“Không lẽ còn chuyện ? Em coi đến bao giờ chúng mới hết khổ đây?” Vương lão tứ nghĩ thôi cũng cảm thấy khổ, hai và thằng năm vì sống sung sướng nên mới đến tỉnh thành, kết quả hai bọn họ và tên Hạ Hữu Đức cùng xảy chuyện.
Người xui xẻo biến thành thành thật ở nhà là ?
“Anh cũng đừng dong dài nữa, sắp ăn tết đến nơi , trong thời gian nhớ việc chăm chỉ . Chờ nghỉ, chúng lén chuyện với . Chỉ cần đừng chằm chằm , cứ việc bình thường như những khác là . Anh cũng , lúc em dặn dò , lười biếng! Suốt ngày cứ theo cha cùng chạy chợ đen, bây giờ thì , xảy chuyện đó, thấy chứ?”
Trần Phương quở trách một trận, đầu lập tức thấy chị hai đang nước mắt lưng tròng.
Biết cô cái gì, cho nên Trần Phương tiếp tục thương lượng với chồng : “Tuy rằng chúng thể giúp gì trong chuyện của hai và thằng năm, nhưng mà chờ đến ngày nghỉ, chạy đến tỉnh thành hỏi thăm thêm nữa .”
“Lại tốn tiền.” Hiện tại Vương lão tứ cảm thấy thể tiêu xài phung phí một đồng nào.
“Chị hai, việc giúp chị, dù chị cũng bỏ tiền đúng ?” Trần Phương hỏi Lưu Tiểu Nga.
Tuy rằng Lưu Tiểu Nga đau lòng, nhưng mà vẫn lấy tiền riêng .
“Ba mươi đồng ...”
“Yên tâm, tiền còn dư sẽ giữ coi như tiền cơm của ba con nhà chị. Chị cũng đừng trách , thật sự là vì cái nhà quá nhiều thứ cần chi tiêu.” Trần Phương nhận lấy hết bộ.
Sau moi tiền trong tay Lưu Tiểu Nga thì sẽ càng khó khăn hơn.
Nhất định lấy cho hết.
“Ăn cơm , hai đứa nhỏ cũng ngoài ăn cơm. Lúc cha chủ, thích cái cách để hai đứa nhỏ ở trong phòng ăn riêng , cứ như là hai đứa nhỏ .” Trần Phương thấy Lưu Tiểu Nga bưng đồ ăn phòng cho hai đứa nhỏ, nhanh ch.óng cản .
Lưu Tiểu Nga chút vui, hai đứa nhóc ranh thì gì mà ngoài ăn chứ.
hiện tại lời của cô giá trị, chỉ thể gọi hai đứa nhỏ .
Cuộc sống nhà họ Vương dần dần trở nên bình tĩnh.
Tỉnh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-945.html.]
Trời tối, Vương Thanh Hòa đến đón Bạch Tú Tú về nhà.
Lúc hai về đến nhà thì bà Ngụy cũng nấu cơm xong.
Mùi thơm thức ăn từ trong nhà bay và tiếng đùa của hai đứa nhỏ hai cảm thấy vô cùng ấm áp.
“Hai đứa về ? Đi lấy chén đũa rửa tay ăn cơm thôi.” Bà Ngụy thấy con gái và con rể về nhà, lên tiếng chào tiếp tục bận rộn.
Trong thời gian đồ ăn trong nhà đều phong phú, sắp ăn tết, cung tiêu xã cũng cung ứng thịt heo nhiều hơn lúc một chút.
Hôm nay bà còn giành một ít xương sườn và một miếng thịt nạc to.
Thời đại thịt mỡ và thịt ba rọi sẽ bán đắt hơn thịt nạc. mà trong nhà thiếu chất béo, với trong nhà vẫn còn mỡ heo.
Cho nên bà dứt khoát mua một miếng thịt nạc, dùng hết hơn phân nửa phiếu thịt trong nhà.
Mua đến mười cân.
Mười cân thịt cộng thêm mấy con mồi mà con rể về thốn ăn , tết coi như đủ thịt để ăn .
Chỉ là đáng tiếc thời tiết thể bắt cá.
Nếu năm mới sẽ bầu khí ăn tết.
“Mẹ, con và Thanh Hòa thương lượng , chờ bọn con nghỉ, chúng về thôn ?” Bạch Tú Tú xuống thương lượng với bà.
Chủ yếu là bà và Vương Thanh Hòa về huyện xem căn nhà của , đó về thôn thăm chú Trần và thím Kim Hoa.
Cũng thể cho bọn họ chuyện của nhà họ Vương.
Hiện tại nhà họ Vương còn uy h.i.ế.p nữa, lẽ Chu Kiều Kiều cũng thể thoát khỏi tù.
Cô và Vương Thanh Hòa cũng cần mãi đề phòng ai đó hại nữa.