“Chị nè thím năm, chúng về , chúng tìm ít thứ , còn ở trong núi gì nữa?” Trần Phương cũng bực bội thúc giục.
“Chị tư, chúng thêm chút nữa . Cùng leo qua ngọn núi , nếu như vẫn tìm thứ gì thì về. Các chị cứ yên tâm, chờ đến lúc về, chúng chờ chị cả và chị ba, như là đỡ hai chị .” Chu Kiều Kiều khuyên nhủ.
Nếu hai bọn họ , cô núi thì cũng chẳng ý nghĩa gì cả!
Trần Phương c.h.ử.i thề, nhưng nghĩ đến những gì thu hoạch trong đoạn đường , cô do dự.
Cuối cùng vẫn quyết định theo cô .
Trên đỉnh núi, mấy bọn họ chuyện, Bạch Tú Tú và Triệu Thúy Hoa lập tức .
Hai bọn họ cố tình tránh ba , dọc theo đường cũng phát hiện.
Đi đến đằng , còn bao xa đằng vang lên tiếng kêu đau t.h.ả.m thiết của Trần Phương.
Bạch Tú Tú xong cũng nhịn kinh ngạc, bọn họ xui xẻo thái quá đó?
Đằng còn thể tìm thứ gì khác ?
Hai ở đằng cẩn thận tìm kiếm, bao lâu sâu tìm một đống hoàng kỳ mới.
“Năm nay hoàng kỳ mùa ?” Triệu Thúy Hoa phát hiện lương hoàng kỳ cô gặp ngày hôm nay còn nhiều hơn tổng hoàng kỳ cô gặp hồi năm ngoái!
Hai vội vàng bận rộn, nhổ sạch bộ hoàng kỳ.
Bạch Tú Tú thẳng dậy, ánh mắt xuống hố sâu, hố là cỏ dại, nhưng mà… ở một góc, cô thấy một thứ cực kỳ đặc biệt!
Hình như đó là nhân sâm đúng ?
Bạch Tú Tú dám xác định cho lắm, nhưng mà cô thể xác định một chuyện, nếu hôm nay cô mang nó về, thứ chắc chắn sẽ thuộc về Chu Kiều Kiều.
Giờ phút cô chút hối hận vì gọi Triệu Thúy Hoa chung với .
Nếu kêu cô đây, chắc là chia cho cô một chút đúng ?
mà chuyện quan trọng, quan trọng là hạt giống nhân sâm!
“Chị dâu cả, chị cái gì đó?” Triệu Thúy Hoa mệt c.h.ế.t, đang định gọi Bạch Tú Tú, phát hiện cô đang ngơ ngẩn một góc.
Bạch Tú Tú hiệu cho cô đừng lên tiếng, đó chỉ về hướng đó, dùng khẩu hình cho cô đó là cái gì.
Triệu Thúy Hoa trừng to mắt!
Nhân sâm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-41.html.]
Cô từng , nhưng thấy bao giờ.
Chỉ nhà nào đó may mắn tìm trong núi.
Bây giờ đến lượt cô gặp chuyện may mắn ?
“Thứ khó đào. Hai chúng tùy tiện đào chắc chắn sẽ hư hao. nếu đào từ từ thì chắc chắn chia cho cả gia đình thứ . Thậm chí khả năng còn phân cái gì, chồng chúng lấy hết luôn. Sau đó bà cầm quà tặng giúp chú hai hoặc chú năm.”
Bạch Tú Tú phân tích với Triệu Thúy Hoa.
“Đào! Chúng đào ngay ! Có thể đào thế nào thì đào thế đó! Tuyệt đối thể để bọn họ phát hiện chúng .” Triệu Thúy Hoa c.ắ.n răng .
Bạch Tú Tú cũng suy nghĩ như thế.
“Em xuống hố , chị dâu cả thường việc, để em dọn đường cho chị chị xuống .” Lúc Triệu Thúy Hoa cảm thấy Bạch Tú Tú là chị dâu cả khôn khéo thông minh gì cả, cô rõ ràng là thần tài!
Bạch Tú Tú cũng khách sáo, theo Triệu Thúy Hoa.
Hai xuống hố, Triệu Thúy Hoa cầm một cành khô đập đ.á.n.h khắp nơi, đề phòng rắn độc trốn trong cỏ.
Người già thường xung quanh nhân sâm sẽ rắn độc!
Nhìn củ nhân sâm ít nhất cũng ba bốn mươi năm tuổi.
Lúc tìm nhân sâm như thế, thể là siêu cấp may mắn!
Hai cũng dám chậm trễ, cầm lấy công cụ đào đất bắt đầu việc.
Tốc độ của hai cực nhanh, cách đào chẳng gì! Dù thì hai bọn họ cũng biến mất khỏi nơi khi mấy Chu Kiều Kiều đến.
Lúc ba bọn họ tạo chút tiến động sắp sửa đến gần, Bạch Tú Tú hạ quyết tâm, cũng cần một ít rễ ở bên cạnh.
mà cô cũng bỏ qua mớ hạt giống mặt đất.
Chỉ cần hạt giống thì vòng tay của cô còn thể trồng một đống nhân sâm!
Lúc cô thu hồi mớ hạt giống cũng cho Triệu Thúy Hoa thấy.
Lúc Triệu Thúy Hoa hoảng loạn c.h.ế.t: “Chị dâu cả, chúng mau thôi.”
Bạch Tú Tú cất nhân sâm , hai cùng đào đất lấp , đó nhanh ch.óng biến mất khỏi nơi .
Đi đến một đỉnh núi an , tim Triệu Thúy Hoa còn đang đập thình thích: “Chị dâu cả, chúng phát tài !”