Thập Niên 50 Quy Tắc Sinh Tồn Của Giới Hào Môn Hương Giang - Chương 40: Huyết Chiến Khoang Thuyền, Bí Mật Động Trời

Cập nhật lúc: 2026-03-03 16:43:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Văn Nhàn mở mắt nữa, phát hiện trói tay chân nhốt trong khoang của một con tàu chở hàng.

 

Khắp nơi là mùi tanh hôi thối, cô nhét giữa khe hở của những thùng gỗ, miệng nhét một miếng giẻ rách.

 

Đầu đau, chỗ đ.á.n.h chảy m.á.u .

 

rõ ràng, cô bắt cóc!

 

Rốt cuộc là ai bắt cóc cô?

 

Là vì cô từ chối Hà Oánh Hạ, nên Hà Oánh Hạ trực tiếp cho đ.á.n.h ngất cô, đó bán cô thật xa?

 

Chưa đợi cô nghĩ đáp án, từ cầu thang khoang tàu xuống.

 

Là một đàn ông mặc áo ngắn vải thô, hơn ba mươi tuổi, miệng đầy răng vàng, gã bước qua thùng hàng mặt Tô Văn Nhàn, dùng bàn tay thô ráp bóp cằm cô, như đang ngắm một món hàng hiếm: “Chậc chậc chậc, thật là xinh .”

 

Tô Văn Nhàn chuyện, nhưng miệng bịt kín .

 

Gã đàn ông răng vàng cũng định , hề lấy miếng giẻ bịt miệng .

 

“Tô tiểu thư, chào cô, tên là Ngô Tam, chính là vệ sĩ của cô.” Gã đàn ông .

 

Vệ sĩ?

 

“Dì của cô là Dì Hai Đồng bảo đưa cô sang Mỹ, tiện thể bảo vệ cô ở Mỹ, bà sắp xếp nhà lớn và hầu hạ cô ở Mỹ .”

 

“Bà bảo cô sang đó gọi điện thoại báo bình an cho bà .”

 

“Dì Hai Đồng đối với cô đúng là dụng tâm lương khổ, còn bảo chuyên môn đưa cô sang Mỹ.”

 

Ngô Tam : “Thủ đoạn của kịch liệt một chút, nhưng đều là cho cô.”

 

Hóa bắt cóc cô là Dì Hai Đồng.

 

đó với Tô Văn Nhàn đợi cô ba ngày trả lời, nhưng Tô Văn Nhàn để trong lòng, ngờ bà giữ chiêu , dứt khoát trực tiếp đ.á.n.h ngất cô đưa sang Mỹ, còn phái giám sát cô cho cô Tinh Thành.

 

Ngô Tam : “Vé hạng nhất Mỹ đắt quá, Dì Hai Đồng tuy đưa tiền, nhưng ở Mỹ cái gì cũng đắt, và Tô tiểu thư cùng một con thuyền , đương nhiên tiêu tiền tiết kiệm một chút đúng ?”

 

Nói , tay gã đang bóp cằm cô dần dần trượt xuống , còn cởi cúc cổ áo sườn xám của cô , để lộ một mảng da thịt mịn màng, khiến mắt gã đến đờ đẫn.

 

Gã đang ? Tô Văn Nhàn bắt đầu phản kháng, nhưng tay chân trói khiến cô chỉ thể vặn vẹo giãy giụa mặt đất.

 

“Sau chính là vệ sĩ của cô , vệ sĩ của các thiếu gia tiểu thư nhà họ Hà đều là theo từ nhỏ, coi như một thể…”

 

“Dì Hai Đồng bảo trông chừng cô, biểu hiện của cô ở Mỹ đều do báo cáo với Dì Hai Đồng.”

 

“Cô hầu hạ cho , sẽ cho cô mặt Dì Hai Đồng, thế nào?”

 

“Nghe đám tiểu thư nhà giàu các cô lén lút dâm đãng lắm, thích nhất ngủ với đàn ông trym to…”

 

“Biệt danh của là Tam Trym To, đảm bảo cô thử một rời xa .”

 

Gã l.i.ế.m môi, quỳ một gối mặt cô, tay luồn theo đường xẻ tà sườn xám…

 

Tô Văn Nhàn cảm nhận sự đụng chạm của gã, trong dày cuộn lên cơn buồn nôn, cơ thể kịch liệt vặn vẹo!

 

“Ưm, ưm, ưm!” Buông tay!

 

trói tay chân, ngay cả miệng cũng bịt kín, sự phản kháng của cô thật yếu ớt!

 

“Chúng cùng sang Mỹ ở nhà lớn, tiêu tiền của Dì Hai Đồng, hưởng thụ hầu hạ ?”

 

“Đến lúc đó sang bên cô sinh cho vài đứa con, chúng đều Mỹ, ?”

 

Không !

 

Tô Văn Nhàn như con cá mắc cạn ngừng giãy giụa, nhưng Ngô Tam mất kiên nhẫn tát thẳng một cái, lập tức đ.á.n.h cô đến nổ đom đóm mắt.

 

“Tao thấy mày đúng là ngứa đòn! Ngoan ngoãn chút !”

 

Gã bắt đầu xé rách quần áo của Tô Văn Nhàn.

 

Trong khoang tàu hôi thối, Tô Văn Nhàn cảm nhận sự tuyệt vọng.

 

Tại chứ?

 

Tại xui xẻo thế ?

 

Luôn khác sắp đặt?

 

Luôn tìm đường sống trong kẽ hở?

 

Bất kể là xuyên đến Tô gia bán lẽ, là bây giờ thể là ruột Dì Hai Đồng sắp xếp sang Mỹ, cuộc đời cô tại luôn khác sắp đặt chứ?

 

*

 

Lưu Vinh Phát trốn chui trốn lủi ở bến tàu hơn nửa tháng dám về chỗ ở, sợ về sẽ theo dõi.

 

Nghĩ đến đêm đó tên sát thủ ngụy trang thành môi giới nhà đất giây còn đang giới thiệu nhà cho và cha , giây rút d.a.o đ.â.m xuyên cha g.i.ế.c c.h.ế.t, đối mặt với biến cố như ngay cả phản ứng cũng kịp, hét lên nhưng cũng sát thủ đ.â.m ngay lập tức.

 

cũng c.h.ế.t .

 

Cậu hận quá!

 

Vốn dĩ cuộc sống gia đình họ tuy giàu nhưng bình yên, hơn nữa còn việc ở xưởng cơ khí của Nhị thiếu gia Tưởng gia, lương của nuôi cha , cả nhà cũng ngày càng lên.

 

nhất định đòi mua nhà Đường, mới liên hệ với tên Hà Thiêm Chiếm đó!

 

Chắc chắn là Hà Thiêm Chiếm phái g.i.ế.c cả nhà họ!

 

Chỉ mới thực lực phái sát thủ đến g.i.ế.c bọn họ!

 

Hà Thiêm Chiếm lòng thật độc ác, vì vinh hoa phú quý của Hà gia mà g.i.ế.c cả nhà !

 

Cậu nhất định vạch trần , đồng quy vu tận với , báo thù cho cha !

 

bây giờ ngay cả khả năng rời khỏi đây cũng , chân thương, chạy xa , hơn nữa khu bến tàu khắp nơi đều là phạm vi thế lực của xã đoàn ‘Phúc Vĩnh Thịnh’ trướng Hà gia, ló mặt sẽ theo dõi.

 

Cậu chỉ thể trốn trong khoang tàu , bữa đói bữa no ăn trộm đồ ăn, lúc thực sự gì ăn, đành bắt chuột trong khoang tàu…

 

Cũng may con tàu chở hàng sắp xuất phát , lời đám chủ tàu , con tàu sắp chở hàng Mỹ, theo tàu hàng vượt biên sang Mỹ!

 

Đến Mỹ sẽ ai quen , sẽ an , bên đó ngay cả ăn mày bên đường cũng ăn no, sức lực, đến lúc đó tìm một công việc nuôi sống bản

 

Lưu Vinh Phát co ro trong góc khoang tàu, dùng cuộc sống trong tưởng tượng ở Mỹ để tê liệt bản .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-50-quy-tac-sinh-ton-cua-gioi-hao-mon-huong-giang/chuong-40-huyet-chien-khoang-thuyen-bi-mat-dong-troi.html.]

Bỗng nhiên, thấy tiếng vác vật nặng , đặt đồ xuống đó , nhưng bao lâu , vật nặng đó cử động!

 

Cậu tò mò một cái, thấy A Nhàn mà thầm thương trộm nhớ bấy lâu!

 

Sao cô trói đến đây?

 

Chẳng lẽ là chuyện của liên lụy?

 

Đêm đó họ cùng xem nhà Đường, còn những lời với cô , nhưng A Nhàn đó còn cùng Xoan Ngốc cứu bọn họ.

 

tiếp đó thấy gã đàn ông tên Ngô Tam với A Nhàn, mới hóa bắt cóc A Nhàn sang Mỹ.

 

Điều khiến thể nhịn hơn là, gã đàn ông đó cưỡng h.i.ế.p A Nhàn!

 

A Nhàn mà thích bấy lâu nay!

 

Gã đàn ông đó dám đối xử với cô như !

 

*

 

Khi Tô Văn Nhàn gần như tuyệt vọng, cô bỗng thấy một bóng đen từ từ dậy lưng Ngô Tam.

 

Tô Văn Nhàn đó, ngừng phản kháng.

 

Ngô Tam cảm thấy cô phản kháng nữa, còn tưởng cô nhận mệnh, hài lòng : “ , phụ nữ vẫn nhu thuận một chút, từ bây giờ, thể dựa chỉ .”

 

“Sớm vui lòng, cũng đối với cô hơn chút, cho cả hai chúng .”

 

Dứt lời, một cái bình hoa đập thẳng đầu Ngô Tam!

 

Ngô Tam đ.á.n.h cho choáng váng, tâm trí gã đều đặt Tô Văn Nhàn, ngờ trong khoang tàu đầy hàng hóa còn trốn một !

 

Muốn tấn công đối phương thì muộn, đó trực tiếp đ.ấ.m một cú mắt Ngô Tam, cú đ.ấ.m loạn xạ của Ngô Tam cũng trúng đối phương, ngược còn đối phương túm lấy đ.ấ.m liên tiếp mười mấy cú mặt!

 

Ngô Tam giãy giụa bò dậy, đá mạnh một cước mặt, mặt và đầu đ.á.n.h đầy m.á.u, cuối cùng mới rạp đất, sống c.h.ế.t.

 

Tô Văn Nhàn trong khoang tàu tối tăm rõ mặt đối phương, gọi tên : “A Phát!”

 

Là Lưu Vinh Phát mà tưởng c.h.ế.t!

 

Lưu Vinh Phát vội vàng dùng mảnh sứ vỡ đất cắt đứt dây thừng tay và chân Tô Văn Nhàn.

 

Tô Văn Nhàn dậy chỉnh quần áo , nhặt lên một mảnh sứ sắc nhọn đất.

 

Lưu Vinh Phát tưởng cô phòng , còn đang chuyện với cô: “A Nhàn, trói đến đây?”

 

“Nói thì dài dòng, lát nữa giải thích với , bây giờ cần giúp một việc.”

 

“Việc gì?”

 

“Anh giúp giữ c.h.ặ.t .”

 

“Ồ.” Lưu Vinh Phát nghi ngờ gì, giúp cô giữ c.h.ặ.t Ngô Tam.

 

Lúc Ngô Tam thở mong manh, mặt và đều là m.á.u, gã thấy Tô Văn Nhàn cầm mảnh sứ vỡ quỳ xuống, một dự cảm chẳng lành nảy sinh, giãy thoát Lưu Vinh Phát dùng sức đ.ấ.m thêm mấy cú đầu!

 

Tay Tô Văn Nhàn vững, dùng cạnh sắc nhọn của mảnh sứ cứa mạnh cổ Ngô Tam!

 

Máu lập tức trào , Ngô Tam lộ vẻ thể tin nổi, cơ thể ngừng vặn vẹo.

 

Sức của Tô Văn Nhàn vẫn còn quá nhỏ, thể một nhát cắt đứt khí quản của gã, cô cầm mảnh sứ cứa cứa mấy , giống như mắt , mà là thịt lợn c.h.ế.t.

 

Khí quản cuối cùng cũng đứt.

 

Máu phùn phụt b.ắ.n lên mặt Tô Văn Nhàn.

 

Cô thậm chí lau.

 

Cứ chằm chằm mắt Ngô Tam, cho đến khi mắt gã mất sự sống, c.h.ế.t hẳn.

 

Lưu Vinh Phát chứng kiến bộ quá trình Tô Văn Nhàn g.i.ế.c , cũng gì, mặc dù là đ.á.n.h Ngô Tam thành m.á.u, nhưng thủ pháp g.i.ế.c lặp lặp cho đối phương một cái c.h.ế.t dứt khoát của Tô Văn Nhàn cũng khiến lạnh sống lưng. nghĩ đến trải nghiệm của cô, nếu xuất hiện cứu cô, lẽ cô kẻ nhục, còn đưa sang Mỹ giam cầm.

 

Tô Văn Nhàn dậy, ném mảnh sứ xuống sàn khoang tàu, một góc mảnh sứ cũng cứa rách lòng bàn tay cô, nhưng cô dường như cảm thấy đau.

 

“A Phát, cảm ơn cứu , chuyện hôm nay coi như nợ , nhất định sẽ báo đáp .” Cô trịnh trọng .

 

Lưu Vinh Phát ngược thấy ngại ngùng, mà Tô Văn Nhàn đang Lưu Vinh Phát bỗng nhiên sững sờ.

 

Lưu Vinh Phát mắt những ngày luôn trốn trong khoang tàu thấy mặt trời, da ủ đến trắng , hơn nữa cả ngày trốn chui trốn lủi ăn đủ no, cả cũng gầy .

 

Tô Văn Nhàn bỗng phát hiện, Lưu Vinh Phát giống hệt thiếu gia nhị phòng Hà gia Hà Thiêm Chiếm!

 

Trước Lưu Vinh Phát đen tráng kiện, Tô Văn Nhàn tổng cộng gặp Hà Thiêm Chiếm mấy , cô cũng quá để ý hai b.ắ.n đại bác tới sẽ giống như , lúc mới phát hiện hai giống đến thế, nếu Lưu Vinh Phát hiện tại cùng Hà Thiêm Chiếm, qua chính là em ruột!

 

Trong chớp mắt, cô bỗng xâu chuỗi chuyện .

 

Thảo nào cả nhà Lưu Vinh Phát đều c.h.ế.t.

 

Thảo nào Dì Hai Đồng nhất định đưa cô rời khỏi Tinh Thành.

 

So với Lưu Vinh Phát cả nhà đều diệt khẩu, Tô Văn Nhàn chỉ đơn giản là đưa sang Mỹ, còn giữ cho cô một mạng, chẳng trách Dì Hai Đồng luôn cho cô, lẽ trong mắt bà thật sự là cho cô, chỉ giữ mạng cho cô, còn sắp xếp nhà cửa và tiền bạc cho cô ở Mỹ.

 

Cho dù tên thuộc hạ phái nảy sinh tà ý cưỡng h.i.ế.p cô, giam cầm cô.

 

Tô Văn Nhàn bỗng nhiên .

 

Vừa khi tự tay dùng mảnh sứ vỡ từng nhát từng nhát g.i.ế.c c.h.ế.t Ngô Tam, cô quyết định , cuộc đời cô nắm trong tay !

 

Sẽ chịu sự sắp đặt của bất kỳ ai nữa!

 

Bỗng nhiên, boong tàu phía khoang truyền đến tiếng chuyện: “Này, Tam Trym To mày xong việc ?”

 

“Mày bảo xuống xem hàng, còn lên ?”

 

“Một đống đồ sứ rách, gì mà xem?”

 

Nói , đó cũng từ cầu thang xuống, nhưng gã bước xuống đạp mạnh một cước từ phía ! Ngã sấp mặt xuống sàn khoang tàu, t.h.i t.h.ể Ngô Tam đang ngay mắt gã.

 

Tô Văn Nhàn và Lưu Vinh Phát nhân cơ hội cùng chạy ngoài, xông lên boong tàu hai chút do dự lập tức nhảy xuống tàu, rơi thẳng xuống biển!

 

“Có rơi xuống biển !”

 

“Này, Tam Trym To g.i.ế.c !”

 

“Mau bắt !”

 

 

Loading...