Đỗ Quốc Cường chằm chằm chai rượu một lúc, quả quyết lắc đầu: "Thôi, em xin nhường."
Đũa của ông chuyển hướng sang đĩa khoai tây hầm đậu cô ve.
Dù thì ăn rau củ vẫn an hơn.
5 hào tiền mừng, ít nhất cũng gỡ một hai hào chứ!
Không chịu thiệt thòi, Đỗ Quốc Cường xốc tinh thần, tiếp tục vung đũa với tốc độ nhanh kém.
"Món trứng xào lẩn cẩn xương thế nhỉ?"
"Trứng gà mùi gì đó kỳ lạ..."
"Đang là mùa hè, thời tiết nóng nực mà, chuyện cũng bình thường. Để lo liệu cho bữa cỗ lớn thế , nhà họ chắc chắn tích trữ thực phẩm từ lâu , để lâu ngày thì mùi vị đổi đôi chút cũng dễ hiểu thôi. Chẳng gì đáng lo , trứng gà là đồ bổ mà..."
"Thịt lên, thịt lên !"
Đỗ Quốc Cường tiếp tục chiến đấu với món cà tím trộn tỏi. Chẳng vì lý do gì sâu xa, đơn giản chỉ vì mùi tỏi quá nồng, phù hợp với ông lúc !
Ông thật sự quá khổ sở!
Mâm cỗ nếu xét về độ hoành tráng thì hơn hẳn những gia đình bình thường khác, nhưng vấn đề là, những món ăn chút nào!
Mâm cỗ chắc chắn vấn đề nghiêm trọng.
Đỗ Quốc Cường tự nhủ: "Cà tím trộn tỏi, cà tím trộn tỏi là chân ái..."
Ông Đinh mỉa mai: "Cái tiền đồ của , chỉ thích cắm đầu món thôi !"
Đỗ Quốc Cường gượng: "Ha ha!"
Ông đang chịu đựng sự hành hạ tột độ đây .
Yếu tố tâm lý đóng vai trò lớn. Vì chất lượng thịt đảm bảo nên ông càng cảm thấy món ăn mùi vị bất thường.
Thôi thì cứ ăn nhiều tỏi .
Ít nhất thì món cũng lợi cho sức khỏe!
Chưa kể, nếu dính thời điểm "bão giá", khi tỏi còn đắt hơn cả thịt!
Ông cứ tự an ủi bản rằng đang hưởng lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-canh-sat-khu-vuc-nho-thich-hong-chuyen-yeu-cong-viec/chuong-160.html.]
Trong khi Đỗ Quốc Cường cặm cụi tiêu diệt đĩa cà tím tỏi, thì những khác điên cuồng tranh giành đĩa thịt. Súp rắn mang lên, một cuộc chiến tranh giành mới nổ ...
Đỗ Quyên bưng bát cơm, tựa cửa sổ, buông lời cảm thán: "Hồi nhỏ con thích nhất là ăn cỗ, nhưng bây giờ tự nhiên con thấy, ăn cỗ hình như cũng là một cực hình..."
Hai em nhà họ Trần bật sảng khoái.
Khung cảnh buổi tiệc đang vô cùng náo nhiệt. Đột nhiên, một tiếng nôn khan vang lên x.é to.ạc khí...
"Ọe! ~~~"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đám cưới diễn trong khí vô cùng náo nhiệt, mười mâm cỗ đều chật kín .
Quy mô mười mâm cỗ, đối với nhiều gia đình thời bấy giờ, quả thực là một sự kiện vô cùng hoành tráng. Phải rằng, nhiều gia đình dẫu họ hàng, thích đông đúc, nhưng vật chất vô cùng thiếu thốn, tem phiếu mua thịt, gạo, thì lấy khả năng tổ chức một bữa tiệc quy mô đến .
Họ nhân lực, nhưng khan hiếm vật lực.
Sự kiện hoành tráng cũng đồng nghĩa với việc gia chủ thể lực tài chính đáng nể. Khuôn mặt Bạch Thu Trận đỏ bừng vì hạnh phúc và tự hào. Cô khoác tay chồng mời rượu từng mâm, niềm vui sướng trong lòng kể xiết.
Chuyện hệ trọng, vinh dự nhất trong đời phụ nữ là gì? Chẳng là gả một gia đình bề thế, đám cưới tổ chức linh đình, oanh liệt ?
Giờ đây, khi ước nguyện thành hiện thực, cô vô cùng đắc ý. Sinh trong nhung lụa chẳng bằng lấy tấm chồng . Gia cảnh Lý Tú Liên khá giả hơn cô thì , ả vẫn giành tình yêu của Đại Vĩ! Càng nghĩ, Bạch Thu Trận càng thêm tự mãn, cô cảm nhận giây phút chính là đỉnh cao ch.ói lọi nhất trong cuộc đời .
Việc cô chiến thắng Lý Tú Liên - một cô gái điều kiện vượt trội hơn , khiến cô tràn ngập cảm giác tự hào, kiêu hãnh.
Đợi khi kết hôn, cô sẽ mau ch.óng m.a.n.g t.h.a.i và sinh con. Một đứa con trai nối dõi tông đường là điều chắc chắn .
Mẹ cô vẫn luôn khẳng định, tướng mạo cô là tướng sinh con trai.
"Ọe..."
Tiếng nôn khan bất ngờ vang lên, thu hút sự chú ý của . Tiếng động phát từ Cát Trường Linh, cư dân ở tòa nhà phía . Lúc , cô đang đưa tay ôm miệng, sắc mặt nhợt nhạt, vô cùng khó chịu.
Sắc mặt Bạch Thu Trận lập tức tối sầm . Con ả đê tiện là ai ! Dám đến phá đám ngay trong lễ cưới của cô ? Lễ cưới của cô lẽ diễn hảo tì vết. Hay là cô ả tình ý với Đại Vĩ, nên cố tình mượn cớ chê bai đồ ăn để gây sự?
Hàng lông mày của Bạch Thu Trận nhíu c.h.ặ.t, cô chuẩn cất lời mắng mỏ.
Hồ Tương Vĩ vội vàng siết c.h.ặ.t t.a.y cô, hạ giọng thì thầm: "Anh trai sẽ xử lý chuyện ."
Bác gái Đinh cùng mâm ân cần hỏi han Cát Trường Linh: "Cháu chứ? Sao tự nhiên thấy khó ở ?"
Lời quan tâm thốt nhưng đôi đũa tay bác vẫn ngừng gắp thức ăn lia lịa.