Thập Niên 50 Mỹ Nhân Gả Thay, Được Cả Nhà Chồng Cưng Chiều - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-04-13 00:42:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Ái Phượng chỉ tội trộm cắp, bà còn cố gắng trốn thoát trong trại giam, nhân lúc cai ngục mở cửa, dùng đầu đ.â.m cai ngục, đ.â.m , thêm tội cố ý tấn công cảnh sát, khiến tình hình vốn tồi tệ của bà càng thêm tồi tệ.

Giờ thì , Lý Ái Phượng cơ hội đạp máy may, trực tiếp đày đến mỏ đá đập đá.

, tội, oan!”

“Quan thanh thiên, oan cho !”

Lý Ái Phượng đập đá, ở trại giam lóc t.h.ả.m thiết, ăn vạ.

tác dụng gì, cai ngục cầm dùi cui hung dữ qua bên cạnh bà .

Lý Ái Phượng sợ đến trốn về giường, dám hó hé gì, bà bây giờ vô cùng hối hận, mỡ lợn che mắt, cứ đến nhà họ Tôn ăn vụng bánh chưng!

Trộm mấy cái bánh chưng và mười đồng, mỏ đá khổ sai, bộ xương già của bà chịu nổi.

Trước đây trong thôn cũng đưa cải tạo, đều là những kẻ địa chủ thối tha.

Lý Ái Phượng trong đám đông, theo ném đá nhổ nước bọt, cảm giác đó sảng khoái.

Bây giờ bà cũng kết cục như những kẻ thối tha đó, trong lòng sợ hãi vô cùng, ngã quỵ đất, cơ thể run rẩy như cầy sấy.

Người phụ nữ cùng phòng giam với Lý Ái Phượng, ưa bộ dạng hèn nhát của Lý Ái Phượng.

Bây giờ sợ , lúc trộm đồ của nghĩ.

Mụ đàn bà thật phiền phức!

Xe lừa đường đất hai tiếng đồng hồ, Lâm Dao như ở trong nôi, lắc lư, một giấc huyện Vân Thủy.

Huyện Vân Thủy tiêu điều hơn nửa năm, năm nay lương thực mùa hè bội thu, dân chúng thể no bụng, những bán hàng rong gánh gồng đến huyện bán hàng cũng nhiều hơn, đường đá xanh xe đạp, tường gạch quét khẩu hiệu đỏ, ồn ào, náo nhiệt, khiến cũng thấy thoải mái.

Không lâu , xe lừa dừng ở đầu ngõ khu tập thể.

Khu tập thể giống hệt trong trí nhớ, nhà đỏ mái xanh, trong sân lát gạch xanh, Từ sáng sớm đến giúp dọn dẹp ba gian nhà phụ của nhà họ Cố dọn dẹp sạch sẽ.

Cố Thời An và Từ Hướng Tiền nhẹ nhàng lên đường, khiêng từng món đồ đạc nhà, Cố Thời Đông múc nước, lau sạch bàn ghế, cửa sổ, góc tường trong phòng ăn, ngay cả sàn nhà cũng dùng nước giếng rửa sạch, mùa hè mát mẻ, sàn nhà ướt át vài phút khô, Lâm Dao căn nhà mới tinh, trong lòng dâng lên một cảm giác vui mừng khi gặp .

Nhà bận rộn xong, hai Trương vội vàng về quê thu hoạch lúa mì.

Cố Mãn Thương lời vợ dặn, buộc bốn con thỏ g.i.ế.c xong lén lút đưa qua.

Trong khu tập thể năm hộ gia đình, đây đều chịu nổi về quê sống.

Bây giờ chỉ nhà họ Cố trở về, sân rộng chỉ mấy ở, trống vắng.

Trước cửa sổ nhà phụ phía đông của nhà họ Cố, từ lúc nào, thêm hai ba cây lựu, lúc hoa nở rộ, đỏ rực một mảng, Đại Quất con mèo nhỏ ở quê thành phố, cũng gò bó, kêu meo meo dạo trong sân, Cố Thời An đang dọn dẹp chuồng thỏ trong sân, một đôi thỏ nhốt trong l.ồ.ng sắt, Đại Quất dùng móng vuốt cào trong, Cố Mãn Thương nhấc lên, ôm về nhà cho ăn cá khô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-50-my-nhan-ga-thay-duoc-ca-nha-chong-cung-chieu/chuong-141.html.]

Đại Quất ăn no uống đủ, ngủ hiên nhà trong cái nóng oi ả.

Cố Xuân Mai trong tháng ở cữ sữa, con trai béo của cô đói oa oa, cho ăn sữa bột một ngày một bình lớn, Từ đến bàn bạc với Trương Thúy Lan, thể về quê tìm một con dê núi cái, vắt sữa dê đun sôi cho cháu trai uống .

Chiều tối mặt trời lặn, cái nóng ban ngày tan, gió nhẹ thổi qua, dễ chịu.

Đông T.ử sáng sớm chạy ngoài chơi với Hổ Đầu.

Lâm Dao nhân lúc khu tập thể ai, sai phó cục trưởng Cố phơi khô thịt gà, thịt thỏ trong nhà, để dành ăn.

Cố Thời An một đôi tay to xát muối thô thịt, Lâm Dao lấy một cái chậu nhỏ, đổ đó nước tương, hành gừng tỏi, đường trắng, muối, đó cho thịt ướp muối thô ướp cho ngấm, cho thịt lên nồi hấp chín, định chờ ngày mai trời , phơi khô tự nhiên trong sân là .

Hai vợ chồng bận rộn một hồi, nóng đến toát mồ hôi.

Cố Thời An đun một nồi nước nóng, Lâm Dao xách túi tắm nhỏ, đến chậu tắm tắm rửa đơn giản.

Phó cục trưởng Cố quần áo trong nhà, lộ tấm lưng rắn chắc cơ bắp, eo thon gọn còn hai lúm đồng tiền.

Lâm Dao đang định chiêm ngưỡng, đột nhiên trong bụng đau nhói, ôm bụng rên rỉ.

“Đau quá.”

Cố Thời An mặt mày căng thẳng chạy , “Dao Dao, ?”

“Em, em sắp sinh .”

Khuôn mặt xinh của Lâm Dao nhăn thành một cục, bụng từng cơn đau như rơi xuống, cô từng sinh con, sinh con đau đến mức nào, nhưng bây giờ đau đến nên lời, cảm giác cũng gần như .

Cố Thời An kịp suy nghĩ nhiều, bế ngang Lâm Dao đến trạm y tế huyện.

Mùa hè ngày dài, tuy hơn sáu giờ, nhưng ngoài trời vẫn còn sáng.

Đông T.ử thằng nhóc hơn nửa năm về huyện, về gọi bạn bè ngoài bắt ve sầu, năm đói kém, dù là thành phố nông thôn, cuộc sống của dân đều khó khăn.

Mùa đông năm ngoái, nhiều trẻ em trong thành phố hơn nửa năm ăn thịt, thèm thịt đến chịu nổi, đúng là tự lực cánh sinh, cơm no áo ấm.

Khu rừng du lớn ở ngoại ô, mùa hè đến là tiếng ve kêu ngớt, một đám bé trai vác cần bắt ve, xách thùng nước ào ào xông , kinh động một đàn chim sẻ.

Chúng chỉ bắt ve sầu, mà còn bắt chim sẻ để ăn, nhặt vỏ ve, vỏ ve thể t.h.u.ố.c, một cái bán một xu, một ngày nhặt mười mấy cái, cũng một hào, một hào đối với những đứa trẻ mười một, mười hai tuổi cũng là một khoản tiền lớn.

Đám nhóc tay đứa nào cũng xách nửa thùng ve sầu, mắt đứa nào cũng sáng rực, chỉ mong về nhà để bố cho một ít mỡ lợn chảo chiên ve giòn tan, một miếng giòn rụm, ăn đến miệng đầy dầu mỡ, hương vị đó thì khỏi .

Đông T.ử thì thèm ăn như các bạn, ở nông thôn sống sung sướng, chị dâu ở nhà nuôi thỏ, và bố rảnh rỗi lên núi bẫy thỏ, trời tuyết thỏ ngoài kiếm ăn, nhảy nhảy, rơi bẫy là thoát , nhà họ Cố ở nông thôn, một tuần ăn thịt một .

 

 

Loading...