Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 132: Tam Đường Hội Thẩm, Nước Mắt Cá Sấu Của "trà Xanh" Nhí

Cập nhật lúc: 2026-02-22 06:59:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Viện nước mắt lưng tròng!

 

“Mẹ, bây giờ con bé gan lớn đến mức nào chứ!”

 

“Lúc bọn buôn bắt , con suýt chút nữa thì sống nổi, ngờ nó giở trò .”

 

Hạ Vũ Nhu một thoáng áy náy! nếu bắt cô ngoan ngoãn lời, gì cả, thì là chuyện thể nào. Cô sự kiên trì của riêng . Cô thể tự bảo vệ bản , hơn nữa cô là đứa trẻ sáu tuổi thực sự.

 

Bà cụ giọng điệu nghiêm khắc: “Hạ Vũ Nhu, bà dạy cháu tư tưởng độc lập, khác chi phối, nhưng dạy cháu bất chấp sự lo lắng của lớn mà chạy lung tung.”

 

“Cháu bây giờ mới sáu tuổi, mà chủ ý lớn thế hả?”

 

“Có cần bắc cho cháu cái thang lên trời, để cháu lên trời xem thử ?”

 

Hạ Vũ Nhu lộ ánh mắt đầy hy vọng. Cô lên đó xem thử, cũng giống như Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung.

 

Ông cụ Cố thấy đôi mắt sáng lấp lánh của cháu gái nhỏ, tự nhiên ho khan một tiếng! Đứa trẻ đáng thương! Ngay cả lời mỉa mai như cũng hiểu!

 

Hai tư tưởng cùng tần , hiểu lầm cứ thế hoa lệ nảy sinh.

 

Hạ Chấn Hiên cau mày, con nhóc cần gõ đầu dạy dỗ t.ử tế ! Hiện tại họ nước ngoài là để nhiệm vụ, lỡ như con bé chạy lung tung, đảo lộn kế hoạch ban đầu của họ thì chút nào.

 

Mỗi bước của họ đều cẩn thận càng thêm cẩn thận, bất kỳ khâu nào xảy sai sót, đều thể khiến quân diệt. Bản c.h.ế.t đáng tiếc, nhưng nếu để quốc gia chịu tổn thất, còn mặt mũi nào đối diện.

 

Bà cụ thẳng , phớt lờ ánh mắt sáng rực của cháu gái nhỏ. Cố gắng cho trở nên nghiêm khắc hơn. Con bé nếu gõ đầu, gan to bằng trời mất.

 

Bỏ qua sự khó chịu trong lòng, bà tiếp tục : “Cho dù cháu sức lực lớn hơn nữa, một trưởng thành bế một đứa trẻ , đó là chuyện dễ như trở bàn tay.”

 

“Người ôm từ phía , khống chế tay cháu, cháu xem dựa hai cái chân ngắn cũn của cháu thì đạp cái trò trống gì.”

 

Hạ Vũ Nhu: Bà đều đúng, nhưng cháu vẫn dám .

 

“Cháu bây giờ còn nhỏ, cần dựa bố , chứ là lúc tùy hứng bậy.”

 

“Cho dù lớn lên, khi bất cứ việc gì cháu đều suy tính , việc đáng ?”

 

“Bà bảo cháu tự lập tự tin, giống như cháu chủ kiến. Chứ bảo cháu tùy hứng bậy, to gan lớn mật.”

 

Bởi vì giáo d.ụ.c con gái thất bại, nên bà đặc biệt để tâm đến việc giáo d.ụ.c cháu gái. Không ngờ là hai thái cực, một đứa chủ kiến, tai mềm, mắt mù tâm mù, một đứa thì quá chủ kiến, coi thường tất cả.

 

Đòi mạng già , tim bà chút chịu nổi.

 

Hạ Vũ Nhu yếu ớt : “Bà ngoại, cháu sai .”

 

rõ lúc lời ngụy biện đều vô dụng.

 

Bà cụ: “Bà thấy lời cháu quá qua loa lấy lệ.”

 

“Thật sự hai con các chọc tức c.h.ế.t mất.”

 

Bà giả vờ đau lòng ôm lấy n.g.ự.c.

 

Hạ Vũ Nhu: Bà ngoại , bà đừng diễn nữa, khả năng chịu đựng của bà cháu còn ? Diễn giả quá mất.

 

Cố Viện: Sao thành cái nồi của ? Bà . Sau đó bà chút oán trách về phía kẻ đầu têu là cô con gái nhỏ.

 

Hạ Vũ Nhu giả vờ thấy. Cô ném ánh mắt cầu xin về phía ông ngoại. Hy vọng ông thể đỡ cho vài câu. Nhận chính là một ánh mắt sắc như d.a.o.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-132-tam-duong-hoi-tham-nuoc-mat-ca-sau-cua-tra-xanh-nhi.html.]

 

“Nhìn ông cũng vô dụng, cháu quá đáng .”

 

“Ở đây ngày nào cũng mất tích, đặc biệt là trẻ con, nhất là đứa đáng yêu như cháu.”

 

Hạ Vũ Nhu tự chuốc lấy nhục! Cô ném ánh mắt cầu cứu về phía các . Các khác ngẩng đầu trần nhà, cả mặt lạnh tanh mắng cô thêm một trận.

 

Hạ Vũ Nhu: , , .

 

Đây là tuyệt chiêu tất sát. Mẹ kiếp, nghĩ những chuyện tủi nhất đời một lượt, cũng chẳng nghĩ chuyện gì đau lòng. Cô chút khâm phục nữ chính và , nước mắt đến là đến, cái dáng vẻ yếu đuối tự lo liệu khiến thương xót!

 

Dứt khoát lén lút tự nhéo một cái. Đau đến mức cô suýt chút nữa hét lên. Thầm giận tay nặng quá.

 

Các mợ tuy nỡ bộ dạng đáng thương của cô, nhưng cuối cùng ai xin tha cho cô. Không để cô thực sự nhận thức lầm của thì cô còn dám nữa.

 

Hạ Vũ Nhu: Lỗ vốn , nước mắt cũng họ mềm lòng.

 

Cố Sâm ở bên cạnh trộm. Động tác của cô em họ nhỏ, thấy rõ mồn một. Con bé bản lĩnh lớn lắm, ước chừng gặp chuyện thì chỉ khác chịu thiệt thôi. Bất đắc dĩ tuổi nhỏ, vai vế nhỏ, nhân quyền, chỉ thể mắng!

 

Cả phòng cứ thế giằng co ở đó.

 

Cuối cùng, Cố đại cữu thực sự nổi nữa. Hắng giọng một cái: “Nhóc con, mau nhận với bà ngoại cháu , thế nữa.”

 

“Thật sự thì thấy cứ để nó ở học cùng mấy trai là .”

 

Họ trông chừng nhiều hơn chút, còn thể ? Kiến thức nhiều , đối với thế giới bên ngoài sẽ còn tò mò nữa, sẽ an phận thôi.

 

Mắt bà cụ sáng lên, chủ ý tồi. Sau đó khách khí với con gái : “Con bé ngoan ngoãn bao, xem con dẫn dắt mấy tháng nay nghịch ngợm thành cái dạng gì ?”

 

“Cứ buông lỏng như nữa, khó uốn nắn.”

 

“Đã dạy , thì để chúng dạy.”

 

Cố Viện: Đây thật sự của con mà. Sao cũng cái nồi của thế? Mẹ còn mặt mũi trách con, rõ ràng là do dạy. Quyền tài chính trong nhà đều trong tay con gái, một câu, nó mười câu đợi sẵn.

 

Cuối cùng dứt khoát ném nồi: “Mẹ, hỏi con rể , hai bố con nó ý kiến với con lớn lắm, tiền trong nhà đều do cháu gái nhỏ của cầm đấy!”

 

Bà cụ đầy vẻ kinh ngạc! Những khác cũng thể tin nổi! Hai vợ chồng gì? Cả một đống tiền như , dám yên tâm giao cho một đứa trẻ sáu tuổi.

 

Hạ Vũ Nhu cúi đầu lời nào, dù bố cô đây !

 

Hạ Chấn Hiên bất lực: “Mẹ, tính cách Viện Viện cũng , hơn nữa thời buổi tiền cũng chuyện .”

 

“Còn về Nhu Nhu, nó thì cứ để nó quản thôi, dù con mỗi tháng còn phụ cấp, để hai con đói .”

 

Mộng Vân Thường

Cũng thể với vợ là, con gái hồ đồ, tai mềm, đôi khi còn một gân.

 

Cố Sâm chút ghen tị với cô em họ nhỏ . Sống phô trương rực rỡ, bất kỳ xiềng xích nào, theo ý ? Đây là cả nhà cưng chiều nha! Anh thì , cho là cháu đích tôn trong nhà, bố ông bà đặt nhiều kỳ vọng, nhưng bao giờ dám buông tay để .

 

Ví dụ như chuyến xa , một chút việc cũng giúp , tất cả đều do bố sắp xếp thỏa. Cô em họ nhỏ thì , trực tiếp một vố lớn, tiền đó của cô ước chừng ngoài bản ai .

 

Anh đều nghi ngờ dượng của là quân nhân , sự nhạy bén của ông ? Nhiều vàng thỏi như , mà nghi ngờ ?

 

Bà cụ truy hỏi: “Con bé ở các con ý kiến gì ?”

 

Hạ Chấn Hiên: “Mẹ, chúng con chỉ một đứa con , hơn nữa, ngoài một chuyến, con cái tự nhiên mất tích, cũng khó lắm ạ!”

 

 

Loading...