Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-02-28 03:43:50
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Làm gì chuyện học đòi học chạy. Đáng đời!

Thế nên việc gì cũng từ từ, cơm ăn từng miếng một.

Tới cổng cung, Đồng An Ninh trình lệnh bài. Thị vệ gác cổng vốn quen mặt nàng, tươi hỏi: "Đồng Cách cách tiến cung thỉnh an Hoàng thượng đấy ạ?"

Đồng An Ninh đáp: "Ta đến Thái Y viện!"

Tên thị vệ ngơ ngác một chút lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "À, Đồng Cách cách thấy trong khỏe !"

Đồng An Ninh cũng lười giải thích. Chuyện tày đình thế khi kết quả chắc chắn, lỡ ngoài dễ gây hoang mang dư luận.

Tin tức Đồng An Ninh tiến cung lập tức thị vệ bẩm báo lên Khang Hi.

Khang Hi lấy lạ: "Bình thường gọi thì dứt khoát thèm cung, tự vác xác tới là chuyện gì?"

Lương Cửu Công khom thưa: "Nghe thị vệ báo , Ninh Cách cách thẳng đến Thái Y viện ạ!"

"Thái Y viện !" Khang Hi lập tức nhíu mày: "Lương Cửu Công, ngươi chạy qua Thái Y viện xem thử tình hình thế nào."

"Dạ! Hoàng thượng, theo nô tài thấy, Ninh Cách cách nhất định ạ." Lương Cửu Công xòa trấn an. Có điều lão cũng thắc mắc vị tiểu tổ tông chạy tới Thái Y viện cái gì.

Bước Thái Y viện, Đồng An Ninh tìm ngay đến Hứa thái y - vốn quen mặt với nàng nhất, để dò hỏi về "nhân đậu pháp" (phương pháp chủng đậu từ ).

Thiên hoa (đậu mùa) là căn bệnh truyền nhiễm ác tính khiến ai nấy tên đều tái mặt. Đám thái y ở đây nhiều sách vở, từng qua và ghi nhớ chút manh mối nào đó.

Thư Sách

Hứa thái y vuốt râu ngẫm nghĩ: "Nghe Cách cách nhắc tới, vi thần quả thực chút ấn tượng."

Diệp thái y đang mải mê sắp xếp phương t.h.u.ố.c bên cạnh cũng vội vàng sấn tới: "Ông nhớ nhầm đấy chứ?"

Hứa thái y gật đầu cái rụp: "Chắc chắn nhầm!"

Thế là, lúc Lương Cửu Công bước , đập mắt lão là cảnh tượng cả đại sảnh chất đống hàng trăm cuốn y thư, mười mấy vị thái y đang chúi mũi lật giở tìm kiếm thứ gì đó. Còn Đồng An Ninh thì nhàn nhã ghế, tay cũng cầm một cuốn sách lật sột soạt qua loa cho lệ.

"Ninh Cách cách, đang gì ở đây ạ?" Lương Cửu Công ghé sát gần. Dựa sự hiểu của lão về nàng bao năm qua, cái mớ hỗn độn trong Thái Y viện là ngay do một tay nàng gây .

Đồng An Ninh chỉ tay về phía đám thái y đang tất bật ứa mồ hôi: "Tìm đồ!"

"Nô tài đương nhiên là tìm đồ , nhưng rốt cuộc là tìm thứ gì cơ chứ?" Lương Cửu Công tò mò gặng hỏi.

Đồng ma ma phía lên tiếng giải thích: "Trước đây lúc sách, Cách cách nhớ mang máng từng thấy một phương pháp phòng ngừa thiên hoa gọi là 'nhân đậu pháp'. ngài nhớ rõ là ở cuốn nào, nên mới tới đây nhờ các vị thái y tìm giúp."

Lúc , Viện sứ Thái Y viện Trương Nguyên cũng tin tức, vội vàng dắt díu thêm tới phụ giúp.

Lương Cửu Công xong lời Đồng ma ma, đầu tiên là ngây một lúc, đó hai mắt trợn trừng to bằng cái chén: "Thật... thật ?"

Đồng An Ninh gật đầu chắc nịch: "Thật!"

Xác nhận xong, Lương Cửu Công chẳng màng thêm câu nào với Đồng An Ninh, co giò cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về báo tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-127.html.]

Mấy ngày nay, vì chuyện dịch đậu mùa ở huyện Tuy mà Hoàng thượng lo lắng đến mức miệng mọc đầy bọng nước, đêm chợp mắt nổi. Ngài luôn nơm nớp lo sợ dịch bệnh mất kiểm soát sẽ đe dọa đến kinh thành, thậm chí âm thầm tính đến nước sắp xếp cho Thái Hoàng Thái hậu và Hoàng Thái hậu lánh khỏi kinh thành để tị nạn. Nếu bây giờ thực sự tìm cách giải quyết, chẳng Hoàng thượng sẽ mừng đến phát điên !

Trên đường , Lương Cửu Công dám chậm trễ nửa khắc, chạy một mạch về Càn Thanh cung, đem đầu đuôi sự việc bẩm báo với Khang Hi.

Khang Hi chợt khựng , phắt dậy quát lớn: "Bãi giá Thái Y viện!" Ngài đích đến tận nơi xem cho rõ ngọn ngành.

"Dạ!" Lương Cửu Công vội vàng khom lĩnh mệnh.

Trải qua ròng rã ba canh giờ ( 6 tiếng) bới lông tìm vết, cuối cùng Thái Y viện cũng tra những ghi chép liên quan, mà chỉ ở một cuốn sách duy nhất.

Dựa theo sử liệu, "nhân đậu pháp" bắt nguồn từ những năm Long Khánh triều Minh. Bấy giờ ở huyện Thái Bình, phủ Ninh Quốc bùng phát đại dịch thiên hoa, các đại phu địa phương áp dụng phương pháp cấy "nhân đậu" để phòng dịch.

Trong dân gian phương Nam cũng lưu truyền một vài ghi chép lẻ tẻ về "xuy tị chủng đậu thuật" (thổi vảy đậu mũi để ngừa bệnh). Có điều, phương pháp thao tác cực kỳ khảo nghiệm y thuật của y sư thực hiện. Chỉ cần một chút sơ sẩy, cấy đậu sẽ nhiễm bệnh mà c.h.ế.t. Tỷ lệ t.ử vong khá cao nên nhiều dám đ.á.n.h cược mạng sống để thử nghiệm, do đó dù ở phương Nam thì độ phổ biến cũng hạn chế.

Suy cho cùng, lỡ tay một cái là bán muối như chơi.

Đồng An Ninh nhẩm tính, cái gọi là "khảo nghiệm y thuật" thực chất chính là việc các y sư thao tác vô hiệu hóa (giảm độc lực) virus thiên hoa. Nếu bước suy yếu xử lý chuẩn, thì việc cấy đậu chẳng khác nào tự sát, rước mầm bệnh . Hiện tại xưởng pha lê hoạt động, vặn thể chế tạo các dụng cụ thí nghiệm chuyên dụng cung cấp cho Thái Y viện. Nàng nhắc nhở các y sư lưu ý kỹ khâu , khi tiến hành thử nghiệm lâm sàng cần linh hoạt áp dụng nhiều phương pháp và nhiều vị trí cơ thể khác để tìm cách thức an nhất.

Sau khi đích xác nhận thông tin sai lệch, Khang Hi lập tức hạ lệnh cho Thái Y viện chuyên tâm nghiên cứu và gấp rút đào tạo đội ngũ y sư chủng đậu.

Lúc rời khỏi Thái Y viện, sắc trời bên ngoài tối mịt.

Đôi mắt Khang Hi sáng rực, quét sạch đám mây mù u ám u sầu suốt mấy ngày qua, khóe môi nhếch lên vui vẻ: "An Ninh, đợi khi chủng đậu thuật thành công, trẫm nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho ."

Đồng An Ninh xua tay khiêm tốn: "Không cần , tất cả đều là trí tuệ của cổ nhân để . Chỉ mong khi Hoàng thượng nghiên cứu phương pháp an , thể nhân rộng phổ cập quốc là ."

thì cũng một bước đệm phòng ngừa trong lúc chờ nàng lùng sục "ngưu đậu" (đậu bò) chứ!

Khang Hi thì tỏ vẻ ngạc nhiên mặt: "Lạ thật nha, tự dưng chuyển tính thế ! Nhớ lúc , kiểu gì cũng tống tiền trẫm mười món tám món về đồ tùy táng mới chịu cơ mà."

Đồng An Ninh khẽ nhướng mày: "Nếu Hoàng thượng biểu ca lòng nhắc nhở, là để tự mở miệng đòi, tự giác nộp đây!"

Nói đoạn, nàng ngửa lòng bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo mặt Khang Hi, ý đồ đòi quà quá rõ ràng cần giấu giếm.

Khang Hi thấy thế lập tức chắp tay lưng, ngoắt giả vờ như mù dở: "Trẫm nhỉ, tự dưng quên béng mất ? Lương Cửu Công, ngươi thấy gì ?"

Lương Cửu Công híp mắt nịnh nọt: "Bẩm, nô tài chẳng thấy gì sất!"

Đồng An Ninh lập tức lườm cháy máy cặp chủ tớ hát bội : "Bây giờ vội, Hoàng thượng biểu ca cũng chốt đơn đấy, đợi khi nào kết quả thì đừng mà nuốt lời! Bằng ... hừ hừ!"

Khang Hi: "..."

Ngài thừa , đến lúc đó cái nha đầu giảo hoạt tuyệt đối sẽ khách sáo với ngài .

Tối đến, một khắc giờ Tuất ( 19h15), Đồng An Ninh mới rời khỏi cổng cung. Lương Cửu Công Đồng Quốc Duy đón con gái lên xe ngựa an mới thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ ngâm nga một điệu hát nhỏ về bẩm báo với Khang Hi.

Nghe tin về phủ an , Khang Hi buông tiếng thở dài: "Cái thể ốm yếu của , rốt cuộc vẫn khiến trẫm khỏi lo âu!"

Lương Cửu Công cẩn thận an ủi: "Hoàng thượng, nô tài thấy Ninh Cách cách là cát nhân thiên tướng ( trời thương)!"

Lão luôn tin rằng, Đồng An Ninh tuy thể mang bệnh, nhưng vận khí cực vượng, đầu óc vô cùng linh hoạt, tuyệt đối thể đoản mệnh !

Loading...