THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 62: Bị người khác nhắm vào.
Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:29:53
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Dao tiếc nuối là bản cũng mấy thứ .
Lúc những cuốn tiểu thuyết mạng đó, xuyên qua là nào thủy tinh.
Luyện muối tinh, đường trắng.
Trồng khoai tây, trồng khoai lang, tóm là phát minh xi măng, phát minh thủy tinh, tiếc là những thứ đặt tay thì chẳng gì cả.
Mọi xuyên dường như phát tài đều là chuyện dễ dàng, nhưng đến lượt thì vẫn dựa dị năng và gian của chính , nếu sớm c.h.ế.t đói .
Người với mà khác biệt lớn thế chứ?
Cố Dao cũng nản chí, hiện tại nghĩ thông suốt , tìm khoai tây thì chuyện no bụng thành vấn đề.
Cô dạo phố nửa ngày, mua thêm một thứ khác.
Thậm chí còn mua hai cân thịt lợn.
Thịt lợn thời qua thấy cảm giác thèm ăn, chủ yếu là lớp mỡ lợn dày, mà đều thích mua loại thịt nhiều mỡ thế .
Dường như như mới coi là thịt ngon, ngược loại thịt nạc chút mỡ màng thì vứt sang một bên ai ngó ngàng tới.
Hơn nữa giá cả tương đối rẻ hơn hai ba văn.
Đương nhiên là hời cho Cố Dao .
Hai cân thịt nạc đỏ au ở chân thế mà chỉ mất mười sáu văn.
Trung bình một cân thịt lợn cũng chỉ bằng giá gạo lứt.
Có lẽ thấy Cố Dao chê thịt , đại ca đồ tể thế mà còn tặng thêm cho cô hai khúc xương ống lớn.
Cố Dao đều bỏ trong gùi, lúc mới mãn nguyện trở về, nhưng tính toán tiền trong tay.
Hơn ba lượng bạc mà tiêu chỉ còn năm mươi văn.
Tiền bạc đúng là chịu nổi khi tiêu pha.
Xem chừng ngày mai, ngày vẫn nghĩ cách một chuyến nữa, mang một chuyến sơn d.ư.ợ.c , nhưng thể chất đầy xe ngựa, lúc đó sẽ đưa khác theo cùng.
Để tránh phát hiện bí mật của .
Nếu bán thêm một chuyến sơn d.ư.ợ.c nữa, hơn ba lượng bạc chắc cũng đủ cho nương con ba cô sống qua hai tháng.
Khoai tây bây giờ chắc chắn là kịp , thời tiết là sẽ sớm lạnh .
thể trồng trong gian của .
Cố Dao đeo đồ đạc trở xe ngựa bên ngoài thành.
Giang Thiên Dũng thấy Cố Dao mua nhiều đồ như , khỏi chút lo lắng.
Hắn trong tay Cố Dao bạc.
Số bạc còn ở sơn trại đều trong tay Cố Dao, nhưng cũng núi đó vốn chẳng bao nhiêu bạc.
Nhìn thì vài thứ đáng giá, nhưng thực tế tiền họ mang theo khi chạy nạn quả thực bao nhiêu.
Hắn thôi, định khuyên Cố Dao vẫn nên tiết kiệm một chút để sống qua ngày.
thấy chút bao đồng.
Bản lĩnh của Cố tẩu t.ử cần đến lượt chỉ bảo.
Cả nhóm nhanh ch.óng trở về trong thôn, nhưng xe ngựa thôn vẫn khiến dân làng một phen ngưỡng mộ.
Người trong thôn lập tức bắt đầu xì xào bàn tán, chủ yếu là hiểu nổi tiểu góa phụ rốt cuộc vốn là nhà như thế nào.
Một góa phụ dắt theo hai đứa con mà còn thể đ.á.n.h một chiếc xe ngựa.
Nói nàng tiền , dựng cả nhà gạch ngói lớn.
Nói tiền , đây rõ ràng là nạn dân chạy nạn đến đây định cư, đều rõ, chạy nạn , dọc đường nghìn trùng hiểm trở, thể còn giữ bao nhiêu tiền của.
Thế nhưng rốt cuộc vẫn chọc mắt những kẻ lòng .
Cố Dao đ.á.n.h xe ngựa sân, cảm ơn Giang Thiên Dũng.
Hai đứa nhỏ thấy tiếng nương về thì hớn hở lao .
"Nương, nương rốt cuộc cũng về , nương ơi, Nữu Nữu hôm nay nhớ nương lắm.”
Nha đầu chảy cả nước miếng.
Đôi mắt nhỏ chớp chớp liên hồi.
Vẻ mặt đầy mong đợi, đương nhiên là vì Nha đầu đặc biệt thích ăn kẹo, khi nương , Nha đầu còn năn nỉ nương thể mang cho ít kẹo về.
Cố Dao mỉm :
“Ái chà, Nữu Nữu nhà chúng là nhớ nương thật, là nhớ những món đồ ngon mà nương mua về đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-62-bi-nguoi-khac-nham-vao.html.]
Nha đầu rốt cuộc vẫn thấy thẹn thùng, ngại ngùng che cái miệng nhỏ , biểu cảm đó chẳng khác nào một con sóc nhỏ đang hổ.
"Nương!”
Cố Dao từ trong n.g.ự.c lấy một bọc giấy, nhét tay hai đứa trẻ.
“Nè, đây là nương đặc biệt xem kẹo hạt thông hợp cho các con ăn, nhưng một ăn nhiều .
Mỗi ngày chỉ ăn hai viên, nếu răng sẽ hỏng đấy.”
Hai đứa nhỏ lập tức reo hò ầm ĩ:
"Nương, nương quá!”
Cẩn thận mở bọc kẹo hạt thông , mỗi đứa nhét một viên miệng, hai bên má lập tức phồng to lên.
Trong miệng hai đứa ngọt lịm, nhưng đều quên bốc lấy một viên kẹo hạt thông nhét miệng Cố Dao.
Cố Dao đặc biệt xổm xuống.
Cô sẵn lòng nuôi dạy hai đứa trẻ như con ruột của , nhưng nhất định để chúng trở thành kẻ vô ơn.
Vì chia sẻ chính là bước đầu tiên để dạy chúng học cách .
Hai viên kẹo nhét trong miệng, thực kẹo hạt thông thời cũng chẳng ngon lắm.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Độ tinh khiết của đường đủ cao.
Tuy vị ngọt nhưng còn lẫn một mùi vị kỳ lạ.
Tất nhiên cũng thể là do họ từng thấy những loại kẹo hạt thông thượng hạng.
Thế nhưng cả gia đình vẫn tràn ngập tiếng tiếng , trong sân vang lên tiếng giòn giã của trẻ thơ.
Cố Dao tâm trạng , bê từng thứ một bếp để sắp xếp.
Chỉ mua gạo, mua bột mì.
Bởi vì cô mua hạt giống lúa mạch.
Gieo gian, ước chừng chẳng bao lâu nữa họ sẽ bột mì trắng để ăn.
Cố Dao cắt mỡ lá lợn thành từng miếng nhỏ, bỏ trong nồi, từ từ thắng mỡ.
Chẳng mấy chốc trong sân tỏa một mùi thịt thơm phức, ít hàng xóm xung quanh đều hít hà cái mũi.
Mùi thơm cũng bay trong thôn.
Từ đằng xa trong thôn ló đầu dáo dác, bắt đầu cái khác hẳn về những sống bên ngoài thôn .
lúc đó, những nạn dân đến định cư họ cũng nảy sinh những ý nghĩ khác .
Triệu Bằng Phi dùng tay kéo chiếc quần lên, chiếc quần ngắn từ lâu , khi trời nóng thì còn dễ xử lý, dạo gần đây trời lạnh nên cổ chân lạnh buốt.
khi nhà nộp xong năm lượng bạc phí định cư, trong tay chỉ còn hai lượng bạc.
Mua thêm ít lương thực nữa thì coi như là sống thắt lưng buộc bụng qua ngày, cứ như vẫn tài nào no bụng .
Cũng may ở đây hạn hán, nên núi vẫn thể tìm chút đồ ăn.
Chỉ là khi trời lạnh phỏng chừng chẳng còn cái gì nữa.
“Cha, nương, con ngửi thấy mùi thịt , là mùi tỏa từ sân nhà góa phụ kìa.”
Đã bao lâu họ ăn thịt, ngửi thấy mùi thịt , cảm giác đám sâu háu ăn trong bụng đều gợi lên hết cả.
Cha của Triệu Bằng Phi tên là Triệu Nhị Cẩu.
Nhà họ chạy nạn đến đây, thực lúc đầu nhà sinh ba con trai, ba con gái.
Dọc đường nhờ bán con trai bán con gái mới rốt cuộc đến ngày hôm nay.
Bên cạnh chỉ còn giữ hai đứa con trai.
Một là Triệu Bằng Phi, một là Triệu Bằng Cử.
Triệu Bằng Phi năm nay ba mươi tuổi, nhưng vẫn lấy Thê t.ử .
Một mặt là do nhà họ Triệu vốn nghèo, mặt khác là vì Triệu Bằng Phi thực chất là một kẻ du thủ du thực đường phố.
Trộm gà bắt ch.ó, c.ờ b.ạ.c, uống rượu, chẳng việc ác nào là .
Sau đó gặp năm tai ương, chạy nạn, nên dọc đường càng thể lập thê.
Lúc nhà họ Triệu chỉ còn bốn miệng ăn, phu thê hai lão và hai đứa con trai.
Nghe con trai .
Triệu Nhị Cẩu về phía sân nhà góa phụ, trong lòng khỏi thầm oán hận, một góa phụ mà sống còn sướng hơn cả nhà lão.