mà chỉ là trong nháy mắt thôi, Nguyệt Nguyệt mới mở miệng cũng Vương Thanh Hòa khôi phục bình thường, con gái, vẫn cứ hiền hòa giống như bình thường: “Nguyệt Nguyệt, chuyện gì thế?”
Nguyệt Nguyệt lắc đầu, duỗi tay về phía Bạch Tú Tú : “Con ôm.”
Có vẻ như cô bé Vương Thanh Hòa dọa sợ.
Bạch Tú Tú ôm lấy con : “Được , ôm con.”
Vương Thanh Hòa cúi đầu, dọc theo đường về cảm xúc đều quá bình thường.
Chờ đến khi hai về đến nhà, trong nhà cũng ai phòng, đều trong sân tò mò bên ngoài, thấy là Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa về, Triệu Thúy Hoa chút thất vọng.
“Chị cả, chị thấy với chú thím năm ? Em bọn họ rớt trong hố phân của đội chúng đúng ? Lần đội trưởng bắt chúng đền tiền nữa ?” Triệu Thúy Hoa vây quanh Bạch Tú Tú, vô cùng quan tâm.
Hiện tại cô ngẫm tiền bồi thường vẫn còn cảm thấy tiếc đây.
Đó là mười đồng tiền đó.
Bạch Tú Tú thấy Triệu Thúy Hoa lộ vẻ mặt sốt ruột như thế, lập tức kể tình hình lúc nãy cho cô .
“Không cần bồi thường tiền là , nếu bồi thường tiền, trong nhà sẽ thiệt thòi to đó. Chị coi bọn họ chuyện chứ? Cứ nhất định đến bên cạnh đống phân .” Triệu Thúy Hoa cực kỳ ghét bỏ.
Cô còn vài câu, Triệu Quế Phân và Chu Kiều Kiều cũng về.
Bọn họ sân, trong sân tràn ngập mùi thối.
Vương Thủ Thành vẫn luôn trong sân chờ bọn họ về, là đầu tiên bỏ chạy.
Nhìn bà vợ già của dính phân đầy , trong lòng ghét bỏ c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-148.html.]
mà chuyện hôm nay tuyệt đối chuyện nhỏ, ông còn thể biểu hiện ngoài.
Sao thằng năm và bà già thể rơi xuống đống phân chứ?
“Cuối cùng cũng về đến nhà, Lưu Tiểu Nga? Mau nấu nước cho , vợ thằng ba, cô mau tìm quần áo đến cho .” Triệu Quế Phân nhà lập tức sống .
Dọc theo đường về, bà đều nghẹn một bụng lửa giận.
Lại kêu cô nữa! Triệu Thúy Hoa bĩu môi tìm quần áo.
Lưu Tiểu Nga vốn dĩ đang ở trong phòng bếp nấu cơm, chồng kêu nấu nước, cũng dám chống đối cãi .
“Ba rốt cuộc là chuyện gì thế? Tại đều rơi xuống đống phân?” Vương Thủ Thành bà già , nhịn nữa.
Nhắc đến chuyện , Triệu Quế Phân nổi giận: “ cũng đang hỏi đây nè! đại đội trưởng gọi gánh phân, vốn dĩ cũng đủ bực , hai cái đứa xui xẻo từ trong thành về, cũng là uống lộn t.h.u.ố.c gì, xông thẳng về phía , còn liên tục la hét. Thằng năm còn đẩy nữa chứ. Cho nên mới ngã xuống đống phân. nghĩ túm lấy nó, kiểu gì nó cũng sẽ kéo , ai ngờ cái thằng vô dụng quá, còn ngã xuống chung với luôn, kéo cả vợ nó xuống nữa. Lại tốn ba phần tiền khám bệnh!”
“Mẹ, còn mặt mũi chuyện ?” Nhắc đến chuyện , Vương Thanh Kỳ còn giận hơn cả Triệu Quế Phân.
Anh giận đến mức nhảy lên đầu Triệu Quế Phân đạp vài phát.
“Lúc vợ con nhà thể bám víu quan hệ với một cán bộ việc ở nhà máy thực phẩm ở trong thành, nghĩ thể thử hỏi xem cách nào tìm công việc cho con , dù thêm một con đường cũng . Sáng sớm hôm nay bọn con chuyện . Kết quả hôm nay bọn con qua đó thấy , đó hỏi ngay chúng đến tìm nữa. Hỏi mới thì rắn c.ắ.n cũng tìm . Mẹ tìm vì hai, cũng là sẽ thử tìm cách giúp hai . Nếu tin tức sẽ báo cho , chuyện là ?”
Ánh mắt của Vương Thanh Kỳ vô cùng độc ác.
“Có chuyện ?” Vương Thủ Thành cũng sợ ngây , bà già chuyện ngu ngốc lúc nào thế?
Không lúc ông , cái lái xe đụng trúng bà , thể kiếm chác lợi ích khác từ của đó. Nếu hai đứa con trai đều quan trọng, cho ai mới đây?
Với chuyện công việc của hai đứa nhỏ ?