Thấy cô nhất quyết kiên trì, Vương Thanh Hòa cũng phản đối nữa.
Yên lặng cất quần áo bẩn trong nhà , chờ thời tiết lên, đem giặt một .
Dù Tú Tú cũng giặt quần áo cho lắm.
Hơn nữa... Anh cũng để cho Tú Tú động thủ. Anh chỉ cần nhớ tới giấc mơ cổ quái , liền nhịn phát lạnh.
Trong mơ, thời điểm Tú Tú của giặt quần áo bên bờ sông thì rơi xuống nước c.h.ế.t.
Chuyện tiếp theo trong mơ nhớ rõ, chỉ nhớ rõ loại cảm giác tuyệt vọng đó lan tràn .
Vương Thanh Hòa len lén vợ kéo rèm lên ăn bánh ngọt mấy , chỉ dáng vẻ hoạt bát của cô thì mới cảm thấy đó chỉ là mơ!
mà, nếu Tú Tú thật sự c.h.ế.t , lẽ cũng sống nữa?
Anh cũng vì , lẽ thật sự giống như cả nhà , bệnh!
Nếu như bệnh, thể liếc mắt một cái liền thích Tú Tú?
Thậm chí cảm thấy, Tú Tú chính là mạng của !
"Anh cứ chằm chằm em gì?" Bạch Tú Tú đến run rẩy.
Nhìn lén phát hiện, mặt Vương Thanh Hòa đỏ lên, chỉ cảm thấy may mắn vì hai đứa nhỏ đều ngoài sân chơi !
"Sao gì?" Bạch Tú Tú càng thêm khó hiểu.
"Không... Trước đó mơ thấy ác mộng, Tú Tú, mơ thấy em c.h.ế.t! Tuy chỉ là một giấc mơ nhưng chừng là điềm báo, em đừng tới gần chỗ nước, ?" Vương Thanh Hòa thương lượng.
Tú Tú gả cho là năm thứ năm, vẫn hiểu tính tình của cô.
Cô sẽ , cũng thích việc. Cô thích cuộc sống của tiểu thư nuông chiều trong miệng những già, cô chủ kiến, thích tranh luận với khác.
Người khác , yêu cầu chuyện gì, chỉ cần cô thì đều sẽ để ý tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-17.html.]
Mặc dù thể sẽ cho cô tức giận, nhưng... Anh vẫn .
Bạch Tú Tú xong lời của thì sững sờ, mơ?
Mơ thấy cô c.h.ế.t ư?
Kiếp quả thật cô c.h.ế.t như !
Vương Thanh Hòa xảy chuyện gì ?
mà nhắc nhở cô, Bạch Tú Tú nghiêm mặt, xếp bằng, đ.á.n.h giá từ xuống : "Vương Thanh Hòa, nếu em c.h.ế.t, bỏ mặc hai đứa nhỏ của chúng ?"
"Sao thể? Đây chính là con do em sinh đó!" Vương Thanh Hòa vô cùng khiếp sợ, Tú Tú thể nghĩ như ?
Người quan trọng nhất trong lòng chính là Tú Tú, đó chính là hai đứa bé!
Nhìn dáng vẻ khiếp sợ của , Bạch Tú Tú tát hai cái. Nếu cô linh hồn lưng nhiều năm như thì cô tin !
Tên đàn ông ch.ó , chính là quan tâm hai đứa nhỏ chút nào!
"Vương Thanh Hòa, nếu ngày nào đó em thật sự xui xẻo c.h.ế.t , nếu như dám bỏ mặc hai bảo bối của em thì em để yên cho ! Đương nhiên, em khả năng sẽ c.h.ế.t một cách tùy tiện."
Bạch Tú Tú trầm mặt.
Cô cảnh cáo một phen, Vương Thanh Hòa xong trong lòng khó hiểu, chỉ cảm thấy bất an: "Tú Tú, bỗng nhiên nhắc đến chuyện ... Không em thật sự bệnh nặng đấy chứ? Hay là huyện kiểm tra một chút !"
"Phi! Anh đừng rủa em!" Bạch Tú Tú dở dở , hất bàn tay đang sờ lên đầu cô để thử nhiệt độ của .
Nhìn bộ dáng lo lắng của , nhớ tới bộ dáng đời một như điên, chỉ báo thù cho cô.
Hiếm khi mềm lòng với chồng! Hôn lên trán ...
Vương Thanh Hòa nhắm mắt , khuôn mặt ửng hồng, lộ sự khẩn trương và kích động của lúc .
"Anh cả! Em và thằng năm đổi phòng, bảo chuyển đồ giúp chúng em!"