Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 130: Cuồng Mua Sắm, Ảnh Hậu Hạ Vũ Nhu Online Diễn Sâu
Cập nhật lúc: 2026-02-22 06:59:22
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sa Bang tiêu vong, Cố Viện cuối cùng cũng buông tảng đá trong lòng. Ra ngoài mấy ngày nay, rốt cuộc cũng một chuyện khiến thấy thoải mái.
Bà chút kích động nắm lấy tay Hạ Chấn Hiên: “Chấn Hiên, cái Sa Bang còn nữa, cháu gái em là sẽ nữa ?”
Việc nếu là thật, họ thể yên tâm rời .
Hạ Chấn Hiên vỗ vỗ tay vợ trấn an: “Yên tâm , chuyện qua .”
Chính nghĩa luôn tồn tại. Lão đại Sa Bang cũng coi như là tự tự chịu.
Trên mặt Cố Viện tràn ngập nụ : “Hôm nay tâm trạng , con gái bảo bối mua gì nào?”
Hạ Vũ Nhu: Bà hờ đúng là hiếm thấy nha!
“Con mua đồ ăn ngon.”
Thực cô mua nhất là trang sức. Tuy trong gian vô kể, nhưng đó đều là đồ khác đeo qua, cô thèm đeo.
“Chỉ thế thôi , chuẩn tấu, tiện thể mua nhiều một chút cho các chị con ăn.”
“Mẹ thấy quần áo ở đây cũng tệ, chúng xem thử !”
Hạ Vũ Nhu: Xem thì xem, với phận hiện tại của họ cũng thực sự cần quần áo kiểu tây một chút.
“Oa, cảm ơn , con sắp quần áo mới để mặc .”
Cô giống như một đứa trẻ sáu tuổi thực thụ, vui sướng đến phát điên.
Trong lòng thầm nghĩ: Đây chắc là biểu hiện mà một đứa trẻ sáu tuổi nên nhỉ!
Cố Viện con gái tung hô, lòng đầy thỏa mãn, còn như một đứa trẻ lớn cụng trán trán con, âu yếm một hồi.
Hạ Vũ Nhu chọc khanh khách. Đắc ý quá trớn nên động tác lớn.
Hạ Chấn Hiên lau mồ hôi lạnh trán, may mà gần đây sức lực của tăng lên, nếu thật sự bế nổi cô con gái nhỏ . Con gái nhà rốt cuộc ăn cái gì mà lớn thế? Cái sức lực , còn lớn hơn cả trưởng thành bình thường ít.
Nếu thì với cái hình nhỏ bé mà cùng Cố Sâm ngoài, chắc sớm đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập . Đâu còn cái dáng vẻ đắc ý như bây giờ.
Cố Viện hóa thành cuồng ma mua sắm, thấy cái cũng mua cho con gái, thấy cái cũng mua cho con gái, một mua liền bảy tám bộ.
Hạ Chấn Hiên mà mí mắt giật giật!
“Đủ đủ , mua nữa là chúng cầm nổi .”
Hiện tại họ đang mang nhiệm vụ trong , lưu Cảng Thành là vì mua vé tàu tạm thời nước ngoài.
Cố Viện như sực nhớ , vỗ trán một cái, chút thỏa mãn buông xuống d.ụ.c vọng tiếp tục mua quần áo cho con gái.
“Được , mua cho hai bộ.”
Trong giọng tràn đầy sự bất đắc dĩ.
Hạ Chấn Hiên chút tủi : “Viện Viện, em đây là tình nguyện.”
Hạ Vũ Nhu nổi cả da gà.
“Thôi thôi , đừng diễn nữa, già đầu .”
Cô ông bố hờ với ánh mắt đầy ghét bỏ.
Hạ Chấn Hiên: “Cái áo bông nhỏ hở gió.”
Hạ Vũ Nhu: “Còn hơn là cái áo khoác da hở gió!”
Con trai vợ quên đầy rẫy đó. Họ mới thực sự là cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t cha . Tư tưởng nuôi con trai để dưỡng già của Hoa Hạ ăn sâu bén rễ. cũng nghĩ xem, nhiều đàn ông bản họ còn lo xong, một đống rắc rối, mà lo cho già? Thất vọng tích tụ nhiều, chính là tuyệt vọng.
Hạ Chấn Hiên: “Viện Viện em xem, nó một câu, nó luôn tìm cách cãi .”
Cố Viện thật sự nhịn ha hả.
“Hai bố con thôi .”
“Con gái thì ghê gớm một chút, tránh cho lớn lên gả về nhà chồng bắt nạt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-130-cuong-mua-sam-anh-hau-ha-vu-nhu-online-dien-sau.html.]
“Con gái nuôi nấng chiều chuộng, dựa mà sang nhà khác chịu khổ?”
Hạ Vũ Nhu giơ ngón tay cái lên cho ruột! Tư tưởng , giác ngộ thời đại cả mấy chục năm.
Cái thời đại , con gái đáng tiền, đều là nha đầu, là hàng lỗ vốn, thật lòng thật thương con gái bao nhiêu. Mẹ con nữ chính trong nguyên tác chính là ví dụ sống động! Nhà họ Liễu coi con gái gì, nhà nội của nữ chính cũng y chang. Nếu thể mặc kệ cháu gái ở bên ngoài mà đưa một đồng phí nuôi dưỡng nào?
“Mẹ, con yêu lắm á!”
Hạ Vũ Nhu ôm chầm lấy .
“Sau em trai, thiên vị nhé, nếu con sẽ đ.á.n.h m.ô.n.g nhỏ của nó.”
Hạ Chấn Hiên nắm lấy nắm đ.ấ.m phấn hồng nhỏ xíu của con gái.
“Gia sản nhà đều trong tay con, con nắm giữ quyền kinh tế, ai thể bắt nạt con chứ?”
Hạ Vũ Nhu vui vẻ, đúng nha, đứa nào lời thì cắt cơm đứa đó.
Cố Viện điểm nhẹ lên ch.óp mũi nhỏ của cô: “Cái đồ quỷ linh tinh , con là bảo bối của , bất luận lúc nào, địa vị của con cũng sẽ đổi.”
Hạ Chấn Hiên đống đồ tay, đầy vẻ bất lực, với vợ: “Đưa con cho bế, con bé nặng lắm.”
Cố Viện: “Không , em mệt, gần đây cảm thấy sức lực của lớn hơn ít.”
Hạ Vũ Nhu ánh mắt lóe lên. Cố ý lảng sang chuyện khác: “Được lắm bố, hóa bố chê con ăn nhiều quá béo chứ gì.”
“Xem con về mách ông ngoại !”
Hạ Chấn Hiên đỡ trán! Con gái mập mạp nhà ở trong nước đúng là thuộc hàng mũm mĩm một hai! Hơn nữa, cũng gì , chỉ là sợ vợ mệt, con nhóc liền chịu buông tha.
Cố Viện đặt con gái xuống, lấy hai bộ quần áo Hạ Chấn Hiên thể mặc ướm lên vài cái, đừng chứ, đúng là tinh thần.
“Anh cầm thử xem!”
Hạ Vũ Nhu trông coi đống chiến lợi phẩm.
Nam thanh nữ tú trong cửa hàng quần áo thấy bé con đáng yêu như đều tò mò tiến lên trêu chọc vài câu. Chỉ tiếc là, đa lời cô đều hiểu! Dù cô nhỏ, chỉ phụ trách là !
Nụ nở thì ghê gớm , manh c.h.ế.t ít . Trong tay nhét ít đồ ăn ngon.
Hạ Vũ Nhu: Còn thể như .
Kiếp lúc cô còn nhỏ thì nhớ rõ, đến mạt thế, lòng còn như xưa, đều ích kỷ tư lợi, vì miếng ăn mà g.i.ế.c hại mệnh là chuyện thường, gì loại phúc lợi ?
Cố Viện thấy cảnh tượng cũng chỉ thể liên tục cảm ơn!
Cuối cùng, Cố Viện ngoài việc mua cho hai bộ quần áo, còn mua cho mỗi già trẻ lớn bé trong nhà một bộ. Còn về tiền, chắc chắn là ruột cho .
Dạo phố xong, cả nhà ba đến Cố gia.
Hạ Vũ Nhu tìm Cố Sâm: “Anh họ cả, Sa Bang diệt , chúng ngoài dạo !”
Cố Sâm: “Em gì?”
“Anh họ, họ, chiều em mà!”
Hạ Vũ Nhu chớp chớp đôi mắt to tròn nũng!
Cố Sâm nổi da gà ! Nếu chỉ một bé gái xinh đến mức thực tế nũng với thì vấn đề gì. khi trải qua sự kiện ngày hôm qua, cô bé dùng giọng điệu ngọt ngấy c.h.ế.t , thì chút kinh dị !
Mộng Vân Thường
“Nhóc con, em đừng như , sợ.”
Cố Sâm xoa xoa cái đầu xù lông của cô .
Hạ Vũ Nhu hừ lạnh!
“Anh họ cả, như là lấy vợ , chẳng hiểu tâm tư con gái gì cả.”
Cố Sâm đầu to như cái đấu. Cho dù lấy vợ, cũng là em dọa đấy, bề ngoài thì mềm mại đáng yêu hết phần thiên hạ, nhưng tay thì tàn nhẫn thôi ! Vừa nghĩ đến tương lai cưới một cô gái giống như cô em họ nhỏ , liền run rẩy cả !
Anh chút dở dở : “Anh cần cưới vợ gì hết.”