Triệu Quế Phân thế cô : “Vậy thì còn thể cái gì chứ? Mấy năm nay nó vẫn cứ như thế đó. Thằng cả là cái thứ vô ơn, chỉ thiên vị vợ nó, còn ai thể gì cô chứ?”
Chu Kiều Kiều cũng cạn lời, Bạch Tú Tú sống thật đó.
Tại chuyện gì cũng cô chiếm hết ?
Hơn nữa lúc cô gả chồng của hồi môn thì cũng thôi, ngày lễ ngày tết còn gửi đồ về cho cô nữa hả?
Cô hưởng thụ nhiều thứ như thế, cũng nên c.h.ế.t sớm cho .
“Mẹ đúng lắm, đều là do của cả và chị cả. Mẹ, thật chị cả thể kiên cường như thế còn là vì chị sinh một đôi long phượng ? Nhất định là vì hai đứa nhỏ nên mới cả lời chị răm rắp như .”
Chu Kiều Kiều nhỏ giọng .
Sau đó cô thêm gì nữa, xoay về phòng.
Triệu Quế Phân thế, bắt đầu nảy lên một chút ý tưởng.
bà cũng chỉ là nghĩ thôi, can đảm .
Không , bà suy nghĩ mới .
Bạch Tú Tú về phòng mở bưu kiện , bên trong hai hộp đường đỏ, còn hai túi kẹo sữa thỏ trắng mà cô nhắc đến , ngoài còn hai bộ đồ nhỏ cho trẻ em, đều là màu xanh lam.
Còn một ít kẹo nhỏ lẻ, đó vài tờ phiếu.
Ngoại trừ những thứ đó còn một ít tôm và đồ biển khô.
Đều thể ăn liền, ăn cho đỡ thèm.
Bạch Tú Tú ôm hai đứa nhỏ lên giường đất: “Đây đều là do bà ngoại và dì cả của hai đứa gửi qua đường bưu điện đến cho chúng . Sau con nhớ rõ tấm lòng của dì cả và bà ngoại, ?”
Hai đứa nhỏ cũng rõ nhớ tấm lòng là ý gì, chỉ dì cả và bà ngoại sẽ tặng đồ ăn ngon cho bọn họ.
Bọn họ thích dì cả và bà ngoại.
Nguyệt Nguyệt kẹo sữa thỏ trắng mà siêu thích, nhịn quấn lấy Bạch Tú Tú hỏi: “Mẹ, chừng nào thì dì cả và bà ngoại mới đến thăm con và ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-74.html.]
“Hai đứa ngoan ngoãn lời là bọn họ sẽ đến.” Bạch Tú Tú đáp cho lệ.
Sau đó đưa các loại hàng khô hải sản cho Vương Thanh Hòa, Vương Thanh Hòa phụ trách cất tủ.
Cô thì bỏ kẹo trong rương giường đất khóa .
Căn phòng của bọn họ quá lớn, nhưng mà cách bố trí cực kỳ thích hợp, phòng phần bên trái là giường đất. Giường đất của bọn họ dựa sát cửa sổ, tiện để cô bên ngoài! Giường đất rộng đủ cho năm ngủ.
mà cả gia đình bọn họ chỉ bốn , hiện tại là hai đứa nhỏ một bên, cô và Vương Thanh Hòa một bên.
Buổi tối sẽ kéo màn ngăn ở giữa.
Hai bên đều một cái rương, rương bằng gỗ liễu thủy.
Đây là của hồi môn mà bà ngoại để cho cô, đó đưa cho cô.
Hai cái rương, một cái đựng quần áo vải vóc, cái còn đựng đồ ăn vặt của mấy đứa nhỏ và cô, cùng với tiền trong nhà.
Ngoài rương đều khóa, bên trong thêm một lớp ổ khóa nữa.
Trên mặt đất một dọc tủ nhỏ để sát tường dùng để đựng những hải sản mà chị cô gửi đến và vài thứ lung tung khác, ngoài còn quần áo của cô!
Vào phòng bên sát tường bày một cái bàn.
mà đại đa thời gian bàn chỉ dùng để đặt ấm , giường đất mới là nơi cả gia đình bọn họ thích nhất!
Lúc sửa soạn đồ đạc xong , Bạch Tú Tú cất đồ ăn vặt còn và kẹo trong rương.
Nhìn hai đứa nhỏ lộ vẻ mặt vô cùng thèm thuồng, cô lập tức nhịn phát cho mỗi đứa một viên kẹo thỏ trắng: “Mỗi đứa một viên, ăn xong mới ngoài chơi. Nhớ kỹ xa, sân, nếu hai đứa sẽ kẹo để ăn, cũng quần áo mới, cũng sẽ ôm hai đứa nữa!”
Bạch Tú Tú lộ vẻ mặt hùng hổ uy h.i.ế.p hù dọa hai đứa nhỏ.
Hiện tại hai đứa nhỏ còn quá bé, nhà họ Vương tiền án! Cô yên tâm để hai đứa nhỏ sân chơi.
Tuy rằng cả hai đứa nhỏ đều hiểu vì , nhưng mà sẽ ôm, còn cho bọn họ kẹo ăn, hai em lập tức ngoan ngoãn.