Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 149: Thật Khéo
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:56:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạt Mạt quan sát Thanh Nghĩa: “Đen nhiều, gầy nữa.”
Liên Thanh Bách: “Ăn ít khổ sở ? Thế nào, hối hận ?”
Thanh Nghĩa lắc đầu: “Không hối hận. Em cảm thấy như sảng khoái, mỗi ngày đều đang trưởng thành.”
Liên Thanh Bách cố gắng phân biệt xem em trai đang cố tỏ mạnh mẽ là thật lòng. Xác định đó là lời thật lòng, đ.ấ.m nhẹ vai Thanh Nghĩa một cái: “Tốt lắm! Đây mới là em trai của ! Nếu em với là hối hận, nhất định sẽ đ.á.n.h em một trận.”
Thanh Nghĩa ngây ngô: “Anh cả, chị, hai vẫn , đến nơi ?”
Thanh Bách chỉ tay về phía ngọn núi lớn: “Anh là vì công việc. Chị em lên đơn vị dọn dẹp nhà cửa, tiện đường dẫn chị đến thăm em xem em lén lút lau nước mắt , để về nhà còn báo cáo với Ba.”
Vừa nhắc đến Liên Quốc Trung, mắt Thanh Nghĩa đỏ hoe. Cậu cố nhịn nhưng , nức nở: “Bây giờ mỗi ngày xong việc, em đều nghĩ về đây. Em cảm thấy thật sự hiểu chuyện. Đến khi xa cách , em mới Ba với em bao. Ba gói cả chăn len cho em, còn lén nhét tiền và tem phiếu lương thực cho em nữa.”
Những chuyện Mạt Mạt quả thật hề . Liên Thanh Bách bĩu môi: “Ba thiên vị em nhất đấy, thật là cái gì cũng mang cho em hết!”
Liên Thanh Nghĩa “Ừm” một tiếng. Liên Thanh Bách b.úng nhẹ trán em trai: “Em còn ‘Ừm’ nữa , cố tình chọc tức đấy !”
Thanh Nghĩa lau nước mắt: “Không .”
Thanh Bách trêu chọc: “Em đừng nữa. Kể từ trận đòn đó, cứ cảm thấy thêm một em gái thế nhỉ!”
Mạt Mạt chịu: “Em gái của là quỷ mít ướt nhé.”
Hạ Chí
Thanh Bách ha ha: “À, sai . Sao cứ thấy thêm một cô con gái thế nhỉ!”
Mạt Mạt: “.......”
Thanh Nghĩa cũng ngừng . Anh cả thế thì quá dìm hàng .
lúc đó, một cô gái nhỏ trong nhóm thanh niên trí thức ở xa đột nhiên chạy đến, đôi mắt sáng lấp lánh Mạt Mạt, khiến Mạt Mạt ngỡ ngàng: “Em là?”
Cô gái nhỏ rụt rè gọi: “Chị dâu cả.”
Mạt Mạt: “....... Cô bé, lời thể bừa .”
Tôn Nhụy hít hít mũi: “Chị chính là chị dâu cả của em. Anh cả em tên là Trang Triều Dương.”
Mạt Mạt sang em trai để xác nhận. Thanh Nghĩa gật đầu. Lúc Mạt Mạt mới nhận , là con gái út của Ngô Mẫn và chủ nhiệm Hướng đây mà! Xem , cô bé mười bốn tuổi ?
Mạt Mạt bài xích những liên quan đến Ngô Mẫn, cô nhạt đầy xa cách: “Cô bé, em họ Tôn, vị hôn phu của chị họ Trang. Các em quan hệ gì . Cho dù đây nữa, thì cũng chấm dứt lâu . Sau vẫn là nên gọi như nữa.”
Cô gái nhỏ nước mắt lăn dài: “Em , em sẽ gọi nữa. mà em thích chị, em gọi chị là chị gái ?”
Nếu Mạt Mạt bỏ qua đôi mắt đang đảo tròn của cô gái nhỏ, lẽ cô tin lời cô bé . Đáng tiếc, cô bé dù tuổi vẫn còn nhỏ: “Cô bé, chị em gái. Chị còn chuyện cần với em trai, em xem thể tránh một lát ?”
Tôn Nhụy c.ắ.n môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, vẫy tay chào Mạt Mạt.
Đợi những đó xa, Mạt Mạt cảm thán: “Tuổi còn nhỏ như mà nhiều tâm cơ .”
Thanh Nghĩa bực bội gãi đầu: “Lại còn động một tí là , như thể ai gì cô , phiền c.h.ế.t .”
Mạt Mạt hỏi: “Cô mới mười bốn tuổi ? Sao xuống nông thôn ?”
“Không , em hỏi.”
Liên Thanh Bách đồng hồ: “Còn nửa tiếng nữa. Anh qua xem một chút, lát nữa là chúng .”
Mạt Mạt: “Ừm, .”
Liên Thanh Bách , Mạt Mạt lấy hộp cơm đưa cho Thanh Nghĩa: “Sủi cảo chị mang cho em đấy, lát nữa về ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-149-that-kheo.html.]
Thanh Nghĩa nhận lấy: “Cảm ơn chị.”
Mạt Mạt xoa đầu em trai: “Thật sự lớn . Trước đây cảm ơn.”
Thanh Nghĩa kéo Mạt Mạt tìm một chỗ sạch sẽ xuống: “Chị sắp kết hôn ?”
Mạt Mạt gật đầu: “Ừm, chắc đầu tháng , đợi chị dâu hết ở cữ .”
Thanh Nghĩa chút buồn bã: “Em về , em chúc mừng chị . Hiện tại em món quà nào t.ử tế để tặng chị, đợi em bản lĩnh , nhất định sẽ bù đắp.”
Mạt Mạt bật : “Em bây giờ đang ở trong khe núi, mà bản lĩnh ?”
Thanh Nghĩa mang theo một khí thế: “Em sẽ ở trong khe núi cả đời. Em nhất định nên một sự nghiệp, để Ba và tự hào.”
Mạt Mạt: “Chị tin em.”
Mạt Mạt chủ động đổi chủ đề, kể cho Thanh Nghĩa chuyện Ông nội đến. Hai chị em trò chuyện một lúc, thì cả : “Anh và chị em đây, em tự chăm sóc bản cho . Có chuyện gì, nhớ thư về. Nếu là việc gấp, thì cứ đến quân khu tìm .”
Thanh Nghĩa gật đầu: “Em nhớ .”
Thanh Nghĩa cứ và chị xa mới bước về.
Những ở điểm thanh niên trí thức vây quanh Thanh Nghĩa: “Người nãy là ai thế?”
Thanh Nghĩa về phía Tôn Nhụy: “Cô ?”
Mọi lắc đầu: “Không .”
Thanh Nghĩa Tôn Nhụy ở đây thì chuyện giấu : “Là cả và chị hai của .”
Các thanh niên trí thức ngây , Thanh Nghĩa như quái vật. Những phân về khe núi đều là con cái gia đình thành phần , phần lớn đ.á.n.h thành Thú Lão Cửu.
Những hai năm đều là con cái nhà phận, nhãn lực đương nhiên là , quân phục. Không ngờ, cả của Liên Thanh Nghĩa là một quan quân. Xem chị gái cũng đơn giản. Vậy tại xuống nông thôn cơ chứ?
Sau đó, Thanh Nghĩa đầy thông cảm, an ủi: “Nhà ai mà chẳng lúc thiên vị. Em cũng nghĩ thoáng một chút .”
Thanh Nghĩa: “.......”
Tôn Nhụy đột nhiên lên tiếng: “Anh Thanh Nghĩa ở nhà cưng chiều đấy. Chỉ cần những đồ vật mang theo là ngay!”
Lời nhắc khiến nhớ đến chiếc chăn len và áo len. Lần thật sự coi Thanh Nghĩa như quái vật. Có bệnh , phúc hưởng, đến đây chịu khổ.
Mạt Mạt trở quân khu là buổi chiều. Không ngờ gặp Tôn Tiểu Mi. Tôn Tiểu Mi đang lạnh mặt đối phó với những nhờ cô giúp mua đồ. Nhìn thấy Mạt Mạt trở về, cô vốn kiên nhẫn, đồng ý việc , nhưng vì đè đầu Mạt Mạt một chút nên nhận lời.
Mạt Mạt thấy buồn bực, Tôn Tiểu Mi cứ đè đầu cô thế nhỉ? Cô những vây quanh Tôn Tiểu Mi, ánh mắt đảo qua đảo , là gì.
Tôn Tiểu Mi ngẩng đầu đầy kiêu ngạo, lên lầu.
Mạt Mạt: “.......”
Cô nhầm đấy chứ? Tôn Tiểu Mi ở cùng khu nhà với cô, hơn nữa còn ở ngay tầng nhà họ!
Tôn Tiểu Mi cũng phát hiện điều đó, cô ở cửa Mạt Mạt lên lầu, c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Mạt Mạt về nhà nghỉ một lát, chế biến hết rau củ còn . Buổi tối Trang Triều Dương và cả tan ca về ăn tối. Đợi hai , cô bắt đầu tổng vệ sinh nhà cửa. Đợi cô đến, cô cũng đăng ký kết hôn .
Ngày hôm , Trang Triều Dương thật sự thời gian, nên nhờ Lý Thông lái xe đưa Mạt Mạt về. Xác nhận cô lên xe, Lý Thông mới rời .
Mạt Mạt xuống một lát, một xuống bên cạnh cô: “Thật khéo nha.”