Hai đang trò chuyện sôi nổi trong phòng, phòng phía tây của nhà họ Vương.
Bạch Tú Tú mong đợi Vương Thanh Hòa: "Thế nào? Hôm nay gặp chú tư Ngô ?"
Cô , đưa hai bánh bao thịt thuộc về Vương Thanh Hòa cho : "Bánh bao nguội, nhưng mà trời còn lạnh, ăn cũng , mau ăn !"
Vương Thanh Hòa đỏ mặt nhận bánh bao mà vợ đưa cho, trong lòng đắc ý.
cũng nhịn lo lắng, từ vợ ngất ở trong ruộng, cô đối xử với hơn nhiều.
Cô thật sự là thể xảy chuyện gì đó chứ?
"Hôm nay gặp chú tư Ngô, chú ngày mai sẽ hỏi cho chúng .
Chậm nhất là ba ngày nữa sẽ báo tin cho chúng , đến lúc đó hai chúng sẽ gặp trong núi, sẽ nghĩ cách lấy về." Vương Thanh Hòa đối diện với ánh mắt chờ mong của vợ , liền gác lo lắng trong lòng, trả lời chuyện mà cô .
Lúc mới tiếp tục nhắc tới vấn đề khám bệnh: "Tú Tú, ngày mai chúng liền bệnh viện ?"
Bạch Tú Tú:...
Người đàn ông thế?
Ngày nào cũng ngóng trông cô bệnh?
Nhìn khuôn mặt tuấn tú của , Bạch Tú Tú liền trợn trắng mắt: "Sao? Anh trông em bệnh ?"
"Không , thể chứ?" Vương Thanh Hòa vội vàng lắc đầu phủ nhận, sợ cô hiểu lầm, gấp đến độ chuyện: "Anh, chỉ là cảm thấy gần đây em đối xử với quá . Tú Tú, em thật sự xảy chuyện gì đó chứ?
Em yên tâm, mặc kệ em bệnh gì, cũng sẽ bỏ mặc em.
Chỉ cần còn một thở, nhất định sẽ chữa bệnh cho em, sẽ để em c.h.ế.t."
Vương Thanh Hòa xong, vành mắt đỏ lên.
Người đôi mắt , ánh mắt cũng trong suốt.
Bộ dạng đỏ mắt, một chút ý tứ điềm đạm đáng yêu như trong tiểu thuyết.
Bạch Tú Tú lời cảm động lòng , biểu cảm càng ngày càng bất đắc dĩ: "Anh tới luôn đó , , nhưng em bệnh."
"Thật sự?" Vương Thanh Hòa vẫn bất an như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-88.html.]
Bạch Tú Tú hiểu, cô đối xử với một chút, còn đến mức như ?
Cô ôm lấy , hôn mấy cái: "Thật!"
"Vậy đột nhiên em ... đối xử với như ? Trước bánh bao em đều ăn cùng hai đứa nhỏ, đồ ăn vặt là của em, kẹo là của Minh Minh và Nguyệt Nguyệt nhà . Đường đỏ là của em..." Vương Thanh Hòa bắt đầu đếm đủ loại thái độ của Bạch Tú Tú.
Nghe Bạch Tú Tú chột , cô đối xử với như ? Cô hổ ho khan vài cái: "Em chính là cảm thấy, quan trọng với con em. Nếu xảy chuyện gì, ai sẽ chăm sóc em và hai đứa nhỏ? Dù cũng tế thủy trường lưu[1], thể để đói c.h.ế.t."
[1] Ý chỉ đối xử với khác thì mới lợi lâu dài.
Vương Thanh Hòa:...
Là như ?
Mặt mũi tràn đầy mờ mịt.
Bạch Tú Tú nghiêm mặt: ", chính là như . Nếu thích em đối xử với , ngày mai em sẽ đối với nữa."
Cũng thể cho , cô chuyện báo thù cho cô trong mấy chục năm tương lai mà cảm động đúng ?
"Đừng! Anh thích."
Vương Thanh Hòa đỏ mặt, trong lòng nhẹ nhàng thở , cũng may cô chuyện gì.
Chỉ cần cô chuyện gì, mặc kệ vì đối với , đều vui.
Tú Tú là yêu bản như thế, nếu như thích , thể gả cho , sinh con với chứ?
Anh chỉ là thích chuyện, chứ thật sự ngốc.
Nghĩ đến đây, tâm tình của Vương Thanh Hòa kích động, tiến tới hôn.
Bạch Tú Tú chặn miệng : "Nói nghiêm túc, ngày mai lén bán d.ư.ợ.c liệu của chúng , hoàng kỳ một đồng một cân, đến tiệm t.h.u.ố.c Khang Phục đưa phiếu thì tiệm khác xem phiếu . Nhân sâm, em thấy tiệm t.h.u.ố.c Khang Phục thể mua nhân sâm mười năm với giá một trăm đồng tiền.
Anh đến tiệm nhà khác, giá một trăm, đòi thêm nhiều phiếu hơn thử xem.
Số lượng cây Kim Ngân quá ít, chúng tiên đừng động ."
Bạch Tú Tú thấp giọng thương lượng chính sự với .