Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 358: Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-03-04 18:00:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trang Triều Lộ mệt mỏi day day thái dương: “Đột nhiên nhiệm vụ khẩn nên việc bàn giao tạm dừng. Nó mới thành nhiệm vụ xong, đang nốt thủ tục giấy tờ, chắc vài ngày nữa là về đến nhà thôi.”
Mạt Mạt hiểu rằng thời gian qua lòng chị Triều Lộ lúc nào cũng như treo ngược cành cây, giờ chuyện êm xuôi, ai nấy mới thể thở phào nhẹ nhõm.
Khởi Hành về cũng nhanh. Một tuần , đến đơn vị báo danh , khi bàn giao xong xuôi thì nghỉ phép mấy ngày về thăm nhà.
Trang Triều Lộ vết sẹo dài tay con trai mà đau lòng khôn xiết. Tuy cắt chỉ nhưng vết sẹo dữ tợn thế chắc chắn khó lòng mờ . Chị hỏi nguyên do vì con thương, nhưng đây là bí mật nhiệm vụ nên đành nuốt ngược câu hỏi trong.
Khởi Hành năm nay ba mươi tuổi, nắm tay săm soi như thế thì chút ngượng ngùng, nhưng chẳng dám rút , chỉ im như khúc gỗ.
Trang Triều Lộ buông tay con, lạch bạch chạy lên lầu tìm kiếm thứ gì đó.
Mạt Mạt quan sát Khởi Hành, thấy so với hai năm càng thêm vững chãi, toát vẻ nam tính ngời ngời. Cô thầm thắc mắc, một phong độ thế chẳng cô gái nào "lọt hố" nhỉ?
Khởi Hành mợ út đến mức mất tự nhiên. Với mợ út còn nhỏ tuổi hơn cả , vẫn thấy quen lắm. Nhìn khuôn mặt trẻ măng của Mạt Mạt trông cứ như em gái , một nữa thầm bái phục út: dẫn vợ ngoài thế mà út thấy áp lực tâm lý ?
Trang Triều Lộ hớn hở chạy xuống, tay cầm một cuốn sổ. Cuốn sổ Mạt Mạt lạ gì, đó chính là "danh sách điều tra đại viện" do tự tay chị cả biên soạn. Trong đó ghi chép tỉ mỉ về các cô gái chồng, từ diện mạo, học vấn, công việc cho đến gia cảnh.
Mạt Mạt ném cho Khởi Hành một ánh mắt đầy đồng cảm, tiếp tục nghịch bàn tay mũm mĩm của An An. Cảm giác mềm mại, thích thú cứ như đang nựng đệm thịt chân mèo .
Trang Triều Lộ đưa cuốn sổ cho con trai: “Con tự xem ưng ai , thích cô nào thì bảo , sẽ liên hệ sắp xếp cho con xem mắt.”
Khởi Hành ngơ ngác cầm lấy cuốn sổ, chỉ kịp lướt qua một lượt đỡ trán: “Mẹ, chuyện của con đừng lo quá.”
Trang Triều Lộ vỗ bộp xuống cuốn sổ: “Mẹ lo ? Mấy đứa đứa nào cũng bạc cả tóc. Con xem bao nhiêu tuổi ? Nhà bằng tuổi cháu nội lớn như Tùng Nhân đấy, xem, đến cái bóng cháu nội còn chẳng thấy .”
Khởi Hành day nhẹ mi tâm: “Chẳng con bận quá ? Con thời gian, vả công việc hiểm nguy, con mà kết hôn thì chẳng khác nào khổ con gái nhà .”
Trang Triều Lộ là đẻ nên chị lạ gì tính con: “Đừng lôi thôi với , hiểu con quá mà, con chỉ là lười kết hôn thôi. Con thật cho , là con... thích đàn ông đấy chứ?”
Khởi Hành: “...”
“Mẹ, cứ yên tâm , con khẳng định là thích đàn ông.”
Mạt Mạt liền ngẩng lên Khởi Hành. Chà, khẳng định chắc nịch thích đàn ông, nghĩa là phụ nữ trong lòng ?
Trang Triều Lộ cũng thính nhạy ẩn ý, mắt lóe lên tia hóng hớt: “Con đối tượng ? Cô nào? Người ở ? Cái thằng nhóc , dẫn về cho xem mặt? Yên tâm , chỉ cần là phái nữ thì đây cực kỳ khai sáng, khắt khe .”
Khởi Hành im như thóc, cạy miệng nửa lời. Trang Triều Lộ thấy liền nhíu mày: “Cô gáiđó vấn đề gì mà con giấu giếm? Không lẽ... con trúng phụ nữ chồng?”
“Mẹ! Mẹ nghĩ ! Không , là con ý với , nhưng chẳng chút tình ý nào với con cả, chỉ coi con là em thôi.”
Mạt Mạt khẽ nhếch môi, " em" ? Thời đại mà nam nữ thể " em" thuần túy ? Cô bắt đầu thấy tò mò về vị kỳ nữ đấy.
Trang Triều Lộ cũng ngẩn : “Anh em ?”
Khởi Hành dứt khoát khai hết: “Cô là công an, lúc nào cũng xông pha nhiệm vụ như đàn ông, sớm quên là phụ nữ . Bọn con quen trong đợt phối hợp , cô còn đỡ cho con một đòn nên mới thương, nếu thì cánh tay con trai coi như bỏ .”
Mắt Mạt Mạt sáng rực, nữ công an cơ đấy! Ở thời đại mà chứng kiến một nữ công an nhiệm vụ thực chiến thì ngầu mấy!
Trang Triều Lộ thì sang chê bai con trai: “Có thế mà cũng tán đổ , đừng bảo là con trai .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-358-bat-ngo.html.]
Nhìn biểu cảm của chị cả, Mạt Mạt chị ưng ý "con dâu tương lai" trăm phần trăm . Khởi Hành thì mặt đen như nhọ nồi, chỉ coi là , bây giờ?
Trang Triều Lộ hỏi dồn: “Được , , cô ở ? Để xem mặt hộ cho.”
“... Con chỉ cô là của công an thủ đô phái sang thôi, còn thì mù tịt.”
Trang Triều Lộ: “...” “Thế tên cô là gì?”
“Chỉ mật danh thôi ạ.”
Mạt Mạt: “...”
Hóa trúng mà đến cái tên thật cũng chẳng ? Khởi Hành đúng là "lợi hại" thật!
Trang Triều Lộ tức đến nghẹn lời. Chuyện nhiệm vụ thì chị thể dò hỏi, mà thủ đô rộng lớn thế , chẳng lẽ lục tung từng đồn công an ngớ ngẩn hỏi tên mật danh ? Mạt Mạt cũng tưởng tượng cảnh đó, đúng là một tình huống dở dở .
Khởi Hành chỉ ba ngày nghỉ phép. Mạt Mạt gặp một bữa cơm gia đình ngày đầu tiên, đó thì chẳng thấy bóng dáng nữa. Tiểu Vũ chạy sang kể lể với Mạt Mạt: “Anh cả đang chạy đôn chạy đáo khắp các đồn công an để tìm đấy mợ!”
Kết quả, vì cách tìm quá "ngây ngô" nên đương nhiên là chẳng thấy ai. Khởi Hành mang theo nỗi nuối tiếc về đơn vị, nhưng khi vẫn kịp giao nhiệm vụ cho đám trẻ, bảo nghỉ hè thì giúp tìm , thậm chí còn để cả một bức họa.
Hạ Chí
Mạt Mạt cầm bức chân dung mà hình hồi lâu. Đây mà gọi là vẽ ? Đôi mắt to chiếm nửa khuôn mặt, cái mũi cao đến mức phi lý, thứ duy nhất nhận diện chính là mái tóc ngắn ngang vai.
Tùng Nhân , cuối cùng nhịn mà phán một câu: “Sao Khởi Hành thể tự tin tay nghề hội họa của như nhỉ?”
An An bĩu môi chê bai: “Vẽ còn chẳng bằng con. Cái kiểu gì cũng chị dâu, như yêu quái thì .”
Vân Kiến chỉ dòng chữ chú thích bên cạnh bức họa mà cảm thán: “Ai mà chẳng công an mặc cảnh phục màu xanh, cần gì rõ thế ?”
Mạt Mạt nhịn nhịn, rốt cuộc phì thành tiếng. Sao đây cô nhận đằng vẻ nghiêm nghị của Khởi Hành là một tâm hồn "tấu hài" cực độ thế nhỉ?
Tiểu Vũ xong chỉ tìm cái lỗ nào chui xuống. Anh cả trong lòng cô bé vốn là hình tượng hùng cao lớn, giờ thì sụp đổ tan tành ! Chuyện tìm đành giao cho đám trẻ, khi nào nghỉ hè thì dạo quanh tìm vận may .
Sau đó, Mạt Mạt đón tiếp Tề Hồng sang chơi. Cô dẫn theo con trai thứ hai tên là Tâm Bối. Mạt Mạt thực sự cạn lời với cách đặt tên của vợ chồng nhà . Tâm Bối nhỏ hơn An An một tuổi, trông kháu khỉnh và khỏe mạnh. Vừa thấy An An, nhóc mở miệng dõng dạc: “Em gái xinh , vợ ơi!”
Mạt Mạt: “...”
Tề Hồng gượng đầy ái ngại: “Đều tại dạy hư nó cả.”
Mạt Mạt hiểu ngay, đúng là nào con nấy. Tề Hồng vội sửa : “Đó là trai con đấy.”
Đáng tiếc nhóc nhất quyết cho rằng đó là em gái. An An mím môi, dắt tay nhóc , quyết định sẽ tự "giáo huấn" một trận, thế là dẫn bé về phòng chơi.
Mạt Mạt thùng táo đặt chân: “Chị mang sang nhiều quá .”
Tề Hồng hào phóng xua tay: “Có gì , cô ăn hết thì bảo , gửi bưu điện sang cho. Bây giờ kiếm đồ cũng dễ hơn nên cô đừng khách sáo. Mà cô đấy, đến thủ đô lâu như sang thăm bố một chuyến?”
Mạt Mạt lườm nhẹ một cái: “Chị ở đó, em tự dưng xông đến nhà thì tiện chút nào.”