Cô đẩy , mở gian của vòng tay.
Xuất hiện ở mặt cô vẫn là màn nước, cùng với hộp t.h.u.ố.c.
Trên màn nước, chữ lớn vàng : Hoàng kỳ chín, xin thu hoạch kịp thời.
Bạch Tú Tú chọn thu hoạch, lập tức một đống hoàng kỳ còn tươi xuất hiện mặt đất. Đây đều là hạt giống lúc cô thu thập .
Số lượng nhiều hơn so với bọn họ tìm ở trong núi.
Trên màn nước cũng xuất hiện chữ mới: Thu hoạch thành công, gian lấy một phần trăm linh khí dùng để thăng cấp, cách thăng cấp tiếp theo cần hai vạn điểm linh khí.
Thăng cấp?
Bạch Tú Tú chút ngoài ý .
Vương Thanh Hòa kinh ngạc với chỗ d.ư.ợ.c liệu bỗng dưng xuất hiện , dọn dẹp về phía vợ , thấy cô ngơ ngác đang cái gì, chút lo lắng: "Tú Tú? Làm ? Thứ sẽ bắt em trả giá gì chứ?"
Vương Thanh Hòa cau mày.
Anh tin miếng bánh từ trời rơi xuống, cảm thấy chuyện gì cũng sẽ cái giá của nó.
"Không gì, chỉ là nó thể thăng cấp, em còn tưởng thứ là vật c.h.ế.t chứ." Bạch Tú Tú cũng giấu diếm chồng .
Cô tin tưởng mà mấy chục năm.
"Thăng cấp?" Vương Thanh Hòa nhíu mày càng c.h.ặ.t hơn, loại cảm giác sốt ruột ập tới nữa.
"Bình thường lên núi săn thú, nếu gặp d.ư.ợ.c liệu thì mang về cho em. Em nghĩ thể trồng nhiều thứ thì nó sẽ thăng cấp. Cây kim ngân trồng đó, đại khái là lượng quá ít, cho nên động tĩnh." Bạch Tú Tú cảm thấy thứ ích.
Vương Thanh Hòa luôn luôn từ chối yêu cầu của vợ , gật đầu: "Được, nhưng mà Tú Tú, thứ , khi chúng riêng thì em cố gắng dùng ít thôi."
Thật , khi năng lực che chở cô thì nên dùng.
hiểu rõ tính tình của Tú Tú, nếu như , cô nhất định sẽ .
"Yên tâm, em hiểu mà, đừng lo lắng cho em." Bạch Tú Tú nháy mắt với .
Giờ cơm buổi tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-89.html.]
Một nhà bốn Bạch Tú Tú đến phòng lớn.
Trong phòng lớn, mùi canh gà tính là nồng đậm, nhưng gì cũng là thức ăn mặn.
Cơm hôm nay, ngay cả bánh bột ngô cũng , trực tiếp đổi thành khoai tây và khoai lang hấp.
Triệu Quế Phân thoáng qua con trai cả và con dâu cả, hận thể để cả nhà bốn bọn họ đều chịu đói đừng ăn cơm! Để bù đắp chút lợi ích mà cả nhà con trai lớn chiếm bà .
Cả nhà, mỗi đều một củ khoai lang, hai củ khoai tây.
Canh gà cũng là bà tự tay múc, sợ ai uống nhiều hơn một chút.
Thấy chia cơm xong, ánh mắt của Bạch Tú Tú liền rơi Chu Kiều Kiều, bắt đầu khó dễ: "Thím năm, hôm nay nhà bởi vì thím mà tổn thất một bao vải vụn, bây giờ thím cũng nên cho một lời giải thích chứ?"
Bạch Tú Tú há miệng, mặt Chu Kiều Kiều liền đen .
Những khác xong, cũng lập tức đưa ánh mắt về phía Chu Kiều Kiều.
Triệu Thúy Hoa càng kích động: "Là vải vụn gì?"
Con trai cô năm coi như , đang cần vải may quần áo. Vải vụn ghép một chút tuy rằng , nhưng gì cũng thể mặc!
Nghĩ đến đây, con mắt Triệu Thúy Hoa đều tỏa sáng.
Chuyện , ngay cả Trần Phương cũng cảm thấy hứng thú, nhà đẻ của cô tuy rằng ở trong thành, nhưng phiếu vải cũng nhiều. Cô còn một bộ quần áo nhỏ đây !
Chu Kiều Kiều mà tê cả da đầu, vì thế ấm ức đến : "Chị dâu, chuyện thể là em tổn thất chứ?"
"Chẳng lẽ ?" Bạch Tú Tú xán lạn với cô : "Không cô ? Thấy một bao vải vụn, bởi vì vội vã đến huyện nên giấu . Chúng ba , chúng huyện tụ họp với đúng ?
Cô nhất định theo gì?
Đồ vật mà nhà nhặt , cũng coi như là của cả nhà.
Bây giờ vải vụn mất, là cô nên giải thích với ? À, còn cô hại chúng rơi hầm phân, tổn thất mười đồng tiền.
Thím năm, thím cho một lời giải thích ?"