Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 182: Gà Bay Chó Sủa, Oan Gia Chung Phòng

Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:51:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cả nhà năm trong phòng bệnh mắt to trừng mắt nhỏ.

 

Không đúng, hai đứa nhỏ mắt còn mở nữa là!

 

Hạ Chấn Hiên nắm lấy tay vợ, tình cảm dạt dào : "Viện Viện, thế nào ? Người khó chịu ?"

 

Cố Viện đỏ hoe mắt: "Sau bao giờ sinh nữa."

 

Hai đứa con suýt chút nữa cô đau c.h.ế.t.

 

"Được , đều em hết."

 

Hạ Chấn Hiên vẻ mặt đầy xót xa!

 

Tiếng kêu la của vợ lúc sinh con, giờ nghĩ vẫn còn thấy sợ!

 

Hạ Vũ Nhu: Hai cũng thật là quá đáng.

 

Thời buổi hoạt động giải trí nào khác, sinh con thì hai cái gì?

 

Sự ấm áp của hai một tiếng phá vỡ.

 

"Oa ~"

 

Hạ Vũ Nhu rùng một cái.

 

Tiểu thần thú thật đáng sợ.

 

Đứa bé còn đỏ hỏn mới sinh đ.á.n.h .

 

Lần thì , một đứa , đứa còn cũng hùa theo gào khan lên.

 

Hạ Vũ Nhu bịt tai dáng vẻ hoảng loạn của đôi vợ chồng .

 

Cô nghi ngờ lẽ, thể, hình như là con nhặt .

 

Lại là bố đầu, giả bộ cái gì chứ?

 

Nghe thấy con , Cố Viện cuống đến mức sắp theo.

Mộng Vân Thường

 

"Chấn Hiên mau xem xem thế?"

 

Hạ Chấn Hiên tay chân luống cuống: "Anh dám chạm !"

 

"Anh nhớ hồi Nhu Nhi còn bé là vì vệ sinh , mau sờ m.ô.n.g con xem!"

 

Hạ Chấn Hiên hai đứa bé quấn trong tã lót, bọn nó nhắm mắt nắm c.h.ặ.t t.a.y liều mạng gào!

 

Không chút nào gọi là thỏa hiệp.

 

Anh nuốt nước bọt một cái.

 

Đôi bàn tay to lớn đưa tới sờ tã lót.

 

Vụng về để lộ đứa bé ngoài.

 

Đứa bé mặc áo yếm tự do liền đ.ấ.m đá túi bụi.

 

Tay Hạ Chấn Hiên cứ đưa rụt về, đưa rụt về, giằng co qua .

 

Sốt ruột đến mức trán toát mồ hôi hột.

 

Cố Viện cũng sốt ruột theo .

 

Người cô bây giờ đau dữ dội, thể cử động mạnh.

 

Từ lúc đầu hai đứa bé biến thành bây giờ ba cùng .

 

Cố Viện chảy nước mắt : "Trước lúc Nhu Nhi sinh đều là bà ngoại và các mợ lo liệu."

 

"Bây giờ em cũng a!"

 

Hạ Vũ Nhu mắt trợn tròn xoe.

 

"Trời ơi là trời, hai là cái loại bố gì thế ?

 

Cái gì cũng , sinh con cái gì, ít nhất cũng tìm một thím nào đó đến giúp đỡ chứ!"

 

"Bố, bố vô dụng thế , ngay từ đầu nên để bố về hầm canh gà, để thím mới đúng."

 

Hạ Chấn Hiên ảo não thôi: " , lẽ nên chân chạy vặt."

 

Hạ Vũ Nhu thật sự nổi nữa, thời tiết tháng năm tuy lạnh, nhưng cũng chẳng ấm áp gì, đứa bé cứ để trần như thế, chắc chắn sẽ cảm lạnh chứ?

 

"Ngốc c.h.ế.t hai , ăn thịt heo, còn thấy heo chạy bao giờ ?"

 

Cô nhanh ch.óng chạy lên phía , nắm lấy hai cái chân nhỏ.

 

Khụ khụ khụ, tay cô nhỏ quá, một lúc nắm hết hai cái chân.

 

Dứt khoát túm một cái lôi , lôi cái tã lót m.ô.n.g đứa bé , ướt sũng.

 

Hạ Chấn Hiên mà tim đập chân run!

 

"Con gái, nhẹ tay chút nhẹ tay chút, em trai con chịu nổi cái sức trâu của con ."

 

Anh sợ con bé tay nặng nhẹ, đứa bé xảy chuyện gì thì khổ.

 

Hạ Vũ Nhu trợn trắng mắt: "Bố giỏi thì bố ."

 

Đứa bé đầu t.h.a.i cái gia đình , đúng là tội a!

 

Bố đáng tin cậy, còn thêm một bà chị là cô nữa.

 

Hạ Chấn Hiên hổ lùi hai bước: "Vẫn là con !"

 

Thằng nhóc con bỏ tã ướt vẫn ngừng gào thét, đoán chừng đói thì là đứa ảnh hưởng.

 

Hạ Vũ Nhu như con trâu già, cầm lấy một cái tã sạch gấp gấp , đó nhét xuống m.ô.n.g thằng nhóc.

 

Lại nhanh ch.óng quấn kỹ cho nó, dùng dây buộc .

 

Sau đó cho đứa nhóc còn .

 

Vừa mới kéo tã xuống, cái vòi nước nhỏ liền phun .

 

Dọa Hạ Vũ Nhu chạy xa tít.

 

"Á đù, trời ơi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-182-ga-bay-cho-sua-oan-gia-chung-phong.html.]

 

hồn vỗ vỗ n.g.ự.c.

 

Mà Hạ Chấn Hiên đang vươn đầu quan sát ở bên cạnh thì gặp tai ương!

 

Vừa khéo thằng con trai cả nhà tưới cho ướt sũng từ đầu đến chân!

 

Anh uất ức đưa tay lau mặt một cái.

 

Nhìn cái tên đầu sỏ gây tội đang ở đó đạp!

 

Kèm theo động tác của nó, cái vòi phun càng phun càng xa.

 

Hạ Chấn Hiên theo bản năng định dùng tay che , che !

 

Ai oán thoáng qua tên đầu sỏ, thoáng qua con gái út.

 

"Nó chuyện , tại con bảo bố?"

 

Hạ Vũ Nhu: "Suýt chút nữa thì dọa c.h.ế.t con , ai mà còn quản bố chứ?"

 

"Bố là lớn mà độ nhạy bén thấp như , trách ai?"

 

"Hơn nữa, đây chính là 'quỳnh tương ngọc dịch' của bảo bối yêu nhà bố đấy!"

 

"Đừng giả bộ nữa, chừng trong lòng đang vui lắm đấy chứ!"

 

"Đó chính là thứ nối dõi tông đường của nhà họ Hạ các đấy."

 

Mặt Hạ Chấn Hiên lập tức đen sì.

 

"Học ở mấy cái thứ hả?"

 

Hạ Vũ Nhu vẻ mặt ngây thơ về phía bố.

 

Phát điên cái gì, chẳng lẽ cô sai ?

 

"Cái gì với cái gì, mấy bà già cả ngày cứ treo con trai cháu trai bên miệng ?"

 

Hạ Chấn Hiên: Hóa là thế.

 

Anh cũng dám bảo con gái út tã cho con nữa, dù nam nữ thụ thụ bất .

 

Nhỡ mấy lời kinh , thật sự trả lời thế nào.

 

Tự học theo dáng vẻ của con gái, vấp váp xong tã cho thằng con thối.

 

Cố Viện ngớt.

 

Vẫn là con gái nhà cô lanh lợi, thằng nhóc con hại!

 

Hạ Chấn Hiên: "Em còn , món nợ ghi đấy, đợi bọn nó lớn hơn một chút, tha ."

 

Cố Viện chịu: "Cái thế?"

 

"Bọn nó thì cái gì?"

 

Hạ Chấn Hiên hừ hừ!

 

Cố Viện: "Vẫn còn , bây giờ?"

 

Hạ Vũ Nhu: "Chắc chắn là đói chứ !"

 

Hạ Chấn Hiên đỏ tai : "Em cho con chút đồ ăn ."

 

Cố Viện: "Ờ!"

 

Nhìn Hạ Chấn Hiên, con gái.

 

Bảo cô vạch áo mặt hai cũng ngại lắm chứ!

 

Hạ Vũ Nhu: "Con ngoài chơi một lát."

 

Hạ Chấn Hiên: "Anh lưng ."

 

Cố Viện: "..."

 

Cô bế đứa bé lên, đưa lương thực miệng thằng bé.

 

Thằng bé trong miệng đồ ăn, ngừng , sức mút mát.

 

Mút mấy cái, chẳng gì cả, bắt đầu há mồm gào!

 

Cố Viện thật sự hoảng !

 

"Làm bây giờ?"

 

Hạ Chấn Hiên cũng !

 

"Anh về nhà lấy sữa bột đây."

 

Hạ Vũ Nhu lạch bạch chạy phòng.

 

"Ngốc thế, đút chút nước lọc lừa cho no bụng ."

 

Hai lớn cùng một kiểu biểu cảm: Thế ?

 

"Sao , quá chứ."

 

Hạ Vũ Nhu đều thể tưởng tượng , tiếp theo nhà bọn họ sẽ gà bay ch.ó sủa thế nào.

 

Hạ Chấn Hiên rót nước nguội đút cho con!

 

Một đứa trong miệng ăn cái gì đó, ngừng , đứa còn tiếp tục gào!

 

Đợi đến khi cả hai đều ngủ say, Hạ Chấn Hiên trực tiếp phịch xuống mép giường.

 

Vừa lau mồ hôi trán, : "Còn mệt hơn cả ba ngày ngủ chiến trường."

 

Hạ Vũ Nhu: "Bố tưởng bố dễ lắm ?"

 

"Hai mau nghĩ cách , mấy đứa bé ba chúng căn bản nuôi nổi ."

 

Để cô lúc buồn chán trêu chọc một chút thì , ngày nào cũng trông trẻ thì đời nào.

 

Cố Viện cũng vẻ mặt đầy u sầu!

 

"Hồi con sinh cũng khó nuôi thế !"

 

 

Loading...