Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 205: Kẻ Muốn Ăn Sạch Sành Sanh
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:51:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Diệc Vân thật lòng khen ngợi: “Mấy đứa trẻ trông thật đáng yêu!”
Cô thèm thuồng vô cùng, kết hôn mấy năm mà vẫn con.
Nếu cô thể sinh một cặp song sinh đáng yêu như , phân biệt nam nữ, ngủ cũng thể tỉnh.
Được khác khen ngợi, lão thái thái càng vui hơn.
“ , mấy đứa trẻ thật sự đáng yêu, chỉ ngoan ngoãn hiểu chuyện, mà còn hiếu thảo!”
Lão thái thái nhắc đến ba em, mắt sáng rực.
Bạch Diệc Vân ở bên cạnh ghen tị thôi.
Đặc biệt là khi thấy hai đứa song sinh trông bụ bẫm, càng thích vô cùng.
Hơn hẳn con cái nhà lão đại bao nhiêu ?
Không khí như một giọng đúng lúc cắt ngang.
“Ối, em dâu, em thèm con nhà .”
“Chậc chậc chậc, lâu như , vẫn nhận hiện thực?”
“Bụng đẻ, thèm cũng vô ích.
Em đấy, nếu mà thông minh thì nhận con trai út nhà về nuôi, chẳng sớm thỏa mãn ước nguyện ?”
“Cháu trai với con trai gì khác ?”
Hạ Vũ Nhu nheo mắt , phụ nữ đáng ghét chính là của nam phụ trong nguyên tác.
Nhà họ và nhà họ Hạ chỉ cách một con hẻm, là hàng xóm trái !
Trong truyện, vai diễn của nam phụ hề ít.
Phương lão gia t.ử cả đời chiến công vô , chỉ điều hổ thẹn với vợ.
Vì những năm đầu ông đ.á.n.h giặc, vợ một ở nhà chăm sóc hai con trai và già.
Mộng Vân Thường
Bà lo liệu cho cha chồng xong xuôi, vợ chồng đoàn tụ hưởng phúc bao lâu thì lặng lẽ qua đời.
Không chồng kìm kẹp, con dâu cả gây chuyện càng ngày càng quá đáng.
Không chỉ là kẻ cuồng em trai, mà còn nắm giữ tiền lương của tất cả trong nhà.
Mỹ miều rằng, cha chồng là đàn ông quán xuyến gia đình, con trai út con, cần tiền gì.
Chẳng thà đều dùng cho con cái nhà bà , còn lo hậu sự cho họ.
Nghe xem, đây là những lời vô liêm sỉ gì ?
Hạ Vũ Nhu cảm thấy bà đáng đ.á.n.h!
Đánh mạnh thì sẽ ngoan ngoãn.
Hạ Vũ Nhu thích ánh mắt của bà .
“Bà thím , thù với bà ?”
Trần Phán Đệ ở nhà trời đất, thể một đứa trẻ con nắm thóp.
“Con bé chuyện mà xấc xược thế? Nhìn con một cái cũng .”
“Đó là một cái ? cảm nhận ác ý nồng nặc từ trong đó.”
Hạ Vũ Nhu vạch trần lời dối của bà .
Rồi hỏi: “Thím, bà nuôi nổi con ?”
Trần Phán Đệ trừng mắt, “Nói bậy bạ gì thế? Ai nuôi nổi con?”
“À, bà cho con trai cho cô thím xinh ?”
“Nuôi nổi mà còn cho khác là sở thích gì ? Con cái chứ ch.ó mèo .”
“Chẳng lẽ ở Kinh đô đang mốt cho con?”
Trần Phán Đệ trong lòng mắng Hạ Vũ Nhu cả ngàn .
Gọi con hồ ly tinh là thím xinh , gọi là thím, thật mắt , đáng yêu!
“ thấy cô đáng thương, mới đành lòng cắt ruột cho con cho cô nuôi.”
“Đổi là khác thì đừng hòng.”
Trần Phán Đệ cô kẻ ngốc, lợi thì chắc chắn .
Hạ Vũ Nhu như , “Mọi cùng ăn chung một nồi cơm, con trai biến thành cháu trai, sẽ đối xử với như thế nào?
Nếu nó chỉ nhận cha nuôi, nhận ruột là bà, thì bà sẽ mắng nó là đồ bất hiếu, là sói mắt trắng.”
“Nếu nó hiếu thuận với bà, thì bao năm vất vả của cô thím tính là gì?
Con trai mà cô vất vả nuôi nấng, dựa mà để cô hớt tay ?”
Trông xí, mà nghĩ cũng ghê, bàn tính gảy tanh tách khắp nơi.
“Có , hiếu thuận cả hai bên là mà?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-205-ke-muon-an-sach-sanh-sanh.html.]
Trần Phán Đệ cứng cổ .
Đối với cô bé mặt, bà hề thích một chút nào.
Một con bé lỗ vốn, quyền gì mà lên tiếng?
Sở dĩ để ý đến cô, là vì bà lão mặt.
“Người tự cũng sinh , chỉ là duyên tới thôi.”
Nếu nhớ lầm, lúc trong bụng Bạch Diệc Vân thai, tiếc là lâu sẽ tên nam phụ xa đ.â.m sảy.
Bây giờ cô đến, cũng diễn biến của câu chuyện, chắc chắn thể để họ như ý.
Ngay cả nhà chú ruột cũng ăn sạch, thể là gì?
Trần Phán Đệ lời Hạ Vũ Nhu , liền vui.
“Con bé con, con cái gì? Nếu cô m.a.n.g t.h.a.i , con đền cho cô đứa con ?”
“Cô đấy, là phúc, kết hôn bao nhiêu năm , nếu thể sinh thì sinh từ lâu .”
Bạch Diệc Vân tức đến n.g.ự.c phập phồng, nắm c.h.ặ.t t.a.y.
Bà chị dâu thật đáng ghét!
Sống cùng bà , mỗi ngày đều là t.r.a t.ấ.n!
Hạ Vũ Nhu phản bác!
“Quý nhân đến muộn, bà hiểu ?”
“Chỉ sinh thì ích gì? Biết sinh còn dạy nữa!”
Cả nhà những kẻ ích kỷ.
Luôn mà hưởng, chiều hư bà.
“Con bé con mọc đủ lông, cái gì?”
Trần Phán Đệ thấy một con bé c.h.ế.t tiệt lanh lợi liền khó chịu!
“Không còn hơn là độc ác, các chỉ mong con!”
“Nghe xem bà những lời gì?”
“Tích chút khẩu đức ?”
“Mày mắng ai thiếu đức hả?”
“Chuyện nhà tao liên quan gì đến mày?”
Trần Phán Đệ chịu thua!
Hạ Vũ Nhu bà như một kẻ ngốc.
“Bà phun lời bẩn thỉu bẩn tai , còn cho chỉ .”
“Nếu bà ở đây bậy, bà là ai ?”
Trần Phán Đệ Hạ Vũ Nhu, liền chĩa mũi dùi Hạ lão thái thái.
Khi xung đột lợi ích, bà thể tôn trọng đối phương.
bà hạ thì cửa.
Dù cha chồng bà cũng là đại thủ trưởng.
“Bà Hạ, bà cũng quản con cháu nhà .”
“Nuông chiều con cái như , nên đ.á.n.h thì đ.á.n.h, nên phạt thì phạt là ngoan ngay.”
Lão thái thái thấy hàng xóm vô lý so đo với một đứa trẻ con thì khó chịu!
Bà nhướng mí mắt : “Nhà lão đại Phương, chú ý chừng mực, con cháu nhà tự dạy, cần bà chỉ trích.”
Giỏi thế, dạy dỗ con cái nhà ?
Trần Phán Đệ cảm thấy bà lão già nên lẩm cẩm, đối xử với một con bé con gì?
Con gái đều là đồ lỗ vốn, lớn lên đều gả .
“Được , chúng dạo phố cả buổi, cũng mệt .”
Bà đôi co với mặt, lãng phí nước bọt.
Loại như giòi trong nhà vệ sinh, c.h.ế.t nhưng ghê tởm.
Trần Phán Đệ mất mặt, giậm chân hai cái, bực bội bỏ .
Bạch Diệc Vân áy náy lão thái thái.
“Bà, đừng chấp nhặt với chị dâu , chị là như , tức giận đáng.”
Hạ lão thái thái xua tay, “Không , Tiểu Bạch , bà một câu thật lòng, con thể nể mặt quá, nếu sẽ trèo lên đầu lên cổ.”
“Cứ sống cuộc sống của là .”
Hạ Vũ Nhu theo: “Với lý lẽ thì đừng lý lẽ, hoặc là át khí thế kiêu ngạo của họ, hoặc là tránh xa.”