THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 51: Cha hiền con hiếu.
Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:29:43
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Hoài An suy nghĩ một lát, lâu liền bước ngoài.
Đang về phía đại sảnh, quả nhiên gặp Lý Vân Tú, nàng đang bưng một cái hộp đựng thức ăn.
"Tú nhi cô nương, cô đấy?"
"Trần công t.ử, đưa cơm cho Tinh Tinh và Nữu Nữu."
"Tú nhi cô nương, cứ giao cho ."
Lý Vân Tú nắm c.h.ặ.t hộp cơm, vẻ mặt chút hồ nghi:
"Trần công t.ử, đây là vì cớ gì?"
"Cố nương t.ử cứu mạng , cũng báo đáp t.ử tế, nhưng cô cũng thấy thể gầy yếu, nổi việc gì khác."
"Chỉ thể góp chút sức mọn, chăm sóc bọn trẻ cũng coi như bày tỏ lòng cảm kích của ."
"Tú nhi cô nương xin hãy cho cơ hội , nếu thực sự mặt mũi nào tiếp tục ở núi."
Lý Vân Tú thấy lời cũng hợp tình hợp lý, đành giao hộp cơm qua, đồng thời cũng cảm thấy vị Trần công t.ử xem vẫn còn lương tâm.
"Được , Trần công t.ử, hai đứa nhỏ ăn xong, sẽ sai đến thu hộp cơm."
Trần Hoài An lập tức ôn hòa :
"Tú nhi cô nương, cái đó cần phiền phức , lát nữa sẽ bảo Bình An mang hộp cơm qua."
Y nhanh tay xách lấy hộp cơm, mặt mày rạng rỡ sải bước thẳng.
Lý Vân Tú theo Trần công t.ử, cảm thấy hiếu kỳ.
Vị Trần công t.ử thật bụng, vì để báo ân mà vui mừng đến nhường .
Nàng lắc đầu, về việc của , việc núi còn nhiều lắm.
Tẩu t.ử nhà, họ lo liệu việc núi cho .
Lúc Cố Dao từ hậu sơn trở về, thực tế là ba ngày .
Hậu sơn tuy con đường đó tệ, nhưng thời gian xuống núi cũng ngắn, chủ yếu là đường vòng vèo.
Thấy con đường , Cố Dao hạ quyết tâm, bọn họ xuống núi, ở núi chung quy kế lâu dài.
Dọc đường nàng cùng Giang Thiên Dũng thương lượng xem về thì tìm ai đóng xe ngựa.
Giang Thiên Dũng tuy mới là một thiếu niên, nhưng ngờ hiểu nhiều.
Giang Thiên Dũng chỉ một con đường, núi chắc chắn ai nghề mộc, duy nhất thể trông cậy là đến phủ thành gần chân núi tìm thử.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Nếu thợ mộc thì thuê đóng một chiếc xe ngựa.
Lúc xe ngựa, cứ để đám già yếu phụ nữ trẻ nhỏ theo xe ngựa xe bò cũng , dù cả quãng đường đều như thế mà tới đây.
Cố Dao xong lời cũng thấy chút nhân từ quá mức, ngờ ở bên con gái lâu ngày, nàng cũng lây chút lòng thánh mẫu của Nữu Nữu .
Phải , những là tai dân, họ dùng hai chân thể quãng đường xa như , tiếp thì vấn đề gì?
Cố Dao trở núi, dự định ngày mai xuống núi tìm phủ thành gần đó, đến lúc cưỡi hai con ngựa, chỉ nàng và Giang Thiên Dũng , những khác thì thôi.
Chỉ riêng đường xuống núi mất ba ngày, kể còn tìm phủ thành ở vùng lân cận.
Nhìn bộ dạng e là về mất mười ngày.
Dẫn theo khác, đường tiện, chậm trễ thời gian.
Kết quả Cố Dao về đến viện nhà , thấy trong viện truyền tiếng .
"Trần thúc thúc, câu chuyện quá, kể thêm một cái nữa ."
"Chữ lớn của con ?"
Một giọng nam khiến Cố Dao lập tức dựng lỗ tai lên, giọng khá , dường như còn thoáng chút quen thuộc, nhưng nàng nhớ là ai.
Trên núi mấy nam nhân.
Vấn đề là kẻ gan to bằng trời, dám tận viện nhà thì càng mấy ai.
"Trần thúc thúc, quyển Tam Tự Kinh con thuộc lòng mấy câu , chỉ là chữ lớn khó quá, thể để hôm khác ?"
Nghe thấy giọng của cái đứa nhỏ kiêu kỳ nhà , mặt Cố Dao lộ nụ , Nữu Nữu chính là như , chịu khổ, hở chút là cái cũng , cái cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-51-cha-hien-con-hieu.html.]
Nếu nể tình đứa nhỏ còn bé, Cố Dao sớm bắt nó rèn luyện .
Tổng thể để Nữu Nữu lớn lên mà vẫn giữ cái hình tiểu thư, việc kiên nhẫn, sẽ xa .
Nào ngờ giọng vang lên:
"Nữu Nữu, con ngoan ngoãn xinh như thế, con xem chữ lớn con bao, thúc thúc còn xem con thêm hai chữ nữa, lẽ nào con cho thúc thúc xem ?"
Cố Dao ngửi thấy mùi " xanh" nồng nặc.
Một nam nhân mà "" như thế, thật khiến thể tưởng tượng nổi.
Chẳng ngờ cái đứa nhỏ vốn dĩ kiêu kỳ nhà lời lập tức vỗ n.g.ự.c :
"Trần thúc thúc, con cho thúc, thúc con đây, con sẽ thật ."
Cố Dao khỏi đại kinh thất sắc, ngờ núi cao còn núi cao hơn, xem vẫn trị Nữu Nữu.
Nàng đẩy cửa viện bước , thẳng trong phòng, quả nhiên thấy một màn chấn động.
Hai đứa nhỏ đang vây quanh cái bàn khang, đang ở đó chữ lớn.
Mà một nam t.ử đang ở đầu bên , dùng tay chống cằm, mỉm hai đứa trẻ.
Động tĩnh lúc Cố Dao phiền ba họ, ánh mắt đều đổ dồn lên Cố Dao, lúc ánh mắt đàn ông rơi nàng, lập tức thu nụ mặt, chút mất kiên nhẫn.
Khiến trong lòng Cố Dao cực kỳ khó chịu, cái biểu cảm gì đây?
Ý gì đây hả?
Lẽ nào còn bằng hai đứa trẻ .
Tuy ngươi tướng mạo , nhưng ngươi tin đ.ấ.m ngươi ?
Chưa đợi Cố Dao phát hỏa, hai đứa nhỏ kinh hỉ từ khang nhảy xuống, đến giày cũng kịp xỏ, lao v.út về phía Cố Dao.
Cố Dao đành xổm xuống, dang rộng hai tay, ôm hai đứa trẻ lòng, trực tiếp bế bổng lên.
Nữu Nữu ôm lấy nương, hôn chùn chụt lên mặt nương mấy cái, quàng cổ nương tựa đầu lòng nàng, nũng nịu :
"Nương, nương lâu thế mới về, con đếm từng ngày một, mà nương vẫn về."
"Nương ơi, Nữu Nữu nhớ nương lắm."
"Nữu Nữu nhớ nương thế nào? Nhớ nhiều bao nhiêu?"
Cố Dao cố ý trêu Nữu Nữu, quả nhiên cái nha đầu dùng giọng nũng nịu :
"Nương, nhớ nhiều thế , thế cơ."
Hai cái tay nhỏ cường điệu vẽ một cái vòng tròn thật lớn.
Khiến Cố Dao ngớt, hôn mạnh lên má Nha đầu hai cái.
"Được, nhớ nương nhiều thế cơ ."
Tinh Tinh cũng chịu thua kém, quàng cổ nương :
"Nương, con ngày nào cũng theo lời nương dặn mà luyện quyền, bộ quyền pháp đó giờ con luyện lắm ."
"Nương, con còn học Tam Tự Kinh nữa, con thể thuộc lòng cả bài ."
Đôi mắt bé lấp lánh tỏa sáng, cái vẻ mặt cầu khen ngợi, cầu biểu dương đó dường như sắp tràn khỏi mặt.
Cố Dao ôm c.h.ặ.t Tinh Tinh cũng hôn hai cái, Tinh Tinh đỏ bừng cả mặt.
"Nương ơi, Tinh Tinh nhà cư nhiên lợi hại thế, đến Tam Tự Kinh cũng thuộc lòng , đây cho nương thử nào."
Tinh Tinh lập tức đắc ý vòng tay lưng, vươn cái cổ nhỏ, ưỡn n.g.ự.c như một ông đồ con, lắc lư cái đầu thuộc lòng.
Nữu Nữu ở bên cạnh cũng theo ca ca, đứt quãng cũng ít.
Cố Dao vội vàng vỗ tay cho chúng:
"Lợi hại quá, Tinh Tinh và Nữu Nữu đều lợi hại như thế, nương yêu các con quá."
"Nương cũng săn đồ cho các con đây, nương săn một con lợn rừng, các con mau xem, xem lợn rừng trông như thế nào."
Quả nhiên, hai đứa nhỏ thấy thế liền "oà" một tiếng lao ngoài.
Rõ ràng hai đứa nhỏ từng thấy sự đời tràn đầy ảo tưởng đối với lợn rừng.