Hồ Thiên buông tay nhún vai, đó xoay rời .
Anh dứt khoát như thế trợn tròn mắt: “Anh Hồ, chuyện gì thì cứ từ từ thương lượng. Lần thật sự quá nhiều, ít nhất cũng để nhà em thương lượng một chút chứ.”
Chu Kiều Kiều xong, lập tức trừng mắt liếc Vương Thanh Kỳ.
Không ngày nào là cản tay cản chân cô hết, lúc chuyện quan trọng nhất chính là nhanh ch.óng gặp ông già , bảo đảm ông sẽ khai những khác .
Cô sắp sửa thể đến tỉnh thành , phá hủy cả đời thời khắc quan trọng .
“Anh hiểu ý của em, Kiều Kiều , cũng sợ cho em , thật sự tiếp xúc với mấy trong nhà của em. Nếu hai chúng khá thiết thì hôm nay cũng sẽ đến đây! Lần nhà em lặng lẽ nẫng tay mấy quầy hàng mà ưng ý, tiếp xúc gì với em nữa . Lần cũng là nể mặt của em, mới đồng ý đến nơi một chuyến. Dù thì yêu cầu của là như thế, nếu bọn họ đồng ý thì chúng còn thể chuyện tiếp, nếu bọn họ thì thôi, coi như từng đến nơi .”
Ngoài miệng Hạ Thiên như thế, nhưng ngoài nửa.
Anh đến đây chính là vì ăn buôn bán, một đống ích lợi đang bày mặt.
Còn chuyện Chu Kiều Kiều đó hả?
Người nẫng tay chính là Chu Kiều Kiều!
mà nếu như chịu chiều theo ý cô thì sẽ xui xẻo.
Hồ Thiên cũng bực bội, chuyện thật sự quá quái dị, cũng biét vì , chỉ cần kiếm chuyện với cô thì hiểu sẽ lập tức gặp chuyện xui xẻo ngay.
Ngay từ đầu lúc mới nẫng tay , tìm bọn họ tính sổ .
Sau khi xui xẻo vài , mới dẹp suy nghĩ sang một bên, ngược giữ mối quan hệ như cũ với bọn họ.”
“Anh Hồ, em đối xử với em.” Chu Kiều Kiều Hồ Thiên lừa, lòng hư vinh thỏa mãn.
Cô đầu thoáng qua mấy nhà họ Vương : “Chuyện quyết định .”
Quyết định?
Vương Thanh Phú im lặng, bọn họ còn cơ hội gì ?
Rõ ràng là đồng ý thì đồng ý, đồng ý cũng đồng ý.
Cũng thể gặp cha, đó để cha bậy đúng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-815.html.]
Ông già cực kỳ ích kỷ, nếu bọn họ , thật sự khả năng cái gì cũng đều sẽ khai hết.
“Được , chúng đồng ý. Công thức là của thím năm, nếu thím năm đồng ý thì trong nhà cũng ý kiến gì.” Vương Thanh Phú đồng ý, ngẫm còn đưa cho Chu Kiều Kiều một trăm đồng nữa.
Anh cũng chỉ mới chia hai mươi đồng từ mấy cái quầy hàng .
Anh còn lỗ vốn hết tám mươi đồng.
Tâm trạng của Vương Thanh Phú vô cùng nặng nề, tiền mua quầy hàng chính là do bọn họ cùng gom góp.
Anh còn thiếu nợ khác nữa!
“Chúng cũng đồng ý.” Vương lão tứ cũng gì để , tuy rằng mấy cái quầy hàng , nhưng mà hiện tại đúng là cho , cũng dám qua đó.
Cũng nhất định gặp cha một .
“Vậy , đến lúc đó mấy cũng đừng quá đông, mấy lựa chọn hai .” Hồ Thiên thấy bọn họ đồng ý, ha hả.
Chỉ thể cho hai , cả gia đình bắt đầu toan tính.
“Vẫn là để và thằng năm , cha thương hai chúng nhất, khác cũng chẳng tác dụng gì. Đừng chọc cha giận lôi hết một nhà chuyện đó.”
Vương Thanh Phú đề nghị.
Vương lão tứ vui, nhưng nghĩ hình như cha thích cho lắm, cho nên cũng ngoan ngoãn.
Với cũng mặt dính đến mấy chuyện .
Trần Phương ở bên cạnh thấy chồng ngu như thế, giận đến đau bụng.
Vương lão tứ ngu đúng ? Nói chừng cha còn tiền là còn thứ khác thì ?
Chỉ để cho hai và thằng năm , bọn họ chịu ?
Gia đình sắp sửa tan rã đến nơi , cũng thể để cô và lão tứ vớt vát cái gì, cứ thế mà rời đúng ?
Chỉ dựa tiền lương của , còn nuôi cô và con nhỏ nữa.
Cuộc sống khó khăn như thế... còn trả tiền cho nhà đẻ!