Ai khùng điên mà quăng vải vụn ở đường chứ? Tám chín mươi phần trăm là hai gặp vận may quỷ dị gì đó, Chu Kiều Kiều lừa cô qua đó để gánh vác trách nhiệm đây mà!
Bạch Tú Tú nghĩ như thế, mặt lộ vẻ vui sướng: “Còn chuyện như thế nữa hả? Vậy thím năm mau , chuyện bán d.ư.ợ.c liệu và là , thím về lấy vải về , đừng để giành lấy mất. Thím cũng thật là! Sao thím chịu ở đó canh chừng? Cứ theo đến chỗ cái gì?”
Chu Kiều Kiều Bạch Tú Tú mắng mà cạn lời, trong lòng cũng khó hiểu.
Có chuyện gì thế ? Bạch Tú Tú hứng thú gì với vải vụn ?
Triệu Quế Phân ở bên cạnh thầm mắng vợ thằng năm lắm chuyện, tự nhiên nhắc đến chuyện gì?
Lát nữa về đó vải vụn thì đây?
“Ngẩn đó gì nữa? Thím mau .” Bạch Tú Tú cô thúc giúc.
Lúc Chu Kiều Kiều cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, hổ về phía chồng cầu cứu.
“Được , muộn một chút thì chứ? Chúng chuyện quan trọng . Sau đó về lấy !” Triệu Quế Phân đen mặt, chuẩn che lấp chuyện .
“Vậy chứ?” Bạch Tú Tú ha ha, cô tuyệt đối sẽ buông tha cho hai !
Cô về phía Chu Kiều Kiều : “Thím năm, nếu túi vải vụn mà mất thì trách nhiệm là của thím! Mẹ già đầu óc còn minh mẫn, thèm lấy vải vụn, nhưng cô còn trẻ, cô cũng để ý đến nó chứ? Lát nữa về mà còn vải vụn thì cô nghĩ cách bồi thường cho gia đình đó! Đồ đạc nhặt đều là tiền của ngoài ý , chia đều cho các em.”
Chu Kiều Kiều giận c.h.ử.i ầm lên, Bạch Tú Tú còn hổ ?
Làm gì vải vụn gì chứ!
Cô chỉ là ăn lung tung, Bạch Tú Tú cứ nhất quyết chịu thôi đúng ?
Sao nào?
Trong lòng Chu Kiều Kiều sốt ruột c.h.ế.t, Bạch Tú Tú cũng quan tâm, liếc mắt hai chồng Cô dâu : “Đi tiệm t.h.u.ố.c , bán d.ư.ợ.c liệu xong chúng nhanh ch.óng qua đó. Nếu kiếm thì đều là của thím năm.”
Nói xong cô lập tức trong.
“Mẹ…” Chu Kiều Kiều tủi c.h.ế.t.
Triệu Quế Phân trợn trắng mắt liếc cô : “Ai bảo con lắm chuyện chứ? Con tự nghĩ cách ! Đi trong .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-78.html.]
Ba tiệm t.h.u.ố.c.
Đằng tiệm t.h.u.ố.c Khang Phục chính là bệnh viện Khang Phục.
Đây là tiệm t.h.u.ố.c lớn nhất trong huyện.
Đi trong, Triệu Quế Phân lập tức trở nên căng thẳng, bình thường bà cũng hiếm khi lên huyện, cái gì cũng cảm thấy xa lạ.
Trong lòng Chu Kiều Kiều chỉ lo nghĩ đến vải vụn.
Lúc đang ở trong tiệm t.h.u.ố.c trông cửa hàng chính là một đàn ông trung niên, mang mắt kính, để đầu đinh, mặc áo blouse trắng, trông vẻ sức sống.
Bác sĩ Trịnh là bác sĩ của bệnh viện đông y Khang Phục, hôm nay đến lượt ông trực ca. Ông thoáng qua ba lớn hai đứa nhỏ mới và túi trong tay của bọn họ.
Lập tức đoán mấy đến đây để bán d.ư.ợ.c liệu.
Trong ba lớn , đầu tiên dẫn hai đứa nhỏ ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, hai đứa nhỏ cũng đáng yêu.
Có lẽ là trong huyện, hai phía đại khái là bà con họ hàng của cô, đến đây bán d.ư.ợ.c liệu ?
Bác sĩ Trịnh suy đoán lung tung.
“Bác sĩ, chỗ thu mua d.ư.ợ.c liệu ?” Bạch Tú Tú mở miệng hỏi.
Chu Kiều Kiều thấy thế, cũng bỏ phía , vội vã : “ tìm một ít d.ư.ợ.c liệu ở trong núi, bác sĩ, ông xem thử ?”
“Được, tiệm t.h.u.ố.c chúng thu mua d.ư.ợ.c liệu đều bảng giá rõ ràng, mấy tự xem .” Bác sĩ Trịnh đưa bảng giá cho Bạch Tú Tú.
Gương mặt Chu Kiều Kiều ú lập tức cho lắm: “Còn bảng giá nào khác ?”
“Một cái bảng còn đủ cho mấy xem ?” Bác sĩ Trịnh lộ vẻ mặt khó hiểu.
Cái cô cái gì thế?
Không lẽ hai coi chung một cái bảng giá ?
Chu Kiều Kiều: …