Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 338: Oán Hận
Cập nhật lúc: 2026-03-04 18:00:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liên Mạt Mạt đang suy nghĩ, liệu chèn ép Trang Triều Dương, khiến rời khỏi trường quân đội ở kiếp chính là Phạm Đại Bằng ?
Sáng ngày thứ hai, cô và Trang Triều Dương dẫn các con thăm một vài công viên lớn, đó xem xét mấy cửa hàng khác. Các khu vực đều vị trí vô cùng đắc địa. Ăn xong cơm trưa, họ chuyển sang khu vực Tứ Hợp Viện.
Cô bên ngoài cánh cổng sơn son đỏ thắm. Căn Tứ Hợp Viện bảo trì khá , là sinh sống ở đây. hiện tại cánh cổng đang khóa c.h.ặ.t, lẽ ở trong gặp chuyện gì đó.
Dù thể trong nhưng chỉ cần bề ngoài, Liên Mạt Mạt cũng căn Tứ Hợp Viện lớn.
Trang Triều Dương ôm An An : “Đây là nhà thờ họ của ông ngoại, năm đời nhà ông ngoại đều sống ở đây.”
Cô hỏi: “Anh trong bao giờ ?”
Trang Triều Dương : “Đương nhiên , còn sống ở trong đó một thời gian. Đó là một khu sân nhỏ ba lối . Diện tích quá lớn, nhưng tinh tế, em sẽ thích nơi cho xem.”
Cô : “Đợi thu hồi về, chúng sẽ sửa sang thật . Hàng năm nghỉ phép, chúng thể về đây ở.”
Trang Triều Dương đáp: “Được.”
Ngày thứ ba, cô đến cửa hàng bánh ngọt nổi tiếng ở thủ đô, mua một ít bánh về quà biếu. Ngoài , cô cũng thiếu thứ gì nên dạo thêm.
Trang Triều Dương tổng cộng bảy ngày nghỉ phép, mà còn mất một ngày một đêm tàu hỏa. Mạt Mạt và gia đình cô quyết định ngày thứ tư.
Họ lên chuyến tàu giữa trưa. Lần chỉ gia đình cô về, cô mua hai vé giường , cả hai đều là giường . Trang Triều Lộ đưa cả nhà lên tàu mới về.
Lần về , cô mang theo ít đồ đạc, cái cô mua, cái Trang Triều Lộ tặng. Trang Triều Dương sắp xếp đồ đạc đấy, xuống giường . Cô : “Đồ đạc thật nhiều, thế thì gọi điện thoại cho Vân Kiến tới giúp cho tiện.”
Tùng Nhân một bên: “Mẹ, con lớn , con thể giúp ba xách đồ mà.”
An An phụ họa: “Mẹ ơi, còn con nữa, còn con nữa.”
Cô : “Tùng Nhân và An An thật hiểu chuyện.”
Lúc thêm lên tàu, cầm vé khoang mà cô đang ở. Bước là hai thanh niên hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, đeo ít đồ đạc. Trang Triều Dương dậy giúp họ đặt lên giá.
Hai thanh niên đó cùng , đều giỏi ăn . Vì Trang Triều Dương là quân nhân, hai nhanh ch.óng bắt chuyện và trò chuyện cùng .
Liên Mạt Mạt lắng , lúc mới hai thanh niên là xuống nông thôn nay trở về thành phố. Cô chợt nhớ , thời điểm , những gia đình khả năng đều đưa con cái trở về thành phố .
Liên Thanh Nghĩa xuống nông thôn tám năm , cũng nên về thành phố . Cô nhớ rõ, tháng Mười năm sẽ khôi phục kỳ thi đại học.
Nghĩ đến kỳ thi đại học năm , cô nhẩm tính, trong nhà khá nhiều sẽ tham gia thi: Miêu Vân Kiến và Liên Thanh Xuyên năm nghiệp là thể thi đại học, còn Khởi Thăng và Tiểu Vũ nữa. Xem , cần chuẩn tài liệu học tập dần thôi.
Khi cô đến Dương Thành thì đúng buổi trưa. Đồ đạc quá nhiều, cô một tay ôm An An, một tay xách một chiếc túi. Tùng Nhân giúp xách một chiếc, còn đều treo Trang Triều Dương.
Từ ga tàu về nhà cha cô gần hơn, nên họ về nhà . Cô đến đầu ngõ, thả An An xuống: “Tùng Nhân dắt em trai, đưa túi của con cho .”
Tùng Nhân đưa túi cho , dắt em trai nhỏ: “An An, đường chân cẩn thận nhé.”
“An An sẽ cẩn thận ạ.”
Cô đến cửa nhà, cổng đang mở. Cô bước sân: “Cha , con về ạ.”
Điền Tình thấy tiếng động, mở cửa : “Sao các con mang nhiều đồ về thế , chắc mệt lắm . Mau nhà .”
An An chạy lên : “Bà ngoại, bà ngoại, bà nhớ An An ?”
Điền Tình yêu quý An An, như thấy hình ảnh Liên Mạt Mạt lúc nhỏ. Bà cúi xuống ôm An An: “Bà ngoại nhớ An An lắm. An An nhớ bà ngoại ?”
An An cất giọng non nớt: “An An nhớ bà ngoại, nhớ ông ngoại, cũng nhớ cả út nữa, còn ông cố và bà cố nữa.”
Điền Tình hôn An An một cái: “An An ngoan lắm.”
Liên Mạt Mạt là cuối cùng bước nhà. Cô ngờ Liên Ái Quốc cũng đến, chỉ ông mà còn Liên Tùng. Cô nhiều năm gặp Liên Tùng .
Liên Tùng im lặng ghế dựa, khi thấy cô thì thoáng qua một cái cụp mắt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-338-oan-han.html.]
Liên Mạt Mạt , trong lòng Liên Tùng vẫn còn oán hận cô!
Liên Ái Quốc xoa xoa tay: “Liên Mạt Mạt về đấy .”
“Chào chú út.”
“Ài, ài!”
Điền Tình ôm An An, bảo cô: “Chúng phòng con.”
Cô đáp: “Vâng.”
Vào phòng, cô hỏi nhỏ: “Chú út đến thế?”
Hạ Chí
Điền Tình hạ giọng: “Liên Tùng sắp kết hôn, nhà gái đòi 'tam chuyển nhất hưởng'. Chú út con tiền nên đến tìm ông nội con xin tiền.”
Cô hỏi: “Nhà gái nghề gì ạ?”
“Mẹ cũng rõ, chỉ vài câu, là gia đình tệ, cô gái là đồng nghiệp ở đơn vị của Liên Tùng.”
Lúc Liên Quốc Trung bước : “Cha gọi bà ngoài.”
Điền Tình dậy. Cô theo, cởi giày lên giường nghỉ cùng Trang Triều Dương.
Cô mơ màng sắp ngủ thì Điền Tình mới bước , tay cầm một xấp tiền. Cô dậy, trong lòng hiểu: “Ông nội chia gia tài ạ?”
Điền Tình mở tủ, đặt tiền trong, thở dài: “Mấy năm nay, chú út con năm nào cũng đến vay tiền, tìm đủ lý do, trả nợ. Ông nội con còn hy vọng gì ở chú út nữa. Dù thì Liên Tùng cũng sắp kết hôn , chú út con cứ để Liên Tùng quản lý. Vì thế, ông chia hết tiền tiết kiệm .”
Cô hiếu kỳ hỏi: “Một xấp tiền ít . Mẹ, rốt cuộc ông nội con bao nhiêu tiền thế?”
Điền Tình : “Một ngàn năm trăm đồng. Mấy năm nay ông chỉ chuyên tâm tiết kiệm tiền. Nếu chú út con mượn một ít, thì còn gần hai ngàn đồng đấy!”
Cô: “Ông nội con quả thật tiết kiệm ít.”
“Còn . Các con ở đây ăn cơm nhé, ăn xong hẵng về bên ông ngoại con.”
“Vâng.”
Ăn cơm xong, cô kể với cha về chuyện Liên Thanh Nghĩa trở về thành phố. Liên Quốc Trung trầm tư một lúc: “Việc cứ để cha lo.”
Liên Thanh Nghĩa thể về thành phố, cô cũng coi như trút một gánh nặng trong lòng. Cô thấy ông nội vui vẻ, nên để bánh ngọt dẫn các con .
Về đến đại viện, An An bắt đầu chế độ tíu tít, lắm lời. Cậu bé ngừng, từ lúc rời nhà, kể chuyện tàu hỏa, cho đến khi về, liên tục suốt một tiếng đồng hồ.
Miêu Lão thấy bé cuối cùng cũng chịu dừng, thở phào một , với Liên Mạt Mạt: “Thật khó cho nó khi thể nhớ hết chuyện.”
Tùng Nhân vạch trần em trai: “An An ghi hết sổ , lúc về còn cố ý xem một lượt đấy.”
An An bĩu môi: “Anh trai xa.”
Tùng Nhân mặt quỷ với An An. An An đảo mắt, nhảy khỏi ghế sofa đuổi theo trai. Cậu bé mở miệng: “Anh trai, tối nay em ngủ với , tối em kể chuyện cho nhé. Em nhiều chuyện lắm, giờ em kể cho luôn nhé…”
Tùng Nhân thấy, chắp hai tay : “Anh sai , thật sự sai .”
An An híp mắt, chạy vội đến bên cạnh Tùng Nhân, bàn tay nhỏ kéo áo trai: “Em tha thứ cho , trai, chúng chơi trò chơi nhé, trai…”
“Á, cứu mạng!”
An An khúc khích , đuổi theo Tùng Nhân chạy khắp nhà.
Buổi tối, An An ngủ cùng Tùng Nhân. Liên Mạt Mạt phớt lờ ánh mắt cầu cứu của Tùng Nhân mà về phòng. Vừa đồ lên giường, Trang Triều Dương ôm cô: “Anh chuyện với em.”