"Nào, chú út sẽ giảng cho mấy đứa một đạo lý nhân sinh, đó chính là, dùng đầu óc, bất kể lúc nào cũng quan trọng hơn dùng sức trâu." Hắn chỉ chỉ thái dương của , :"Xe lửa khi nào đến, chú đều ghi nhớ trong đầu đấy, bọn họ sớm, cũng là đợi. Chúng cho dù muộn, kết quả với bọn họ cũng giống , mệt sống mệt c.h.ế.t xông qua đó đợi, đó là bệnh ? Cứ từ từ mà ."
Một ngày chỉ vài chuyến xe, mỗi lên huyện việc đều sẽ xem một lượt.
Có điều chỉnh gì , đều nắm rõ trong lòng.
Làm việc mà.
Phải dùng não.
Hắn liếc mấy đứa trẻ, :"Đừng hòng mượn cớ nhanh giúp chú hái hoa nhé, vòng hoa của chú nếu , chú sẽ bắt nạt mấy đứa đấy."
Mấy đứa trẻ:"..."
Tam Nha mệt , :"Không Bảo Nha ở nhà gì."
Vương Nhất Thành:"Con gái chú chắc chắn thông minh hơn mấy đứa, chắc chắn đang ở nhà chơi đấy."
Khóe miệng mấy đứa trẻ giật giật, chú út quá giống một lớn .
Nên mới hiểu con gái ai bằng cha nhỉ, bé Bảo Nha theo Tứ Nha bọn chúng cùng ngoài nhặt phân bò, cô nhóc ghét bỏ vô cùng, nhặt mấy cục, mỗi gặp đều lùi về phía , mà Thiệu Dũng đều lắc đầu:"Em mà ngay cả cũng bằng."
Đừng thấy Trần Đông Mai nuông chiều Thiệu Dũng, nhưng trong nhà Điền Xảo Hoa đối xử bình đẳng, củ cải muối đều giống như thước đo, cho nên bọn trẻ ngược cảm giác ưu việt của bé trai gì. Thiệu Dũng và Bảo Nha bằng tuổi, lớn hơn Bảo Nha một chút xíu, hai ngược thể chơi cùng .
Hai đứa trẻ ngược gây họa, Bảo Nha nhặt phân bò, nhảy nhót tung tăng đề nghị:"Chúng tìm Hầu Ca Nhi cùng móc trứng chim ?"
Mắt Thiệu Dũng sáng lên:"Cái thể ."
Ngũ Nha:"Bà nội bảo nhặt phân bò..."
Thiệu Dũng:"Mặc kệ , cùng lắm thì đòn. Bảo Nha, !"
Bảo Nha:"Được!"
Vắt chân lên cổ mà chạy!
Quả nhiên Vương Nhất Thành hiểu con gái , cô bé bao lâu ném chĩa cào phân , chạy theo trai nhỏ.
Ngũ Nha lắc đầu rớt cả , thầm cảm thán hai đứa đúng là to gan, cô bé dắt em gái và Thiệu Kiệt nhà bác cả, :"Hai đứa theo chị ." Đừng thấy Ngũ Nha cũng bằng tuổi Bảo Nha, nhưng một đứa cưng chiều và một đứa , trẻ con tự là khác .
Tiểu Ngũ Nha , bố sẽ bênh vực , nên cô bé ngoan ngoãn việc, cô bé hiểu rằng thể ít, nhưng thể . Thiệu Dũng thím hai che chở, Bảo Nha chú út che chở, còn ba chị em cô bé thì ai.
Bảo Nha và Thiệu Dũng chạy đến đầu đông của thôn, gọi lớn:"Hầu ca, Hầu ca."
Một bé nhanh như chớp tuột từ cây xuống, :"Sao hai đứa đến đây?"
Cậu bé cao gầy, đúng là hổ danh Hầu Ca Nhi, trông y như một con khỉ, trượt từ cây xuống, hỏi:"Hôm nay hai đứa việc ?"
Bảo Nha đáp giòn giã:"Tìm chơi."
Hầu Ca Nhi lập tức đắc ý:"Hai đứa đến đúng lúc , để tớ cho mà , gần đây tớ phát hiện một thứ ho lắm."
"Hửm?"
Hầu Ca Nhi họ Tôn, trời đất chứng giám, thật là trùng hợp. Lúc nhóc mới sinh, bố một cái, hầy, thằng nhóc quá, y như con khỉ, thế là đặt cho cái tên ở nhà là Hầu Nhi. Đứa trẻ cũng thật sự chút tính cách của khỉ, thích leo trèo, trong sân nhà một cây đại thụ, nhóc mà một cái tổ cây. Khi trời lạnh thì chui đó chơi, giống như một ngôi nhà cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-57.html.]
Bố là bạn bè chí cốt của Vương Nhất Thành, Vương Nhất Thành thường xuyên qua chơi, Bảo Nha theo bố, tự nhiên cũng với Hầu Ca Nhi. Bảo Nha thường tìm Hầu Ca Nhi chơi, nhóc lớn hơn Bảo Nha một tuổi, nhưng gan , tay chân lanh lẹ. Lại còn gây chuyện... , còn dẫn các bạn nhỏ tìm đồ .
Một đứa trẻ như sức hút trong đám trẻ con, chẳng Thiệu Dũng cũng khí chất vương bá của thu hút đó . Cậu luôn chạy theo Bảo Nha đến đây. Mẹ là Trần Đông Mai cũng cản .
Bảo Nha đồ , hai b.í.m tóc sừng dê lúc lắc, chút phấn khích:"Đồ là gì thế?"
Hầu Ca Nhi hai đứa nhóc, :"Là nho dại, ở núi, xa lắm, ?"
Bảo Nha:"Đi!"
Tiểu Bảo Nha hề do dự.
Hầu Ca Nhi:"Vậy , ba chúng cùng , ăn xong về nhà nhớ rửa tay đấy."
"Không vấn đề."
Ba đứa trẻ cùng chạy ngoài, vèo một cái lên núi.
Trẻ con trong thôn đứa nào từng lên núi, đời đời kiếp kiếp sống ở đây, ai mà chẳng từng là trẻ con, đều quen . Nhặt củi, hái quả, đều núi.
núi thì núi, những đứa trẻ như chúng nó chơi ở những nơi nông cạn thì , chứ nếu sâu trong núi thì sẽ ăn đòn. Hầu Ca Nhi:"Chỗ tớ tìm xa , hai đứa yên tâm ."
Bảo Nha từng bước theo bên cạnh hai bé, hề sợ hãi, đôi mắt to tò mò khắp nơi, ngọn núi ở chỗ họ lớn lắm. Tuy trẻ con thường xuyên lên núi, nhưng cũng hiểu rõ về ngọn núi lắm.
Có nhiều nơi chúng nó từng đến.
Chỗ cũng .
Hầu Ca Nhi dẫn hai xa, chỉ về phía :"Đến đến ."
Ba đứa trẻ lập tức chạy lon ton qua, quả nhiên, nhanh thấy một cây nho dại lớn, cả đám vui mừng nhảy múa, niềm vui của trẻ con đơn giản là thế. Bảo Nha:"Thích quá ? Có nho ăn ."
Hầu Ca Nhi đắc ý:"Tớ lừa hai đứa chứ?"
Bảo Nha:"Cậu là giỏi nhất!"
Thiệu Dũng cũng gật đầu:"Hầu ca oai phong."
Bảo Nha nếm thử một quả nho, lập tức gật đầu:"Ngọt!"
Một loại quả núi đều chua, nhưng loại thì .
Hầu Ca Nhi đắc ý, :"Ngon ? Tớ ngay là sẽ thích mà, cả khu đều là của chúng ."
"Xử thôi!"
Bảo Nha và Thiệu Dũng lập tức vui vẻ hái ăn.
Còn chuyện bắt trứng chim?
Quên mất !
Ba đứa trẻ vui vẻ, Bảo Nha ăn đến cong cả mắt, cô bé giọng mềm mại:"Thích thật, nếu ngày nào chúng cũng gặp quả ngon thì mấy."
"Cậu mơ ."
Hai bé lẩm bẩm, nhưng Hầu Ca Nhi vẫn nhanh ch.óng :"Sau chuyện như , tớ vẫn đợi , tớ phát hiện mấy ngày , sợ khác hái mất, nên mới đợi đó."