Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 131: Bà Chủ Nhỏ Tương Lai, Quét Ngang Bất Động Sản Cảng Thành

Cập nhật lúc: 2026-02-22 06:59:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Vũ Nhu: “Vậy thì cứ ế vợ !”

 

Cố Sâm: “Chúng thể chuyện t.ử tế ? Người nhỏ mà ma lanh.”

 

Cô em họ nhỏ khác . Trước tuy chút bướng bỉnh, nhưng dễ lừa gạt, bây giờ quả thực là thành tinh .

 

Hạ Vũ Nhu: “Em mua nhà.”

 

sớm trở thành bà chủ nhà cho thuê! Mua nhiều nhà, mở một tài khoản ở đây, đến lúc đó họ cả sẽ chuyển hết tiền thuê nhà thu đó, đợi trong nước cải cách mở cửa, cô thể trực tiếp duỗi mà hưởng thụ.

 

Còn gì nữa? Còn phấn đấu cái gì? Bản trực tiếp sở hữu tài sản hàng triệu, hàng chục triệu, hàng trăm triệu. Cô ăn trọn đợt phúc lợi giải tỏa đền bù sớm nhất.

 

Trên mặt Cố Sâm thoáng qua vẻ vui mừng: “Mọi nữa hả?”

 

Nếu như thì quá, cô dượng cả nhà lúc , trở thành tâm bệnh của bà nội.

 

Hạ Vũ Nhu cạn lời : “Mua nhà ngoài để ở, thì thể mục đích sử dụng khác ?”

 

Bố cô chấp niệm của riêng , thể buông bỏ tất cả để đến đây? Tín ngưỡng của ông cho phép ông như , hơn nữa ông còn cả một gia đình cơ mà! Bản cô cũng rời xa quê hương.

 

Thế là, Cố Sâm dẫn cô em họ nhỏ tìm đến một trung tâm môi giới nhà đất tồi tàn.

 

Nói tồi tàn thế nào nhỉ, một gian nhà xám xịt, ngoài một cái bàn bên đặt một cuốn sổ, thì chỉ mấy thông tin bán nhà hoặc cho thuê bảng đen, ngoài chẳng gì cả.

 

Làm nghề đều là những khứu giác nhạy bén, hơn nữa còn tiếng nội địa. Từ vốn tiếng nội địa bập bẹ của đó, đại khái thể nắm thông tin .

 

Hạ Vũ Nhu hiểu , cũng hiểu rõ về Cảng Thành, dù bây giờ mua nhà ở cũng là lời! Mấy năm gần đây, lượng từ nội địa đổ về đây nhiều vô kể, nhà lo cho thuê .

 

Lúc nhà ở Cảng Thành cũng đều bán nguyên cả tòa, xuất hiện kiểu bán từng căn hộ.

 

Hai em xem một bảy tám căn nhà. Trong đó hai căn là biệt thự bán sơn địa ở Vịnh Đồng La (Causeway Bay), khu nhà giàu hiện tại, đời giá trị liên thành!

 

Hạ Vũ Nhu xem căn nào cũng mua, tuy vài căn ưng ý lắm, nhưng tu sửa một chút thì vẫn .

 

Xem xong, hai em chạy một góc thì thầm!

 

“Anh họ, giúp em một cái giấy chứng minh phận ở Cảng Thành , đó ngân hàng mở một tài khoản.”

 

“Em mua hết mấy căn nhà .”

 

nhẹ tênh, cứ như là mua đồ ăn sáng .

 

Cố Sâm suýt chút nữa thì tắt thở. Khẩu khí lớn thật.

 

“Nhóc con, em tổng giá trị mấy căn nhà là bao nhiêu tiền ? Mà dám mạnh miệng, bây giờ ở đây giống như trong nước .”

 

“Căn nhỏ nhất cũng mấy vạn tệ, hai căn biệt thự ít nhất cũng mấy chục vạn.”

 

Trẻ con vẫn là trẻ con, nghĩ .

 

Hạ Vũ Nhu chớp chớp mắt với : “Em mang theo vàng thỏi.”

 

Đôi mắt sâu thẳm của Cố Sâm tràn đầy vẻ thể tin nổi. Cô em họ nhỏ thông minh hơn em trai nhiều. Đồng thời cảm thấy dù mang theo thì cũng chẳng mang bao nhiêu.

 

“Thế thì bao nhiêu?”

 

Hiện tại giá vàng ở đây một gram cũng chỉ hơn 20 tệ, một thỏi vàng nặng một cân (500g) cũng chỉ hơn một vạn một chút. Một đứa bé con thể nào cửa mà mang theo mấy chục cân vàng thỏi !

 

Hạ Vũ Nhu ghé tai thì thầm một hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-131-ba-chu-nho-tuong-lai-quet-ngang-bat-dong-san-cang-thanh.html.]

 

Tâm trạng Cố Sâm thực sự là lên xuống thất thường, nơm nớp lo sợ, cuối cùng cả tê dại. Con cái nhà ai mà trong lúc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, chỉ chăm chăm nghĩ đến tiền. Cái mà chạy chậm một chút, chìm cùng tàu xuống đáy biển thì oan uổng bao.

 

Hạ Vũ Nhu phán một câu: “Phú quý cầu trong hiểm nguy.”

 

“Anh họ cả em một câu, tiền thì mua nhiều nhà .”

 

Còn về bong bóng bất động sản, thì còn mấy chục năm nữa, hơn nữa, đến lúc đó dù bong bóng thế nào cũng thể vỡ về cái giá hiện tại .

 

Thời đại ăn dễ, cấp khắp nơi ăn chặn hạch sách. Nỗ lực nửa đời mệt c.h.ế.t sống , nơm nớp lo sợ, lao tâm khổ tứ, đến lúc đó còn kiếm nhiều bằng bất động sản tăng giá.

 

Cố Sâm: “Cái con nhóc gì chứ, nhà ăn , cũng uống .”

 

Hạ Vũ Nhu: “Một cửa tiệm nuôi ba đời, đây chẳng là câu già treo bên miệng ?”

 

“Không mở tiệm cũng thể cho thuê mà!”

 

“Bây giờ đều chen lấn xô đẩy chạy đến đây, đến lúc đó nhà ở khan hiếm ? Cho dù cho thuê cũng là một khoản thu nhập nhỏ.”

 

Cố Sâm rơi trầm tư.

 

Hạ Vũ Nhu thấy lọt tai, liền tiếp nữa.

 

Họ đến chỗ môi giới giao tiền đặt cọc. Thỏa thuận xong, chậm nhất quá ba ngày sẽ sang tên.

 

Sau đó Cố Sâm tìm đến một văn phòng luật sư mà quen , nhờ họ giấy tờ chứng minh phận cho Hạ Vũ Nhu. Thông qua văn phòng luật sư, giấy tờ chứng minh cấp nhanh, ngày hôm cầm tay.

 

Sau đó Hạ Vũ Nhu ngân hàng mở tài khoản. Tượng trưng bán một ít vàng thỏi. Xách một vali tiền mua biệt thự .

 

Sau một ngày chạy đôn chạy đáo ngừng nghỉ, cuối cùng tám căn nhà cũng sang tên danh nghĩa của cô. Cô cầm giấy chứng nhận sở hữu bất động sản mới lò, vui vẻ khép miệng.

 

Mộng Vân Thường

Sau đó mượn cái túi vật che chắn, cô cất chúng gian, đến văn phòng luật sư, ký một bản giấy ủy quyền bộ, những căn nhà giao cho họ cả quản lý.

 

Cố Sâm cả lâng lâng! Anh cảm giác thứ đều trong lòng bàn tay của cô em họ nhỏ. Tuy những bước đều là do luật sư thông báo, nhưng cô em họ nhỏ mà nghĩ để hỏi chứ?

 

Nghĩ mãi . Anh sờ sờ cằm, nhà tuy tiền, nhưng tay họ cũng từng nhiều vốn lưu động như .

 

Cô em họ nhỏ, một đứa trẻ sáu tuổi, tài sản lên đến cả triệu. Anh nếu chút gì đó, là quá vô dụng ? Biệt thự bán sơn địa tệ, xem cũng một căn.

 

Đến nỗi nếm lợi ích từ việc thu tiền thuê nhà, cũng luôn miệt mài mua nhà. Phải rằng, những bất động sản Hạ Vũ Nhu mua đều ở những vị trí đắc địa nhất hiện nay.

 

Cho nên giá cả đắt hơn một chút, nếu cô đến những nơi hẻo lánh hơn một chút, thậm chí nhà vài ngàn tệ cũng , tuy lớn bằng, nhưng cho thuê thì là một lựa chọn tồi. Dù tương lai nghèo đến đây chiếm đa .

 

Đó là chuyện về .

 

Hạ Vũ Nhu đạt thứ . Việc cho thuê cần cô lo nữa. Giao quyền tiền mấy chục vạn còn cho họ cả, nhờ giúp cô đổi hết thành nhà.

 

Còn về việc sợ đối phương tham ô, chuyện đó là thể. Vàng bạc đồ cổ Cố gia mang ít. Anh họ cả là cháu đích tôn của Cố gia, bồi dưỡng để trở thành kế thừa, tầm và tấm lòng đều thuộc hàng thượng thừa, cô sợ.

 

Cô tự giữ một ít tiền tiêu vặt, một buổi chiều lén lút trốn ngoài. Mua hai bộ ghế sofa da thật mà nhắm trúng, đó bảo họ giao đến một trong những căn nhà cho thuê.

 

Thu xong ghế sofa, mua ít đồ ăn vặt đặc sản, phong phú thêm chủng loại trong gian. Tiêu hết đồng tiền cuối cùng thuộc về nơi , cô vui vẻ trở về Cố gia.

 

Không ngờ đón chào cô chính là "Tam đường hội thẩm"!

 

Hạ Vũ Nhu sắc mặt đen sì của , chút chột cúi đầu.

 

Toang , phạt đây!

 

 

Loading...