Bạch Tú Tú thế bật : “Đồ ngốc, tết thì ăn ?”
Nói xong cô cầm bánh bao phát cho mỗi một cái.
Bánh bao cô bỏ trong phòng, trùm chăn cho nên cũng nguội lắm, nhưng mà còn ngon bằng lúc mới lấy khỏi nồi hấp.
Vương Thanh Hòa hỏi lấy một câu về chuyện vợ tiêu tiền!
Anh chỉ phụ trách cố gắng hết sức để kiếm tiền cho gia đình, đừng để vợ tiêu xài hết bộ của hồi môn là
“Ai chờ đến lúc nào mới nấu cơm xong, chúng ăn . Trong phòng … Vẫn nên một cái nồi nhỏ mới .” Bạch Tú Tú chằm chằm mặt đất trống trải, lộ khát vọng với đồ ăn nóng hổi!
“Công việc năm nay khá nhanh, lẽ thêm vài ba bữa nữa là xong , đợi vài hôm nữa hỏi thăm, xem xem thể mua một cái nồi nhỏ , mua một cái về chúng tự nấu vài thứ ăn. Chờ đến mùa đông trong phòng bếp lửa dùng cũng tiện hơn.”
Vương Thanh Hòa .
Bạch Tú Tú thế, lập tức vui vẻ : “Được , nhớ nhanh lên đó. , hôm nay em gọi điện thoại cho .”
Bạch Tú Tú cho đan áo lông quần lông cho , Vương Thanh Hòa xong, trong lòng vô cùng ấm áp.
Anh cứ lẳng lặng lời cô , ý trong mắt thể nào giấy nữa.
Tú Tú gả cho nhiều năm, nếu cô thích thì còn đủ khả năng để chuyện .
Tú Tú gả cho chỉ là bởi vì là nhất trong thôn, chịu lời cô, sức khỏe, chịu việc, sẽ cô chịu đói.
Bình thường cô sẽ chuẩn ăn mặc cho hai đứa nhỏ, nhưng hiếm khi quan tâm đến .
Cũng chỉ là dạo gần đây cô mới bắt đầu để ý đến .
mặc kệ cô để ý đến , vẫn cứ thích cô!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-61.html.]
Chính Vương Thanh Hòa cũng rõ là vì , chỉ khi thấy cô là sẽ cảm thấy thỏa mãn. Chỉ những lúc cô ở bên cạnh , mới cảm giác giống như một sống.
Bạch Tú Tú Vương Thanh Hòa suy nghĩ cái gì, ngơ ngác , chọc mãi ngừng: “Anh em gì? Em hơn bánh bao ?”
Nói xong nhét bánh bao cho : “Mau ăn , em ăn nhiều, bánh bao để sang sáng hôm sẽ hỏng, ăn cho hết.”
Cô ăn quá nhiều, lúc ăn hết một cái, bây giờ ăn thêm một cái nữa là coi như no .
Hai đứa nhỏ cũng đều chỉ ăn hai cái, còn đều cho Vương Thanh Hòa.
Anh ăn khỏe, ở nhà cơ bản đều từng ăn no, chuyện cô rõ.
Cả gia đình bốn ăn uống no đủ, Bạch Tú Tú dựa chồng, hai đứa nhỏ dựa cô, mỗi đều yên lặng uống nước, vô cùng vui vẻ.
Vương Thanh Hòa chỉ ước gì cuộc sống cứ như thế mãi!
“Ăn nhiều quá no căng , lát nữa bưng phần cơm của chúng về, cơm của nhà họ Vương ăn thì phí. Cứ bưng về, chờ sáng mai cơm nước xong về ăn thêm bữa phụ.” Bạch Tú Tú đẩy chồng .
Vương Thanh Hòa cũng từ chối, chờ cô dậy, mới bưng cơm.
Đi đến phòng lớn, Triệu Quế Phân thấy con trai cả đến đây muôn mang cơm về phòng thì nổi giận: “Sao nào? Mẹ bệnh chứ c.h.ế.t. Hai đứa cái gì nữa đây?”
“Mẹ, hôm nay vợ con ngoài mệt, múc cơm về phòng ăn, cũng chẳng chuyện lớn gì” Dạo gần đây Vương Thanh Hòa nhiều hơn, hơn nữa cũng thèm ý kiến của trong nhà.
Nói xong, bắt đầu múc cơm.
Triệu Quế Phân trợn trừng mắt, cái thằng khốn nạn đang tự múc cơm?
Vương Thủ Thành cũng xụ mặt, ông con trai trưởng, giọng điệu cho lắm: “Thằng cả, con ở riêng đúng ?”
“Làm gì chuyện đó chứ? Chuyện gì con cũng đều theo gia đình. Chỉ cần vợ con phản đối là !” Vương Thanh Hòa vẫn cứ như cũ, chủ động nhắc đến chuyện ở riêng, nhưng cũng cho phép ai Bạch Tú Tú khó chịu.