THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 71: Hà bất thực nhục mi

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:30:02
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nhà thêm một .

Cố Dao vốn cảm thấy gì bất tiện, ngược còn thấy dường như thêm một trong nhà cũng khá .

Chủ yếu là vì Trần Hoài An đối xử với hai đứa nhỏ ôn hòa, đặc biệt cách trông trẻ.

Hai nhóc tỳ Trần Hoài An dỗ dành đến mức bám lấy y như hai cái đuôi nhỏ.

Dẫu sách vẫn là sách.

Y bắt đầu dạy hai đứa trẻ nhận mặt chữ, đồng thời còn kể cho chúng nhiều câu chuyện.

Khác với những câu chuyện mà Cố Dao kể — nàng chủ yếu lấy từ truyện cổ tích hoặc phim ảnh thuật — thì Trần Hoài An kể chuyện cổ kim, đem những giai thoại thú vị của xưa diễn đạt bằng ngôn ngữ bình dị, dễ hiểu.

Bệnh tình của Trần Hoài An bình phục nhanh, đầy hai ngày, ngay cả t.h.u.ố.c của Lưu đại phu cũng cần uống nữa khỏe gần như .

Cố Dao dạo một vòng núi.

Tiết trời trở lạnh, mới xuống núi mấy ngày mà nhiệt độ nơi đây khiến run rẩy cầm cập.

Cố Dao hỏi thăm trong thôn mới , hàng năm cứ đến tầm là vùng sẽ lạnh dần.

Vốn tưởng nơi ở phương Bắc xa xôi nên sẽ quá lạnh, ngờ mùa đông ở đây cũng chẳng ấm áp gì cho cam.

Cố Dao quyết định lên núi c.h.ặ.t thêm nhiều củi khô, tránh để đến mùa đông chịu khổ.

Vạn nhất tuyết rơi lớn gây đóng băng mặt đường, e là mấy ngày liền núi .

Xem chừng bán thêm nhiều thảo d.ư.ợ.c một chút.

Chuẩn sẵn lương thực và rau củ, nếu khi tuyết rơi, lên huyện thành cũng nổi.

điều khiến Cố Dao kinh ngạc và vui mừng là những củ hoài sơn trồng trong gian một nữa bội thu.

Kéo theo năm trăm cân hoài sơn, Cố Dao lên đường đến huyện thành.

Nhìn thấy Cố Dao đ.á.n.h xe ngựa , Trần Hoài An lộ vẻ tán thành.

Nhìn cách ăn mặc hiện giờ của nàng, tuy là phận nữ nhi tự đ.á.n.h xe, còn xuất đầu lộ diện bên ngoài.

So với đại tiểu thư Cố gia năm xưa quả thực là một trời một vực.

"Cố tẩu t.ử, nàng là phận nữ nhi thường xuyên xuất đầu lộ diện như , nàng từng nghĩ tới khi Tinh Tinh sách, tham gia khoa cử ?

Nếu một Nương ngày ngày bôn ba bên ngoài, e là sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của ."

Trần Hoài An vẫn nhịn mà lên tiếng nhắc nhở Cố Dao một cách uyển chuyển.

"Trần công t.ử, ngươi thật đúng là nỗi khổ của dân gian, xem ngươi vốn là một công t.ử ca lá ngọc cành vàng.

Ta nếu xuất đầu lộ diện thì cả nhà chúng ăn gì, hít khí trời mà sống ?

Một đàn bà như ngoài bôn ba, chẳng lẽ ngươi định bắt đứa con trai ba tuổi của lăn lộn kiếm sống để nuôi cả nhà?

Vì cái tiền đồ khoa cử nực mà bắt cả nhà chúng c.h.ế.t đói ?"

"Ngươi thật chẳng khác nào kẻ câu 'Hà bất thực nhục mi' (Sao ăn thịt hầm), phiền ngươi hãy tỉnh táo !

Ngươi hiện tại vẫn đang ăn cơm của nhà chúng , thế mà còn gan lời ."

"Hay là thế , bắt đầu từ hôm nay, sẽ xuất đầu lộ diện nữa, và ngươi cũng cần ăn cơm. Để xem cái bụng của ngươi là cái khí tiết của ngươi cứng hơn?"

Trần Hoài An nhất thời nghẹn lời, gương mặt thẹn thùng căm giận.

trong lòng y cũng hiểu rõ, lời Cố Dao sai chút nào.

Khi y những lời đó là dựa phận cũ của , việc kiếm chút ngân lượng vốn chẳng gì khó khăn.

Thế nhưng giờ đây Cố Dao , y sờ khắp , ngay cả một xu cũng lấy nổi.

Quả thực đúng là hạng " ăn thịt hầm".

Trần Hoài An chắp tay lưng bước trong phòng, cả đêm trở .

Không chỉ ăn uống.

Thậm chí cả buổi tối y cũng chuyện với Nữu Nữu và Tinh Tinh.

Hai đứa nhỏ hành động của Trần cho ngơ ngác, lén hỏi nương xem tụi nhỏ gì khiến vui .

Buổi tối, Cố Dao một bữa cơm thật phong phú.

Nào là thịt lát thủy chử nóng hổi, đậu phụ kho hành, bắp cải xào giấm, còn khoai tây sợi chua cay.

Bốn món một canh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-71-ha-bat-thuc-nhuc-mi.html.]

Thêm đó là cơm trắng thơm dẻo.

Hai nhóc tỳ theo Cố Dao bây giờ thể ăn cay giỏi.

Đặc biệt là món thịt lát thủy chử, cực kỳ đưa cơm.

Hai đứa nhỏ ăn đến mức bụng tròn vo, mỗi đứa đ.á.n.h chén sạch ba bát lớn cơm trắng.

Hương thơm của thịt lát thủy chử thoang thoảng trong khí, Trần Hoài An ở phòng bên cạnh bụng réo lên ùng ục.

Ý chí tranh khí một phen cứ thế mài mòn từng chút một.

Nữ nhân thể quá đáng như ?

Biết rõ hôm nay đang giận dỗi ăn cơm, mà còn cố tình nhiều món ngon như thế.

Vì chút lòng tự tôn c.h.ế.t tiệt, y trốn trong phòng c.ắ.n răng nhịn suốt một đêm.

Vì đói mà cả đêm ngủ ngon giấc, trằn trọc mãi mới đợi đến lúc trời tờ mờ sáng để chợp mắt, kết quả mới ngủ thấy tiếng đập cửa sổ rầm rầm.

"Trần công t.ử, mau dậy , dậy thôi.

Hôm nay lên núi c.h.ặ.t củi, ngươi cùng .

Nhìn bộ dạng là sắp tuyết lớn , ngươi là nam nhi đại trượng phu, thể cứ ở lì trong nhà hưởng thụ mãi , như thế mà coi cho ?

Mau ngoài việc thôi, là phận nữ nhi, xuất đầu lộ diện mãi cũng , giờ đến lượt nam nhân như ngươi ngoài bôn ba đó."

Trần Hoài An hất chăn dậy, lúc mới nhận khí trong phòng lạnh thấu xương.

Chẳng trách tối qua lúc ngủ cứ thấy lạnh lẽo, xem nhiệt độ hạ thấp lắm .

Y còn định phân trần đôi câu, nhưng nghĩ những lời Cố Dao lúc , ở nhà quả thực là đang ăn bám, nàng bảo việc dường như cũng chẳng gì sai.

Sờ lên lấy một đồng một cắc, thật đúng là rồng thất thế tôm khinh.

Chờ đến khi thị vệ của tìm tới, y nhất định dùng bạc đè c.h.ế.t nữ nhân mới .

Để xem nàng còn dám sỉ nhục y nữa .

Y hầm hầm mặc quần áo ngoài, khoảnh khắc mở cửa , y thấy Cố Dao trang đầy đủ từ đầu đến chân.

Cách ăn mặc của Cố Dao căn bản chẳng giống nữ nhân chút nào.

Nàng mặc một bộ đồ gọn gàng, bên ngoài khoác áo da cừu.

Trên đầu đội chiếc mũ da cừu hình thù kỳ quái.

Dưới chân là một đôi ủng da.

Bên hông giắt một con d.a.o c.h.ặ.t củi.

Trên vai còn vác thêm mấy cuộn dây thừng bằng gai.

Nhìn thấy Trần Hoài An, nàng lạnh một tiếng:

"Trần công t.ử, thôi, ngài vốn nỗi khổ thế gian, từ hôm nay sẽ đưa ngài thưởng lãm bộ mặt thật của dân gian chúng ."

Một con d.a.o c.h.ặ.t củi ném tới mặt Trần Hoài An, con d.a.o đó cắm phập thẳng xuống lớp gạch đất.

Trần Hoài An hít một ngụm khí lạnh, nữ nhân quả thực đang đùa.

Y nhặt d.a.o lên định giắt hông, nhưng loay hoay mãi vẫn .

Suýt chút nữa còn tự đứt đai lưng của .

Luống cuống một hồi lâu, cuối cùng y cũng giắt xong d.a.o.

Lúc khoác mấy cuộn dây thừng lên vai, y mới thấy cái thứ dây thừng chẳng vẻ gì là dày , khi quấn từng vòng treo vai nặng nề như đè nãy cả bả vai y .

Trần Hoài An gần như lảo đảo bước theo Cố Dao về phía ngọn núi.

Lúc mới còn thấy lạnh, càng đến gần chân núi, Trần Hoài An càng thấy lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên .

Thật sự là lạnh!

Y xoa hai tay , ngừng hà sưởi ấm.

"Cố tẩu t.ử, chúng còn bao lâu nữa?"

"Sắp đến , ngươi chẳng thấy núi ?

Lên đến lưng chừng núi hãy c.h.ặ.t củi, củi chân núi cứ để đó, vạn nhất khi tuyết rơi còn thể đây ứng phó kịp lúc."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Trần Hoài An cảm thấy lòng nữ nhân thật quá thâm hiểm, nàng rõ ràng là đang cố ý hành hạ y.

 

Loading...