THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 49: Giống hệt công tử.
Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:29:41
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nương các cháu vắng, để các cháu ở nhà một , lo lắng sẽ chuyện gì ?"
Trần Hoắc Bất Văn đối với nương chút bất mãn vì quá đỗi sơ ý.
Hai đứa trẻ trông xinh xắn như ngọc tạc, thông minh đáng yêu thế .
qua cũng chỉ mới ba tuổi, tuy bé vẻ thủ nhanh nhẹn, nhưng nhanh đến mấy cũng chỉ là một đứa trẻ ba tuổi mà thôi.
Lòng cha nương thể lớn đến thế?
Chẳng lẽ sợ gặp quân buôn .
Nào ngờ Tinh Tinh :
"Trần thúc thúc, nương cháu lên núi săn b.ắ.n là để nuôi sống cháu và , bọn cháu thể vướng chân nương. Hơn nữa ở đây còn Vân Tú tỷ tỷ, còn Giang nãi nãi. Bọn cháu sợ ."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Kẻ nếu dám ý đồ với bọn cháu, thì sẽ giống như thế , sẽ bóp nát đầu ."
Tinh Tinh đắc ý nhặt một hòn đá từ góc tường lên, một đ.ấ.m đập hòn đá thành bột mịn.
Trần Hoắc Bất Văn tức thì ngây dại tại chỗ, chút hoài nghi cuộc đời.
Đứa nhỏ sức mạnh lớn đến ?
Chẳng mới ba tuổi ?
Ngay cả một nam t.ử trưởng thành cũng bản lĩnh , trừ phi là những kẻ võ công thâm hậu.
Tinh Tinh thích vị Trần thúc thúc mặt .
Thế mà dám bế .
Còn xoa đầu nữa.
Hừ, nương chuyện với lạ, cũng để lạ bế , sức chiến đấu, dễ bắt trộm mất.
Trong mắt Tinh Tinh, bất kỳ ai bắt trộm đều là kẻ .
Cậu bé vẫn luôn thấy Trần Hoắc Bất Văn thuận mắt.
Ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ oai phong lẫm liệt, dắt Nữu Nữu rời .
"Đi thôi , chúng về nhà."
Nữu Nữu còn chớp chớp đôi mắt to, lộ hai lúm đồng tiền nhỏ, vẫy vẫy tay với Trần Hoắc Bất Văn.
"Thúc thúc, bọn cháu về nhà đây. Mai cháu đến tìm thúc chơi nhé."
Rõ ràng Nữu Nữu khi ngã từ tường xuống Trần Hoắc Bất Văn đỡ lấy, cảm nhận một loại thú vui như trò chơi .
Hai đứa trẻ tới cửa viện thì đụng mặt thư đồng Bình An đang .
Bình An thấy hai đứa trẻ thì mặt đầy vẻ kinh ngạc.
hai đứa nhỏ chẳng thèm liếc Bình An lấy một cái.
Tinh Tinh dắt Nữu Nữu vội vàng chạy về phòng cài c.h.ặ.t cửa viện .
"Nữu Nữu, quên lời nương dặn , tùy tiện tiếp xúc với ngoài."
"Huống chi cái vị Trần thúc thúc lúc nãy quen, là thế nào . Vạn nhất là kẻ buôn thì ?"
Nữu Nữu tủi vân vê đôi tay nhỏ, kéo chéo áo của ca ca lắc lắc.
"Ca ca, Trần thúc thúc . Muội thấy thúc là mà."
"Sao là ? Trên mặt hai chữ ?"
"Dù thì cũng Trần thúc thúc trông . Người thì chính là ."
Tinh Tinh với vẻ "rèn sắt thành thép", hèn chi nương cứ bảo là "thánh mẫu".
Tuy bé thánh mẫu nghĩa là gì, nhưng cảm thấy chính là như lời nương .
Xem trông chừng thật kỹ, ngộ nhỡ kẻ bắt thì hỏng bét.
Thấy hai đứa trẻ rời , thấy công t.ử nhà mặt mày rạng rỡ, nụ lọt mắt Bình An liền trở thành nụ của một lão Cha.
Bình An tiến gần, nghiêm túc hỏi:
"Công t.ử, ngài sinh tiểu công t.ử và tiểu tiểu thư từ bao giờ thế? Sao Bình An nhỉ?"
"Nếu lão tổ tông ngài ngay cả tiểu công t.ử và tiểu tiểu thư cũng sinh , bảo đảm sẽ vui mừng khôn xiết, bao giờ thúc giục ngài thành nữa."
Trần Hoắc Bất Văn gõ cho Bình An một cái đau điếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-49-giong-het-cong-tu.html.]
"Bình An, ngươi hươu vượn cái gì đấy? Ở tiểu tiểu thư với tiểu công t.ử?"
Trần Hoắc Bất Văn đang tâm trạng nên cũng sẵn lòng trêu chọc Bình An một chút.
"Công t.ử, tiểu công t.ử và tiểu tiểu thư lúc nãy trông giống ngài như đúc. Sao thể con của ngài chứ?"
Trần Hoắc Bất Văn tức thì như sét đ.á.n.h ngang tai.
"Cái gì mà giống ?"
Cẩn thận hồi tưởng , quả nhiên lúc nãy thấy hai đứa trẻ y luôn thấy quen mắt.
Không quen ở chỗ nào, cứ ngỡ là giống một vị cố nhân nào đó từng gặp, giờ mới nhận cố nhân gì, rõ ràng là giống chính .
Trần Hoắc Bất Văn như chấn động, y vịn tường mới gượng vững .
Tiểu thư đồng Bình An vội vàng đỡ lấy công t.ử:
"Công t.ử, ngài ? Có thể khỏe ? Để tiểu nhân đỡ ngài nghỉ ngơi nhé."
Trần Hoắc Bất Văn câu nào, lẳng lặng trở về phòng, hồi tưởng chuyện khi gặp hai đứa trẻ lúc nãy.
Trước mắt hiện lên gương mặt của hai đứa trẻ, thể thừa nhận hai khuôn mặt đó thực y hệt như bản y.
Trong phòng tuy gương, nhưng y tuyệt đối tin tưởng.
Đôi lông mày, sống mũi, ngũ quan đó chắc chắn là từ một khuôn đúc .
Nếu hai đứa trẻ lớn thêm chút nữa, e là sẽ giống hệt y.
thể giống y như đúc ?
Hai đứa trẻ ba tuổi, nghĩa là bốn năm về .
Trần Hoắc Bất Văn bỗng nhiên nhớ tới Cố Dao.
Hai đứa trẻ một đứa tên Cố Ngôn, một đứa tên Cố Hành, đều mang họ Cố.
Lại chuyện trùng hợp đến thế , hai đứa trẻ họ Cố trông giống hệt , cùng lúc xuất hiện ở đây với Cố Dao.
Trần Hoắc Bất Văn đó, chút kích động, chút phẫn nộ.
Cố Dao, Cố Dao, cái ả Cố Dao hại nông, bốn năm hại , giờ đây định hại .
nghĩ đến hai đứa trẻ lúc nãy, bé quật cường và cô bé đáng yêu .
Đây chắc chắn là con của .
Trần Hoắc Bất Văn lặng ở đó suốt hai canh giờ, hề cử động.
Khiến Bình An sợ hết hồn, công t.ử .
Chỉ thấy từ nhà bên truyền tới tiếng của trẻ con.
"Vân Tú tỷ tỷ, trưa nay chúng ăn gì thế? Bao giờ nương mới về ạ?"
Trần Hoắc Bất Văn thấy giọng mềm mại nũng nịu của tiểu nha đầu, tự chủ mà ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về phía bức tường rào ngăn cách.
"Cái thì chắc . Lúc nương họ thể mất hai ngày, vì thám thính đường khá xa."
"Nữu Nữu buổi tối sợ ? Nếu sợ thì tỷ tỷ qua ngủ cùng nhé."
Lý Vân Tú thực lòng coi hai đứa trẻ như của .
Tẩu t.ử nhà, đương nhiên là nàng chăm sóc .
Nữu Nữu lắc đầu, lộ hai hàng răng trắng nhỏ xíu, nghiêng đầu :
"Vân Tú tỷ tỷ, sợ , ca ca ở đây sẽ sợ, nhưng mà nhớ nương quá."
"Cái Nha đầu lém lỉnh , là nhớ nương thật, là nhớ mấy con gà rừng thỏ rừng nương bắt về thế?"
Nữu Nữu vội vàng bịt miệng , để lộ nụ ngại ngùng, nhỏ giọng :
"Vân Tú tỷ tỷ, tỷ đừng thế mà, nương thấy sẽ đau lòng lắm, thích ăn thỏ rừng và gà rừng nương bắt, nhưng càng nhớ nương hơn."
"Được , , Nữu Nữu của chúng là thương nương nhất ."
Lý Vân Tú dọn cơm thức ăn cho họ, kỳ thực vô cùng đơn giản, mỗi một bát cháo lớn, kèm thêm chút rau xanh.
Rau xanh và củ cải chần qua nước sôi, rắc thêm chút muối, theo lời dặn của Cố Dao còn rưới lên một ít dầu nóng.
Mùi vị thơm phức.
Vào cái thời buổi , đám tai dân đường chạy nạn như họ mà ăn bữa cơm thế , quả thực giống như đang mơ .