THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 42: Hạ sốt.
Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:29:34
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng lời nào, nàng hùng hục thu hoạch sạch chỗ sơn d.ư.ợ.c. Vẫn giống , sơn d.ư.ợ.c đều để trong gian, dám mang ngoài. Đợi những mới ăn.
Lá sơn d.ư.ợ.c vứt ngoài, chợt nàng sực nhớ gì đó sai sai, lá sơn d.ư.ợ.c nàng vứt trong sơn động hình như quên khuấy mất . Thôi, quên thì quên, lá ăn nàng cũng thực sự . Giờ trong phòng bên cạnh đang để hơn một ngàn cân gạo trắng, chắc chắn đến mức gặm lá sơn d.ư.ợ.c lúc . Cứ vứt đây .
Nhổ xong sơn d.ư.ợ.c, Cố Dao mảnh đất . Giờ trồng gì đây? Đào và táo xanh trồng một hàng dọc theo suối linh tuyền , trồng thêm nữa thì nhiều. Không thể chỉ dựa đào và táo mà sống . Trồng lúa thì hạt giống lúa nước. Càng hạt giống lúa mì, lũ sơn phỉ chỉ cướp bóc chứ ruộng. May mà tìm bọc hạt giống , là rau núi.
Cố Dao ngẫm nghĩ một hồi, rắc hết hạt giống rau xuống đất. Giống như thiên nữ tán hoa , nàng quyết định tưới nước linh tuyền, mà thử xem dị năng trị liệu của dùng lên sẽ hiệu quả thế nào.
Dùng dị năng gia trì cho mảnh đất, sử dụng phát hiện dị năng khi thăng cấp dường như mạnh hơn so với hồi ở mạt thế. Bởi vì những hạt giống rắc xuống, lúc cư nhiên nhú lên những mầm xanh nhọn hoắt. Dường như hiệu quả còn mạnh hơn nhiều so với việc tưới nước linh tuyền hôm đó. Xem còn quan sát thêm, hiện tại vẫn tìm hạt giống lương thực. đây là tình trạng nhất .
Cố Dao bên nghỉ ngơi thì thấy gõ cửa viện.
“Cố nương t.ử, Cố nương t.ử, cầu xin , cầu xin cứu công t.ử nhà chúng với, công t.ử nhà chúng xong .”
Tiếng la hét ầm ĩ suýt chút nữa hai đứa trẻ kháng giật tỉnh giấc. Cố Dao vỗ vỗ dỗ dành con, vội vàng xuống đất khoác áo ngoài.
Mở cửa viện chỉ thấy tiểu thư đồng mà nàng gặp lúc ban ngày, lúc đang lóc mướt mải, mũi lòng ròng ròng. Nhìn bộ dạng đó đầy vẻ hoảng sợ.
“Ngươi nhỏ tiếng một chút, hai đứa trẻ mới ngủ.”
Cố Dao thấy đối phương gấp gáp như , sực nhớ đến vị công t.ử sốt cao hôn mê bất tỉnh mà nàng thấy hôm nay. Chủ yếu là hôm nay nhiều việc quá, bận rộn đến nỗi nàng quên mất vị công t.ử . Không chỉ nàng quên, thực nhớ cũng chẳng mấy, dù núi cũng lang trung.
Từ đây mà đưa vị công t.ử xuống núi tìm lang trung, ít nhất mất mấy ngày mấy đêm mới tới phủ thành thầy t.h.u.ố.c. Ở cổ đại, đa gia đình nghèo khổ khi khả năng tìm lang trung thì thực sự chỉ dựa sức mà gánh gượng. Đó cũng là lý do cổ đại sinh nhiều con, chủ yếu là sinh nhiều nhưng c.h.ế.t cũng nhiều. Khi khoa học kỹ thuật đủ phát triển, nhân lực vật lực đảm bảo sự sinh tồn thì đa đều cam chịu phận như .
Cố Dao gì, trực tiếp theo tiểu đồng đến sân họ ở. Họ cũng giống những dân chạy nạn khác, ở sân phía . Vào phòng quả nhiên thấy vị công t.ử đang kháng, lúc sốt đến mê sảng. May mà tiểu đồng chắc dùng nước lạnh lau cho . Nếu ước chừng giờ "chín" .
Cố Dao tiến lên sờ thử, vẫn còn nóng ran, trong cơn mê man, tay nàng vị công t.ử nắm c.h.ặ.t lấy.
“Nương, Nương, đừng !”
Cố Dao nhẹ, sốt đến lú lẫn . Chủ yếu là hạ sốt. Tối nay phát hiện dị năng trị liệu của cuối cùng cũng thăng một cấp, lúc chuyện hạ sốt cũng chẳng là gì. cũng thể lộ liễu sử dụng dị năng trị liệu , như thì lúc đó giải thích thế nào?
Cố Dao chuyển mắt, cái bát sứt bên cạnh :
“Chỗ t.h.u.ố.c hạ sốt, một lát .”
Tiểu đồng sớm hoảng loạn đến mất phương hướng, đứa trẻ nhỏ thế theo một vị công t.ử như rõ ràng căn bản thể chủ tình hình. Lúc tự nhiên Cố Dao gì nấy.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Chẳng bao lâu , Cố Dao bưng một cái bát tới, trong bát là nước t.h.u.ố.c đen kịt. Cố Dao thể rằng bát t.h.u.ố.c thực chất chính là pha nửa bát nước đường đỏ ?
Vì sợ tiểu đồng ngửi thấy vị ngọt của nước đường, nàng còn đặc biệt giơ bát lên thật cao.
“Tiểu ca, ngươi mau ngoài , múc thêm vài chậu nước nóng, chờ uống t.h.u.ố.c xong thì đưa cho công t.ử nhà ngươi. Phải liên tục lau mới thể giúp hạ nhiệt .”
“Nếu , công t.ử nhà ngươi e là sẽ sốt đến hỏng đại não mất.”
Quả nhiên, tiểu đồng lời , vội vàng bưng chậu trong phòng lên :
“Nương t.ử, phiền . Người cho công t.ử uống t.h.u.ố.c, múc nước đun nước ngay đây.”
Hắn lao ngoài như một cơn gió. Cố Dao thầm tính toán, thời gian nhóm lửa đun nước bưng đủ để cô tiến hành trị liệu.
Bát nước đường đương nhiên cho uống hết. Nàng đỡ lấy vai của vị công t.ử , tựa lòng , thể vị nhẹ tênh.
Một nam t.ử dung mạo xuất chúng nhường , nhưng quá mức văn nhược.
Vén mái tóc dài của , thấy khuôn mặt lau chùi sạch sẽ, Cố Dao vẫn kìm mà chút kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-42-ha-sot.html.]
Quả thực chỉ dựa gương mặt thôi cũng đủ để khắp thiên hạ .
Nàng đỡ lấy mỹ nam trong lòng, đổ hết nước đường đỏ , đó dùng lòng bàn tay truyền dị năng của cho .
Phải thừa nhận rằng, trị liệu chút hưởng thụ.
Nhìn khuôn mặt , nàng chẳng thấy khổ cực chút nào.
Đợi đến khi tiểu đồng bưng chậu nước bước , Cố Dao giả vờ giả vịt cầm chiếc bát lên :
“Được , công t.ử nhà ngươi uống t.h.u.ố.c hạ sốt, nửa đêm về sáng chắc là sẽ lui sốt thôi, ngươi hãy chăm sóc cho .”
Tiểu đồng công t.ử giường, quả nhiên sắc mặt còn đỏ gay như nãy, khỏi liên tục cảm kích:
“Cố nương t.ử, đa tạ . Đại ân đại đức của , chờ công t.ử chúng tỉnh , nhất định sẽ báo đáp.”
Cố Dao phất tay.
“Được , cần khách sáo.”
Thứ nàng là ơn cứu mạng, lấy báo đáp.
lời nếu , chắc là sẽ khiến tiểu đồng sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Cố Dao thong thả trở về viện t.ử của , cài then cửa phòng, hai đứa trẻ vẫn ngủ ngon.
Có điều lúc tư thế ngủ cho lắm, dang tay múa chân.
Nàng bế hai đứa trở gối, đắp tấm ga giường lên bụng cho chúng.
Lúc Cố Dao mới lên giường ngủ.
Sáng ngày thứ hai khi trời sáng bừng, Cố Dao thể thấy tiếng chuyện bên ngoài, rõ ràng là đám nạn dân thức dậy.
Xem giấc mộng ngủ nướng của là tan thành mây khói .
Đã hôm nay mỗi hai mươi cân gạo, đuổi khéo những thì nàng mới thể sống những ngày yên .
Hai nhóc tì thấy tiếng động cũng bò dậy, Cố Dao ấn chúng xuống.
“Đừng dậy sớm. Muốn ngủ thì ngủ thêm lát nữa, dù chúng tạm thời , ở núi với nương, chúng ở một thời gian mới .”
Hai nhóc tì lập tức reo hò ầm ĩ, nhưng cũng ngủ tiếp nữa.
Cố Dao đành để chúng dậy, nhưng dù cho chúng dậy thì cũng vô dụng, quần áo, hai đứa xuống đất bằng cách nào?
Cố Dao mở cổng viện thì một bóng lao tới, Lý Đại Tráng xách một thùng nước thẳng đến mặt nàng, đặt xuống.
“Tẩu t.ử, đây là nước tỷ tỷ bảo mang tới cho , tẩy trần .”
“Còn đây là một bộ y phục may xong, còn một bộ nữa chắc hai ngày nữa mới xong.”
“Tỷ tỷ nương t.ử đừng vội, tỷ sẽ gấp, cố gắng xong sớm chút nào chút nấy.”
Nói xong những lời , Lý Đại Tráng liền chạy biến.