Nghĩ thế, sắc mặt của Triệu Quế Phân cũng hơn một chút, đầu về phía Bạch Tú Tú ở ven đường: “Mày đúng là cái thứ vô lương tâm! Lúc nãy mày tránh cái gì? Nếu mày né thì cái xe đạp đó sẽ đè lên tao ? Tao ngay mày chẳng thứ lành gì mà! Mày đang ước gì tao sớm c.h.ế.t đúng ? Mẹ mày dạy dỗ mày thế nào hả? Cả gia đình mày chẳng đứa nào là lành cả! Sao đời một con nhỏ đê tiện ác độc như mày chứ?”
“Mụ già đanh đá, bà chuyện thì ngậm cái miệng !” Bạch Tú Tú lạnh lùng mắng.
Triệu Quế Phân sợ ngây , con ranh khốn nạn dám mắng bà ?
“Nhìn cái gì mà ? mắng bà đó. Xe đạp đ.â.m về phía , né lẽ còn đó chờ c.h.ế.t ? còn ôm hai đứa con nữa đó? trốn, lẽ bà trốn ?” Bạch Tú Tú hỏi ngược .
Chu Kiều Kiều lộ vẻ mặt khiếp sợ: “Chị cả, chị ăn như thế với ? Lúc nãy chị trốn , cũng trách chị, nhưng chị thể tôn trọng như thế.”
“Chu Kiều Kiều, vì trốn thím là chiếc xe lập tức đổi hướng hả? phát hiện dạo gần đây chỉ cần theo thím lên núi là cả gia đình đều sẽ gặp chuyện xui xẻo…” Bạch Tú Tú nhẹ nhàng hỏi cô .
Chu Kiều Kiều sợ đến mức mặt mày tái nhợt: “Sao chuyện đó chứ? cảm thấy là dạo gần đây chúng may mắn thôi. Mẹ, con đúng ?”
Lúc Triệu Quế Phân đang đau, nhưng mà mấy ngày nay… là xui xẻo may mắn, thật sự quái dị.
Bạch Tú Tú về phía Triệu Quế Phân: “Bình thường bà miệng thối , nhận. mà nếu bà đến của dù chỉ nửa câu, trong nhà đừng ai hòng yên.”
“Mày!” Triệu Quế Phân Bạch Tú Tú chọc giận điên.
mà cô uy h.i.ế.p.
Thằng cả và vợ thằng cả chỉ hai , tính luôn hai đứa con của bọn họ thì cũng chỉ mới bốn .
nếu cuộc sống yên bình trong nhà phá hủy, nhà bọn họ đến mười mấy lận đó!
Thấy bà gì nữa, Bạch Tú Tú hài lòng xoay về phía Chu Kiều Kiều: “Kiều Kiều , thím còn mau đỡ dậy ? Không chúng còn lấy vải vụn ? cho đỡ mích lòng, nếu tìm vải vụn thì thím tự bỏ tiền túi bồi thường cho chúng đó.”
Chu Kiều Kiều: …
Quả nhiên Bạch Tú Tú vẫn nên c.h.ế.t !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-81.html.]
Chu Kiều Kiều đen mặt nâng Triệu Quế Phân lên, cả gia đình tiếp tục về.
Lúc sắp sửa đến chỗ nhặt tiền, Chu Kiều Kiều bắt đầu nảy ý , lập tức với Bạch Tú Tú: “Chị cả, và thấy túi vải vụn ở đằng đó. đỡ nên nhanh, bằng chị…”
Cô còn hết câu, Bạch Tú Tú lên đỡ lấy Triệu Quế Phân.
Cô lộ vẻ mặt vô tội Chu Kiều Kiều : “Thím ngẩn đó gì? Mau . Đồ là do thím giấu, tìm chứ?”
Sắc mặt Chu Kiều Kiều khó coi c.h.ế.t, lúc đó tiền giấu kỹ như thế, chắc chắn là nào đó cố ý giấu .
Số tiền nhiều như thế, đối phương đương nhiên là tìm tìm nhiều .
Bây giờ bảo cô qua đó, chẳng là tự rước phiền phức ?
“Chị cả, …” Chu Kiều Kiều qua đó.
“Sao thế? Có vấn đề gì ?” Bạch Tú Tú rõ nhưng vẫn cứ giả ngu, lạnh nhạt cô .
Chu Kiều Kiều rề rà chậm chạp qua đó, chắc cũng xui đến mức qua đó gặp đang tìm tiền nhỉ?
Cô qua bên , giả vờ giả vịt xung quanh.
Nhìn thấy cách đó xa một bóng , cô sợ hãi run lên, đột nhiên nảy một ý hô to: “Chị cả, thấy miếng vải vụn nào cả.”
Bạch Tú Tú đang chằm chằm cô , thấy biểu hiện cô quá dị như thế, lập tức cất cao giọng lớn tiếng hơn cô : “Thím năm, là do thím ? Thím thím thấy mảnh vải gì đó ở chỗ , còn là thím giấu , cứ nằng nặc kéo đến đây. Kết quả đến đây gì hết? Lúc thím thấy nó cứ cầm luôn ? Cứ đòi cầm giấu gì!”
Bạch Tú Tú mấy câu giải thích rõ ràng đầu đuôi chuyện.
Chu Kiều Kiều sợ đến mức mặt mày trắng bệch.