĩnh của thì quản nổi vị thê t.ử .

 

Loading...