Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 189: Tích Tích Tích

Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:51:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếp đó vô cùng hâm mộ : “Nếu khu quân sự của chúng cũng thể cho chúng ăn no căng bụng thì mấy!”

 

“Không sợ các cô chê , nhà từ đến nay từng ăn no.”

 

Mọi nhao nhao phụ họa.

 

, đúng , lương của một nuôi cả gia đình vốn eo hẹp, còn bớt từ kẽ răng để nuôi già, ai dám ăn no căng bụng chứ?”

 

Hạ Vũ Nhu vẻ mặt nghiêm túc, tập hợp đám đàn em của .

 

Một đám trẻ con thấy Hạ Vũ Nhu sa sầm mặt thì đầy vẻ khó hiểu.

 

Nhị Tráng lắm lời hỏi: “Đại ca, ?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Từ bây giờ, chúng cống hiến cho gia đình, đào thêm nhiều rau dại phơi khô tích trữ, bắt thêm cá tôm và thú rừng để muối.”

 

Nhị Tráng gãi đầu, mặt đầy khó hiểu, “A, cần thiết , thím Phương bây giờ lương thực nhiều đến mức ăn hết, cần gì đào rau dại?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Các rốt cuộc ?”

 

“Bà ăn hết thì là ăn hết , nhà thừa lương thực ?”

 

“Không .”

 

Cậu bé lắc đầu như trống bỏi, keo kiệt lắm, nhà đủ ăn, mỗi ngày nấu cơm đều theo định lượng.

 

“Làm gì cũng động não, xuất phát từ tình hình thực tế, nhà còn đủ ăn, học theo gì?”

 

Đám trẻ con nghĩ cũng , là chuyện của , bọn chúng vốn ăn no, tích trữ thêm đồ ăn vẫn hơn là chịu đói.

 

Bị Hạ Vũ Nhu lừa thành công, đám trẻ bắt đầu khuân vác đồ về nhà.

 

Nào là rau sam, rau quyết, rau cần dại, rau muối, rau tai lợn, v. v., hễ là thứ ăn thì đều chê!

 

Bọn chúng bận rộn túi bụi, đào xong rau dại còn xử lý.

 

Muốn rau dại ăn dai, chỉ thể rửa sạch, chần qua nước sôi mới phơi.

 

Tuy lúc ăn mùi vị cũng ngon cho lắm, nhưng vẫn hơn là gặm vỏ cây.

 

Đào xong rau dại, bọn chúng nhắm đến con sông.

 

Bắt tôm mò cá ngừng nghỉ, cuối cùng sân nhà của đám tiểu trướng Hạ Vũ Nhu đều phơi đầy cá khô.

 

Khiến cho những ghen ăn tức ở trong khu nhà tập thể c.h.ử.i bới ngớt!

 

“Tham lam thật, phơi nhiều cá khô thế để gì? Khu nhà tập thể của chúng sắp mùi cá khô .”

 

thế, ngay cả con sông giặt quần áo cũng bọn họ phá hoại ít.”

 

“Mấy nhà điên thật , rõ ràng bây giờ quốc gia thiếu lương thực.

 

Có thể ăn no căng bụng, họ còn đào rau dại, phơi cá khô gì, đây là chống đối quốc gia ?”

 

đồng tình, tán thành, “Cho dù lương thực quốc gia ăn hết thì đó cũng lý do để cô lãng phí.

 

Hơn nữa, chuyện đó thì liên quan gì đến chúng , những ăn theo định lượng?”

 

“Cô hợp tác xã mua lương thực, thể bán một cân thành hai cân cho cô chắc.”

 

Người cho cứng họng, dù phục cũng gì.

 

bây giờ định lượng ? Sao còn đào rau dại?”

 

“Người tích trữ để qua đông ăn !”

 

“Những năm đói kém đây cũng từng trải qua, nhà lương thực, lòng hoảng!”

 

“Đàn ông và trẻ con trong nhà đứa nào đứa nấy như ma đói đầu thai, bao nhiêu lương thực cũng ăn hết.”

 

“Thay vì để họ thắt lưng buộc bụng, chi bằng cho thêm ít rau dại.”

 

Phương Tiểu Muội đắc ý : “Nhà đẻ ở nông thôn ăn nhà ăn lớn tập thể đấy.”

 

“Họ mỗi ngày mỗi bữa đều ăn màn thầu bột mì trắng thỏa thích.”

 

“Từ khi trong đội mở nhà ăn lớn, cuộc sống của bà con hơn nhiều, ai nấy đều ăn béo lên ít!”

 

“Như tiết kiệm chi phí lao động hiệu quả, cần nhà nhà nổi lửa nấu cơm rửa nồi, bao!

 

Ngay cả củi lửa cũng tiết kiệm nhiều, thể ủng hộ Đại Nhảy Vọt.”

 

, cô hề lo lắng về vấn đề lương thực.

 

ưa bộ dạng vênh váo của cô , bàn tán ở bên cạnh.

 

“Cô cũng đó là nhà đẻ, như nhà bằng, vui cái nỗi gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-189-tich-tich-tich.html.]

 

“Con gái gả như bát nước hắt .

 

Đội sản xuất nào chịu cho cô về nhà ăn chùa uống chực?”

 

thế, lúc cô chịu thiệt thôi.”

 

“Cùng một mảnh ruộng, cùng một vụ thu hoạch, cả một gia đình ngày ngày tính toán ăn còn đủ no, gộp tập thể thể ăn no ?”

 

Nhiều rơi trầm tư.

 

Càng nghĩ càng thấy sợ!

 

Ăn hết sạch lương thực , ?

 

Những nghĩ thông cũng tán gẫu nữa, chuẩn về nhà đào rau dại.

 

Những nghĩ thông, tinh thần vẫn đặt cả chỗ lương thực ăn hết.

 

Đã ăn hết thì chắc chắn sẽ ngày càng rẻ, nên họ ngay cả tích trữ lương thực cũng .

 

Các gia đình thông minh thi noi gương, gia nhập đội quân tích trữ thực phẩm.

 

Hạ Vũ Nhu thấy hành động thì yên tâm.

 

Mộng Vân Thường

Lại bắt đầu tìm cách để trong khu nhà tập thể mua lương thực tích trữ.

 

Không nhiều, chỉ cần tích trữ vài trăm cân, đó đều là lương thực cứu mạng.

 

Phương Tiểu Muội thấy đám đàn bà trong khu nhà tập thể những điều, mà còn tích cực tích trữ rau dại hơn, mặt đầy vẻ khinh bỉ!

 

là lợn ngu ăn cám mịn!

 

Bây giờ đắc ý bao nhiêu, sẽ hối hận bấy nhiêu!

 

Người nhiều lương thực thì liên quan gì đến cô ?

 

Hạ Vũ Nhu tích trữ sản vật núi rừng, nài nỉ thím Âu cùng mua lương thực.

 

Thím Âu khó xử, “Để thím bàn với chú con .”

 

Hạ Vũ Nhu nghĩ cũng , cô thiên tai sắp tới, nhưng thím Âu là bản xứ, chẳng gì cả.

 

Ngày hôm , thím Âu tìm cô nhà cũng mua một ít.

 

Thế là hai đến một nơi xa khu nhà tập thể, cải trang một chút, làng đổi một ít lúa mì và lúa nước.

 

Bây giờ tất cả lương thực đều thuộc sở hữu của tập thể thôn, họ lấy, khác cũng sẽ tìm cách bán , thậm chí lãng phí.

 

Hơn nữa, lương thực ăn hết, nhà ăn lớn cũng sẽ giải tán, sớm muộn gì cũng .

 

Nên cô cảm thấy mua lương thực cứu mạng của họ.

 

Hai đứt quãng tích trữ hơn một nghìn cân lương thực còn nguyên vỏ.

 

Sau đó chợ đen mua mấy trăm cân gạo và bột mì mới thôi.

 

Trong những năm đói kém, thím Âu chỉ một cảm kích Hạ Vũ Nhu.

 

Số lương thực chỉ giúp con cái nhà họ ăn năm sáu phần no, mà còn cứu nhà đẻ và nhà chồng.

 

Đây là chuyện về .

 

Thím Âu chỉ tự mua lương thực, mà còn khuyên mấy thiết với cũng tích trữ.

 

Người theo thì ai nấy đều vui, thì hối hận cũng vô ích.

 

Tích trữ xong lương thực, Hạ Vũ Nhu bắt đầu dẫn bọn trẻ lên núi đào củ sắn dây, đó thành bột sắn dây.

 

Cố Viện thấy con gái ngày nào cũng bận như con , lương thực trong nhà tích trữ ít, thì đau đầu!

 

Số lương thực đến mùa hè là sẽ sinh mọt.

 

Khắp nơi đều là mọt, họ còn ở thế nào ?

 

Hạ Vũ Nhu mặc kệ nghĩ gì.

 

Bề ngoài lương thực, lòng cô hoảng!

 

Sống một đời, cô ăn cám nuốt rau sống qua ngày khổ cực.

 

Năm 1959 đến như hẹn.

 

Lúc , những bất cập của nhà ăn lớn bắt đầu lộ rõ, vì đó lãng phí quá nhiều lương thực, bây giờ trong kho chẳng còn bao nhiêu.

 

Còn cái gọi là lương thực cứu tế, căn bản là chuyện thật.

 

 

Loading...