Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 461: Độc

Cập nhật lúc: 2026-03-04 18:03:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vệ Nghiên lên tiếng: “Chuyện ngày hôm nay là tại em cả đấy."

Mạt Mạt ngơ ngác hỏi : “Tại em ư?"

Thấy xung quanh còn ai, Vệ Nghiên mới hạ thấp giọng: “Chị thím hai kể, tối qua vợ chồng họ về nhà vẫn bình thường, nhưng Hướng Hoa cứ nhất định kiếm chuyện. Bà bảo Chu Tiếu chẳng giúp ích gì cho chồng, thế là Chu Tiếu nổi trận lôi đình cãi một trận kịch liệt với bà già đó. Em đoán xem bà gì nào?"

Nhớ thái độ hằn học của Chu Tiếu lúc nãy, sắc mặt Mạt Mạt tối sầm : “Bà bảo... ngày Hướng Húc Đông định giới thiệu em cho Hướng Hoa chứ gì?"

Vệ Nghiên gật đầu xác nhận: “, chính là ý đó. Bà còn thực lúc đầu Hướng Hoa cũng chấm em , nếu tại Trang Triều Dương hớt tay thì giờ em là vợ Hướng Hoa. Bà còn bảo nếu cưới em thì bộ mạng lưới quan hệ của nhà họ Liên đều thuộc về Hướng Hoa, sự nghiệp của chắc chắn sẽ rạng rỡ hơn bây giờ nhiều."

Mạt Mạt thắc mắc: “Sao chị rõ chi tiết đến thế?"

Vệ Nghiên kể: “Thím hai chị khuyên ngăn mà. Chị thấy bà đúng là hạng chỉ sợ thiên hạ đủ loạn, về tới nhà là kể sạch sành sanh chuyện ."

Mạt Mạt day nhẹ trán thở dài: “Thím hai của chị đúng là nhân tài thật đấy."

Vệ Nghiên cũng đồng tình, khẽ huých vai Mạt Mạt: “Nói thật nhé, chị thì chẳng tin lời Ngô Mẫn , nhưng hồi đó rốt cuộc là chuyện như thế nào?"

Nghe Vệ Nghiên hỏi, cả Bàng Linh và Từ Lỵ cũng tò mò Mạt Mạt chờ đợi.

Mạt Mạt giải thích: “Ngày Hướng Húc Đông đúng là ý định đó thật, nhưng ông mới mở lời thì cha em từ chối thẳng thừng . Nhân phẩm nhà họ nên cha em đồng ý, nên chẳng chuyện hớt tay nào ở đây cả, vì vốn dĩ chuyện còn bắt đầu."

Vệ Nghiên gật đầu: “Chị bảo mà, thể tin lời Ngô Mẫn , bà chỉ giỏi gây chuyện thôi. em cũng cẩn thận một chút, Chu Tiếu tin lời bà đấy. Nói chừng cô tưởng Hướng Hoa đeo bám em chỉ vì chuyện căn nhà !"

Mạt Mạt cảm thấy buồn nôn: “Chuyện đúng là tai bay vạ gió, tự dưng em gánh cái tiếng oan uổng ."

Vệ Nghiên ha hả: “Cái cách ví von của em tớ buồn quá."

Mạt Mạt hậm hực: “Chị còn nữa !"

Nhóm Mạt Mạt ngoài trường dùng bữa, mới thanh toán xong thì chạm mặt Hướng Hoa. Anh Mạt Mạt bằng ánh mắt nghi hoặc, cô liền vội vàng mặt chỗ khác.

Hướng Hoa thu hồi tầm mắt. Dù là trọng sinh nhưng ký ức của kiếp , những gì đều là do điều tra mà . Về những lời Ngô Mẫn , thực sự rõ thực hư .

Khi bóng Mạt Mạt khuất, Hướng Hoa kìm mà suy nghĩ: “Nếu ngày đó thực sự cưới Liên Mạt Mạt, liệu cảnh bây giờ khác ?"

Anh lắc đầu gạt suy nghĩ đó. Thời gian thể ngược, vả với tính cách của Liên Mạt Mạt, cô cũng chẳng bao giờ trúng . Thế nhưng Hướng Hoa tin chắc một điều: Trang Triều Dương kiếp hạnh phúc như , chắc chắn là nhờ cưới Liên Mạt Mạt.

Buổi chiều, Mạt Mạt học môn tự chọn. Ngụy Vĩ thấy cô bước liền xuống ngay phía : “Cuối tuần một buổi tiệc rượu thương mại, Thẩm Triết nhờ hỏi xem cô ?"

Mạt Mạt hỏi: “Tiệc rượu gì thế?"

Ngụy Vĩ đáp: “Tiệc do nước ngoài tổ chức, khách mời là Hoa kiều và thương nhân ngoại quốc m.á.u mặt, cơ hội hiếm lắm đấy."

Mạt Mạt liền gật đầu: “Đi chứ, tất nhiên là . Xem chừng cũng sẽ tham gia nhỉ?"

Ngụy Vĩ : “Tất nhiên, cơ hội thế bỏ lỡ thì phí quá."

"Anh họ định đưa ai cùng?"

Ngụy Vĩ giải thích: “Đây là tiệc rượu tư nhân nên mang theo của công ty. Thẩm Triết cần một bạn nữ cùng nên mới nghĩ đến cô. Nếu cô thì sẽ tìm trợ lý. cũng là nhờ Thẩm Triết giúp đỡ đấy."

Ngụy Vĩ thầm nghĩ, việc chọn công ty Thẩm Triết thực tập đúng là quyết định sáng suốt nhất đời.

Mạt Mạt nhướng mày, xem họ cũng nhận thấy thể thu phục Ngụy Vĩ nên chuyển sang hướng giúp đỡ để tạo lập mối quan hệ hữu nghị lâu dài. Cô mỉm bảo: “Anh với họ là sẽ ."

"Được."

Chiều đến, Trang Triều Dương đến đón vợ: “Tối nay ăn ở ngoài nhé, đặt bàn , giờ về đón các con thôi."

"Anh cả sang nhà Thanh Nghĩa ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-461-doc.html.]

"Chưa, tìm Thanh Xuyên, lát nữa hai họ sẽ đến thẳng đó luôn. Anh cũng thông báo cho Thanh Nghĩa ."

"Hai báo danh xong ?"

Hạ Chí

"Xong cả , đồ đạc cũng chuyển ký túc xá . Sáng mai bắt đầu ở trường, nhưng vì vẫn ở thủ đô nên chuyện gì em cứ đến tìm bất cứ lúc nào. Việc trong nhà cứ để lo."

Mạt Mạt ngọt ngào: “Tất nhiên là giao cho , là trụ cột gia đình mà!"

Trang Triều Dương trêu: “Sao cứ cảm giác em mới là nóc nhà nhỉ?"

"Có ?"

"Có chứ."

Mạt Mạt vang: “Vậy thì em sẽ chủ gia đình luôn."

"Được, tùy em hết."

Hai vui vẻ, sự ân ái tỏa khiến những xa cũng cảm nhận . Họ đợi Vân Kiến ở cổng trường, mải mê trò chuyện, trong mắt chỉ đối phương, gian xung quanh như ngập tràn sắc hồng hạnh phúc.

Cảnh tượng đúng là cú đả kích lớn đối với hội thanh niên độc , và thấy khó chịu nhất chính là Chu Tiếu. Những lời của Ngô Mẫn trở thành cái dằm trong tim cô , thêm đó cuộc sống của cô và Hướng Hoa chẳng hề hạnh phúc. Bên ngoài thì Ngô Tiểu Điệp gây chướng mắt, trong nhà Ngô Mẫn quấy rầy, thi thoảng còn đối phó với đám họ hàng cực phẩm đến vòi vĩnh. Chu Tiếu đố kỵ với Liên Mạt Mạt. Rõ ràng gia thế cô hề kém cạnh, tại cuộc sống chẳng bằng một góc của ?

Mạt Mạt đợi nửa tiếng thì Vân Kiến mới . Cả nhà đón thêm Vân Bình cùng đến tiệm cơm.

Thanh Xuyên và Thanh Bách đợi sẵn ở đó, hai em đang mải miết trò chuyện. Mạt Mạt xuống rót : “Hai đang chuyện gì mà ngoài phòng bao em cũng thấy thế?"

Giọng Thanh Bách oang oang: “Cái thằng nhóc , chuyện du học lớn như mà nó dám giấu nhẹm . Đến tận lúc nộp xong hồ sơ, xin suất mới chịu , gan đúng là to bằng trời!"

Mạt Mạt đặt chén xuống: “Nhanh ? Đã kết quả ạ?"

Thanh Xuyên đáp: “Vừa vặn suất sinh viên trao đổi nên em đăng ký luôn, ngờ kết quả về nhanh thế. Em duyệt , tháng năm sẽ lên đường."

Thanh Bách liền lườm em gái: “Hóa đều cả, chỉ cho rìa thôi ?"

Mạt Mạt bảo: “Anh ở đơn vị cũ liên lạc thì bọn em thông báo cho kiểu gì?"

Liên Thanh Bách nghẹn lời, ngẫm đúng là : “Thế còn cha ? Hai ?"

Mạt Mạt đáp: “Biết chứ, để xin phép cha , Thanh Xuyên đợi gần đến ngày khai giảng mới dám mò về đấy."

Liên Thanh Bách thở dài, hóa cả nhà chỉ cuối cùng: “Anh chợt nhận già thật . Với đây là chuyện đại sự, mà trong mắt mấy đứa chuyện cứ nhẹ tựa lông hồng ."

Trang Triều Dương góp lời: “Thời đại đổi , giờ giống như ngày xưa nữa."

Liên Thanh Bách cảm thán: “ , giờ là thời đại của lớp trẻ ."

Mạt Mạt cạn lời: “Anh như thể già lắm bằng!"

Thanh Bách tặc lưỡi: “Già chứ còn gì nữa, sắp bốn mươi tới nơi còn gì? Ồ, mà nhắc mới nhớ, Trang Triều Dương còn lớn tuổi hơn cả . Ha ha, vẫn còn trẻ chán!"

Trang Triều Dương: “..."

Bị đ.â.m một nhát trúng tim đen, Trang Triều Dương nheo mắt đáp lễ: “Tuổi đúng là nhỏ hơn em thật, nhưng hai mà cùng ngoài, chắc chắn ai cũng bảo già hơn em đó. Nhìn tóc kìa, lốm đốm bạc đấy. Nhìn sang em , đúng là một trời một vực!"

Liên Thanh Bách: “..."

Thật là tức c.h.ế.t mà! Bao nhiêu năm trôi qua, cái miệng của Trang Triều Dương vẫn cứ độc như ngày nào!

 

Loading...