“Mấy tự xem xem, hôm nay mấy mang đến phiền phức cỡ nào cho thôn? Tuy rằng cuối cùng thôn cũng lợi, nhưng nếu dùng các nguy hiểm để đạt lợi ích thì đại đội trưởng, chắc chắn sẽ ủng hộ. Nếu mấy xảy tình huống tương tự, gặp con mồi cỡ lớn thế , chắc chắn sẽ chia thêm cho mấy . Tất cả trong thôn đều lấy phần như hết.”
Đại đội trưởng lạnh mặt cảnh cáo Vương Thủ Thành vài câu.
Người nhà họ Vương đều theo lời Vương Thủ Thành, điểm ông vẫn .
Vương Thủ Thành đại đội trưởng như thế, trong lòng cũng giận.
Tên họ Trần tưởng ông chia lợn rừng cho lắm ? Còn mang đến phiền phức cho nữa? Thôn mang đến phiền phức cho bọn họ thì !
Thật đúng là một đám vô ơn.
Trong lòng bực bội, nhưng mặt ngoài Vương Thủ Thành vẫn ha hả, lộ vẻ mặt áy náy xin : “Đại đội trưởng ông đúng lắm, chuyện là do thiếu suy xét. Mấy đứa con dâu của quan tâm gia đình, còn trẻ. bảo chúng nó núi tìm nấm nọ, ai ngờ bọn nó chạy xa như thế. Cho nên mới gặp lợn rừng. Lần lẽ là lợn rừng đến báo thù? Đại đội trưởng ông cứ yên tâm , chắc chắn sẽ bảo bọn họ mang thêm phiền phức đến cho thôn chúng .”
“Vậy thì còn , , các ông cũng mau về nhà sớm , còn chia thịt cho nữa. Lão Mã, ông lấy một bộ nội tạng heo, còn thì chia cho mấy cầm lưới bắt heo ngày hôm nay. Cái cần chia cho nhà họ Vương. Nhà bọn họ lấy ít .”
Đại đội trưởng thương lượng với mổ heo.
Trong lòng Vương Thủ Thành càng vui hơn nữa, lẽ nội tạng heo cũng là của bọn họ luôn mới đúng.
Lần lỗ to !
“Thằng cả, con cầm cái chân heo .” Vương Thủ Thành cầm chân heo, vô cùng vinh quang khỏi sân đập lúa, đó xách theo nữa.
Định đưa sang cho Vương Thanh Hòa cầm.
Vương Thanh Hòa né nhanh, ý định nhận lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-164.html.]
Nhìn thấy vẻ mặt đờ của Vương Thủ Thành, Vương Thanh Hòa cũng qua : “Cha, hôm nay núi mệt, để thằng năm cầm .”
“Anh cả, xách nổi thứ chứ?” Vương Thanh Kỳ cực kỳ ghét bỏ.
Thịt heo ăn thì ngon thật, nhưng thịt lợn rừng hôi, còn từng xử lý qua, hôi c.h.ế.t , cầm.
“Sao chú cầm nổi chứ? Lúc chú cưới vợ, chú ôm vợ từ nhà đẻ đến nhà một mạch là nhanh nhẹn ?” Vương Thanh Hòa khó hiểu hỏi .
Vương Thanh Kỳ suýt chút nữa buột miệng mắng .
Anh cả điên ?
Sao vợ thể giống cái chân heo chứ?
Thấy Vương Thanh Hòa xa, Vương Thủ Thành đưa chân heo đến mặt con trai út.
“Cha, con…” Vương Thanh Kỳ còn từ chối.
“Sao nào! Mày còn định bắt tao cầm ? là cái thứ bất hiếu!”
“Sao thế chứ? Cha, cha coi bây giờ cả như thế , việc thì , săn cũng cái gì. Sau còn để lương thực chung với chúng , cha còn giữ cả ở trong nhà ăn uống gì nữa.” Vương Thanh Kỳ lộ vẻ mặt rối rắm.
Vương Thủ Thành thế sắc mặt cũng chút phức tạp: “Con hiểu, cha đạo lý của cha. Con cứ yên tâm, chờ cha lên kế hoạch xong, nó sẽ mặt.”
“Cha, hôm nay cha và vội vàng chạy thương lượng gì thế?” Vương Thanh Kỳ hỏi đến chuyện mà vợ tò mò.
Nói đến chuyện , sắc mặt Vương Thủ Thành cho lắm: “Con c.h.ế.t đúng ? Chuyện gì cũng tò mò ? Sao con tò mò xem đến chừng nào mới thể để cha và con ôm cháu nội ? Sau nhắc đến chuyện nữa!”