Bạch Tú Tú lập tức mặc quần áo, lúc hai ngoài, Triệu Quế Phân khập khiễng đỡ xuống xe bò.
Lúc sắc mặt của bà khôi phục như bình thường.
"Cha, chúng con đưa trở về. Bác sĩ trong huyện , tới tính là quá muộn, lấy huyết thanh giải độc, chuyện gì. Con rắn hoa độc lắm, chỉ là dưỡng mười ngày."
Lão nhị Vương Thanh Phú dẫn Lưu Tiểu Nga và Triệu Thúy Phân cùng viện, , liền nhanh ch.óng rõ tình hình.
Vương Thủ Thành xong cũng thở phào nhẹ nhõm: "Không là ! Không là !"
Nói xong ông về phía đại đội trưởng ở phía : "Đội trưởng, thật sự cảm ơn ông giúp chúng cùng một chuyến, ... Có uống chén nước ?"
"Được , giờ mấy giờ ? còn kéo bò về trong đội, ngày mai bò còn kéo phân nữa. Nhà các ông về lên núi, chú ý một chút, đừng để xảy chuyện thế nữa. Mấy ngày hôm là lợn rừng, mấy ngày nay là rắn.
Bây giờ núi của chúng cũng quá nguy hiểm, còn thương lượng với đại đội xem bây giờ."
Đại đội trưởng ghét bỏ từ chối Vương Thủ Thành.
Ông xem như hiểu rõ, chuyện vợ đề nghị với ông để vợ của thằng cả nhà họ Vương đến Hiệp hội phụ nữ trong thôn việc, là một chuyện chính!
Trên đường đưa Triệu Quế Phân đến bệnh viện, ông Triệu Quế Phân mắng con trai cả và con dâu cả của bà ít .
Chuyện gì cũng thể dính đến vợ chồng trẻ .
Vương lão nhị và vợ của , càng theo Triệu Quế Phân. Nhất là Vương lão nhị, một em trai ở lưng Vương Thanh Hòa và Bạch Tú Tú.
Trước mặt ông như , lưng còn sẽ như thế nào.
Bạch Tú Tú đến hiệp hội phụ nữ, thể cho cô bớt khinh bỉ!
Đại đội trưởng vung roi lên, đ.á.n.h xe bò rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-108.html.]
"Vợ thằng ba, mau bưng cơm tới đây cho , gần nửa ngày ăn gì, đói c.h.ế.t . Những khác cũng mau về nghỉ ngơi , mười mấy ngày, bắt đầu từ ngày mai sắp xếp cho các con một chút, ai hầu hạ !" Triệu Quế Phân phòng, giọng cũng lớn hơn.
Bạch Tú Tú thấy tình huống , kéo chồng về phòng.
Trong phòng, hai đứa nhỏ lúc đều tỉnh, mơ mơ màng màng, hiển nhiên là đ.á.n.h thức.
"Sao tỉnh hết ? Mau ngủ tiếp ." Bạch Tú Tú xong liền dỗ dành đứa nhỏ.
Vương Thanh Hòa còn thuần thục hơn cô, mỗi tay một đứa, ôm hai đứa bé dỗ dành, bao lâu chúng ngủ .
Nhìn như , trong lòng Bạch Tú Tú cũng dịu ít, như mới đúng chứ! Lúc cô bay ở phía , ngay cả con cũng thèm một cái, thật sự thiếu đòn!
"Trời sắp lạnh , hai ngày nay em đan nón và khăn quàng cổ nhà , cái khăn lúc của đều hỏng hết ." Bạch Tú Tú chui trở trong chăn, dự định của .
Vương Thanh Hòa đặt hai đứa nhỏ xuống, cũng theo: "Cần giúp đỡ ?"
Những năm Tú Tú đan đồ đan , đều là phụ một tay!
Trong lúc chuyện, cũng nắm lấy tay Bạch Tú Tú, tay chân của cô đều lạnh lẽo: "Anh ủ ấm cho em..."
"Anh ủ thì ủ, đừng động tay động chân!" Bạch Tú Tú thấy cả đều dán đây, nhỏ giọng cảnh cáo một câu, mấy ngày nay cô đủ mệt mỏi !
" , em thấy thái độ của bọn họ hôm nay, thời gian tới cầm con mồi nào về, đến nửa tháng nữa, bọn họ sẽ ầm ĩ đòi riêng. Đồ trong nhà , em định cho bọn họ, mềm lòng đó!"
Bạch Tú Tú chính sự với Vương Thanh Hòa.
Đời khi cô c.h.ế.t, Vương Thanh Hòa vẫn luôn việc cho cả nhà như con lừa, ngoại trừ huyết thống tình , cô thật đúng là nghĩ lý do nào khác thể khiến như !
Nghĩ đến huyết thống tình, Bạch Tú Tú cũng nhịn nhớ tới lời của bà cụ Phùng nhà kế bên hôm nay.