Đó là một ngày nắng rực rỡ, gió nhẹ thổi qua, những hàng cây ngô đồng bên đường để những bóng râm lốm đốm.
Ngụy Vĩnh Khánh hẹn U Lạc Thi gặp mặt tại một quán cà phê ấm cúng.
U Lạc Thi diện một chiếc váy liền màu trắng giản dị, tà váy nhẹ nhàng đung đưa theo bước chân thanh thoát của nàng.
Mái tóc dài chải chuốt tỉ mỉ như thác nước đổ xuống vai, vài lọn tóc khẽ bay trong gió, càng thêm vài phần nhu mì.
Nàng trang điểm nhẹ, diện mạo tinh tế, trong ánh mắt lộ vẻ mong đợi cùng vui mừng, bước quán cà phê.
Ngụy Vĩnh Khánh sớm ở vị trí cạnh cửa sổ, ánh nắng xuyên qua cửa kính, phác họa lên đường nét của một lớp viền vàng kim.
Sơn Tam
Hắn mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, ống tay áo xắn nhẹ, lộ cánh tay chắc khỏe, cả hiện lên vẻ sạch sẽ gọn gàng mà mất sự trưởng thành vững chãi.
Ánh mắt vẫn luôn hướng về phía cửa, khi thấy bóng dáng U Lạc Thi, mặt lập tức nở nụ ấm áp.
U Lạc Thi mỉm tới, nhẹ nhàng xuống, : "Đợi lâu đúng ?"
Ngụy Vĩnh Khánh vội vàng lắc đầu, trong ánh mắt tràn đầy nhu hòa, đáp lời: "Không , cũng mới đến.
Hôm nay trông cực kỳ, giống như ánh nắng ngoài cửa sổ , thật ch.ói mắt."
Gò má U Lạc Thi ửng hồng, đáp: "Chỉ là dẻo miệng, khéo dỗ vui thôi."
Hai gọi cà phê, hương thơm của cà phê lan tỏa trong khí, tạo nên một bầu khí thoải mái.
Ngụy Vĩnh Khánh tiên phong phá vỡ sự im lặng, : "Gần đây tham gia một hoạt động tình nguyện mới, đến vùng núi nghèo tặng đồ dùng học tập cho trẻ em, cảnh tượng đó thật sự khiến khó quên, vô cùng ý nghĩa."
U Lạc Thi tò mò mở to mắt, kìm hỏi: "Là hoạt động như thế nào? Những đứa trẻ đó chắc hẳn vui đúng ? Mau kể cho chi tiết ."
Ngụy Vĩnh Khánh hăng hái miêu tả chi tiết hoạt động: "Khi chúng đến ngôi làng nhỏ đó, đám trẻ đợi sẵn ở cổng trường từ sớm, đôi mắt của chúng tràn đầy khao khát đối với tri thức.
Khi nhận cặp sách và văn cụ mới, mặt chúng tràn ngập nụ ngây thơ, nụ đó dường như thể tan chảy tất cả.
Có một bé gái nắm c.h.ặ.t lấy tay , rụt rè cũng giống như giúp đỡ nhiều hơn nữa.
Cậu , tụi nhỏ đáng yêu bao nhiêu."
U Lạc Thi đến nhập tâm, khỏi cảm thán: "Oa, thật tuyệt vời! Vậy còn thường xuyên ?"
Ngụy Vĩnh Khánh kiên định gật đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tâm: "Tất nhiên, chỉ cần cơ hội là sẽ .
Hơn nữa còn tổ chức nhiều hoạt động như hơn, để nhiều cùng tham gia.
Còn , từng nghĩ đến việc tham gia ?"
U Lạc Thi chút do dự : "Tất nhiên là , việc ý nghĩa như , thể bỏ lỡ? , trong hoạt động gặp khó khăn gì ?"
Ngụy Vĩnh Khánh nhíu mày, rơi hồi ức: "Lúc vận chuyển vật tư gặp chút rắc rối nhỏ, đường xá gập ghềnh bằng phẳng, mới mưa xong, lầy lội chịu nổi, xe lún xuống hố bùn.
may mà đồng tâm hiệp lực, cùng nghĩ cách, thì đẩy, thì lót đá, tốn bao nhiêu sức mới đưa xe ngoài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-xuan-ngot-ngao-va-cay-dang/chuong-83-xay-dung-lai-tinh-ban.html.]
U Lạc Thi quan tâm : "Thật chẳng dễ dàng gì, nhưng cảm giác đoàn kết một lòng vượt qua khó khăn chắc chắn tuyệt, loại sức mạnh đó hẳn là khiến cảm động."
Ngụy Vĩnh Khánh sâu sắc cảm nhận : " , khoảnh khắc đó thực sự thấu hiểu sức mạnh của sự đoàn kết.
Cảm giác cùng nỗ lực vì một mục tiêu khiến thấy sự bỏ đều đáng giá.
Còn , gần đây công việc thế nào?"
U Lạc Thi cau mày, khẽ thở dài : "Công việc cũng coi như thuận lợi, chỉ là áp lực lớn.
Tuy nhiên cũng vài chuyện thú vị, một đồng nghiệp gây một trò lớn."
Ngụy Vĩnh Khánh tò mò truy vấn: "Trò gì? Mau kể chút ."
U Lạc Thi kể một cách sinh động: "Hôm đó họp, sếp đang nghiêm túc chuyện quan trọng, đột nhiên một đồng nghiệp lên phát biểu lớn tiếng, thể gọi sai tên sếp, gọi thành tên sếp của công ty đối diện.
Mọi đầu tiên là ngẩn , đó đều nín đến đỏ cả mặt.
Sắc mặt của sếp thì khỏi khó coi thế nào, đen như nhọ nồi .
Sau đó cũng nhận sai, cái biểu cảm lúng túng đó thật sự là quá buồn ."
Cả hai đều ngặt nghẽo, thu hút sự chú ý của xung quanh.
U Lạc Thi cảm khái : "Bây giờ như thế thật , thể giống như những bạn thoải mái tự tại giao lưu.
Không còn những gánh nặng của quá khứ, cảm thấy cả nhẹ nhõm hơn nhiều."
Ngụy Vĩnh Khánh gật đầu tỏ vẻ đồng ý, trong mắt lộ vẻ chân thành: " , chuyện quá khứ cứ để nó trôi qua, trân trọng tình bạn hiện tại.
Biết chúng còn thể cùng tham gia hoạt động tình nguyện đấy."
Mắt U Lạc Thi sáng lên, hưng phấn : "Vậy thì quá, mong đợi! Biết còn thể gặp nhiều và chuyện thú vị hơn trong hoạt động, tô điểm thêm màu sắc cho cuộc sống.
, ngoài tham gia hoạt động tình nguyện, còn gì nữa ?"
Ngụy Vĩnh Khánh : "Gần đây còn học bánh kem, cho nếm thử."
U Lạc Thi kinh ngạc vui mừng : "Thật ? Vậy thì phúc ăn uống .
mà lo sẽ ăn béo lên mất."
Ngụy Vĩnh Khánh trêu chọc: "Béo một chút cũng đáng yêu mà, bất kể thế nào thì trong mắt vẫn là nhất."
U Lạc Thi giả vờ giận dỗi, nũng nịu : "Hừ, chỉ giỏi dỗ dành , mới tin ..”
khóe miệng nhịn mà nhếch lên.
Từ đó về , quan hệ của bọn họ ngày càng gần gũi, ủng hộ lẫn , khích lệ lẫn , cùng vững bước đường đời.