Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 738
Cập nhật lúc: 2026-03-04 18:10:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An An vốn sinh trí nhớ cực kỳ , tuy gần sáu năm gặp nhưng vẫn nhớ như in: "Thật ạ? Thế thì quá ".
Mễ Mễ và Thất Cân tuy khách là ai, nhưng thấy vui mừng như thế thì cũng hiểu ngay đó là những mà coi trọng. Mạt Mạt bảo Chị Tôn đem đồ đạc thu xếp xong cất chỗ cũ, còn thì tựa cửa ngóng trông. Gần sáu năm gặp, dù thường xuyên gọi điện thoại nhưng nỗi nhớ nhung vẫn hề vơi bớt. Nghĩ đến Tề Hồng, cô nhớ về những ngày tháng sinh sống tại quân khu mới, mỗi hồi tưởng đều khiến lòng bồi hồi, xao xuyến.
Rất nhanh đó, gia đình Tề Hồng lọt tầm mắt của Mạt Mạt. Cô vội mở cổng lớn chạy nghênh đón. Tề Hồng cũng bước nhanh vài bước, : "Chị đúng là dám nhận quen nữa , em càng sống càng trẻ thế ? Hai đứa mà cạnh , khéo chị thành dì của em mất thôi".
Tề Hồng vòng quanh Mạt Mạt hai vòng, giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ. Tuổi tác hai thực chẳng chênh lệch là bao, nhưng giờ cạnh , Tề Hồng cảm thấy "đả kích" hề nhẹ. Mạt Mạt lườm bạn một cái: "Cái miệng của chị vẫn chẳng chịu giữ kẽ gì cả, gì mà khoa trương như thế chứ. Em thấy chị mới là càng ngày càng trẻ đấy".
Đã bao nhiêu năm trôi qua, tính cách của Tề Hồng vẫn chẳng hề đổi: "Hì hì, thì lâu ngày gặp nên chị đùa chút thôi mà".
Mạt Mạt nhịn mà trợn trắng mắt, buồn để ý đến Tề Hồng nữa mà sang Triệu Hiên. Nhiều năm gặp, Triệu Hiên trông già ít, chắc hẳn là do công việc bận rộn nhiều lo toan. Cô dời mắt sang Tâm Bảo và Tâm Bối. Tâm Bảo xấp xỉ tuổi Tùng Nhân, nhưng con gái thường lớn muộn hơn nên chiều cao hiện tại thấp hơn Tùng Nhân khá nhiều. Cô bé năm nào còn vô tư lự giờ vẫn giữ nét tính cách , nhưng đường nét khuôn mặt đổi rõ rệt, trông xinh hơn hẳn nhờ hội tụ đủ những ưu điểm của cả cha lẫn . Lớn lên chắc chắn sẽ là một mỹ nhân.
Nhìn tư thế thẳng tắp của Tâm Bảo, Mạt Mạt vốn là quân tẩu nên nhận ngay đó là tác phong quân đội. Kết hợp với mái tóc ngắn ngang vai, cô bé toát lên vẻ thanh tú nhưng kém phần khí. Mạt Mạt yêu quý cô bé vô cùng. Cô vốn thích mẫu con gái như thế , tất nhiên là cô thích Mễ Mễ, vì cái duyên nhận con nuôi cũng là do định mệnh sắp đặt. Mạt Mạt nắm c.h.ặ.t t.a.y Tâm Bảo: "Còn nhớ dì là ai cháu?".
Tâm Bảo khẽ mỉm : "Dạ nhớ chứ ạ, dì Mạt Mạt ạ".
Trong lòng Mạt Mạt càng thêm vui sướng, cô sang Tâm Bối. Năm xưa gặp bé vẫn còn nhỏ xíu, giờ lên tiểu học , đường nét khuôn mặt trông giống Triệu Hiên: "Tâm Bối ".
Tâm Bối chút bẽn lẽn: "Dì Mạt Mạt ạ".
Tề Hồng nhịn trợn mắt, bĩu môi trêu: "Em định cứ ngoài cổng lớn thế để tiếp đãi cả nhà chị đấy ?".
Mạt Mạt một tay dắt Tâm Bảo, một tay kéo Tề Hồng: "Là em sơ suất quá, mau, mời cả nhà trong".
Tề Hồng hất cằm: "Thế còn tạm ".
Mạt Mạt ít bạn tri kỷ, dù đều là bạn nhưng cũng sự phân cấp rõ ràng. Trong những bạn nhất, Mạt Mạt vẫn thích nhất là Tề Hồng, vì cả tính tình lẫn sở thích của hai đều hợp . Tề Hồng bước sân, đảo mắt những khóm hoa đua nở, khẽ chớp mắt: "Mấy năm gặp, bản lĩnh chăm hoa của em tiến bộ vượt bậc đấy nhé".
Mạt Mạt đáp: "Chăm sóc bao nhiêu năm , tự nhiên là càng ngày càng hơn chứ".
Tề Hồng đầu , thấy An An và mấy đứa nhỏ ở cửa, chị nhanh tay kéo lấy An An: "Có nhận dì là ai ?".
An An gật đầu: "Dạ chứ ạ, dì Tề ạ".
Tề Hồng sang Thất Cân: "Thằng bé trông thanh tú quá, mấy đứa nhỏ em sinh đúng là chọn nét để lớn mà".
Thấy Tề Hồng cứ chắn ngay cửa , Mạt Mạt bảo: "Nắng lên , ngoài nóng lắm, nhà chuyện".
Tề Hồng định ôm Thất Cân một cái, nhóc mập mạp với vẻ mặt nghiêm nghị trông cực kỳ đáng yêu, tạo nên một sự đối lập thú vị. Tiếc là Thất Cân nhanh chân né . Tề Hồng cũng chú ý đến Mễ Mễ, bắt Thất Cân, cô bèn nắm tay Mễ Mễ cùng bước nhà.
Vào đến phòng khách, thấy bàn rót sẵn , Tề Hồng xuống tấm tắc: "Nhà cửa em dọn dẹp thật chẳng chê . Nghĩ hồi chị mới đến đây, đúng là so với chỉ nước tức c.h.ế.t".
Mạt Mạt chợt nhớ , ban nãy cô còn thắc mắc gia đình Tề Hồng đến mà cần ai đón, giờ mới sực nhớ Tề Hồng cũng từng sống ở quân khu nên rành đường lối , tìm nhà thì quá dễ dàng. Mạt Mạt cũng xuống, với Triệu Hiên: "Cứ tự nhiên như ở nhà nhé, đừng khách sáo".
Tề Hồng thì chẳng khách sáo chút nào, cô nhấp một ngụm bắt đầu ăn trái cây, Mễ Mễ : "Đây là con gái nuôi của em , trông ngoan quá. Hồi đó chị cứ nghĩ em sẽ nhận con gái chị con nuôi cơ đấy!".
Mạt Mạt cái miệng Tề Hồng sắp " chơi xa" nên liền chặn : "Chẳng năm xưa chị đòi định hôn ước từ bé cho hai đứa nhỏ ?".
Mắt Tề Hồng sáng rực lên: "Bây giờ định vẫn muộn mà! Em xem con gái chị , xinh xắn thừa, học hành giỏi, còn nuôi chí thi trường quân đội, chẳng xứng với Tùng Nhân nhà em ?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-738.html.]
Mạt Mạt còn kịp lên tiếng thì Triệu Hiên chịu nổi nữa. Vợ năng như thể con gái gả . Anh liếc vợ một cái, Tề Hồng bèn gượng gạo, cuối cùng cũng chịu im miệng. Mạt Mạt chứng kiến tất cả, suýt chút nữa là bật thành tiếng. Đã bao nhiêu năm , Tề Hồng vẫn cứ Triệu Hiên "trị" cho sợ một phép. Tâm Bảo thì hiếm khi đỏ mặt thẹn thùng. Dù cũng là thiếu nữ, đối với chuyện tình cảm cũng bắt đầu hiểu đôi chút.
Mạt Mạt trêu nữa mà hỏi: "Sao hai đến mà báo một tiếng?".
Triệu Hiên tiếp lời: "Tề Hồng tạo bất ngờ cho em nên mới giấu đấy".
Mạt Mạt cạn lời, đúng là phong cách của Tề Hồng: "Cả nhà đến đây chắc chỉ đơn giản là thăm bọn em thôi nhỉ?".
Tề Hồng nuốt miếng quýt trong miệng: "Triệu Hiên đến đây họp, nên chị xin nghỉ phép dẫn mấy đứa nhỏ theo luôn".
"Hóa là . Thế nhà ở đây bao lâu?".
Tề Hồng nheo mắt : "Hơn một tuần đấy!".
Mạt Mạt hào hứng: "Vừa vặn em đang nghỉ, chúng tụ tập thật hoành tráng mới ".
Tề Hồng : "Nói nhé, chị ở nhà khách , chị ở nhà em cơ".
Mạt Mạt gật đầu: "Chuyện đó là đương nhiên . Để lát nữa em gọi điện cho Triều Dương xem về ".
Triệu Hiên can ngăn: "Không cần cố ý về , đợt họp chúng kiểu gì cũng gặp ".
Mạt Mạt nghĩ cũng đúng, Triệu Hiên họp thì Triều Dương chắc chắn cũng đang bận rộn. Cô thường hỏi sâu về công việc của chồng, nhưng thỉnh thoảng cũng đoán phần nào. Mạt Mạt dậy: "Em chợ mua thêm thức ăn, ở nhà đợi em nhé".
Tề Hồng chẳng coi là ngoài: "Trong nhà hết thức ăn ?".
Mạt Mạt giải thích: "Ban đầu định thăm Triều Dương và Tùng Nhân nên em cho Chị Tôn nghỉ luôn, trong nhà cũng dự trữ gì".
Tề Hồng dậy: "Từ khi rời chị cũng thành phố Z phát triển thế nào , để chị cùng em, sẵn tiện ngắm nghía thành phố một chút".
Mạt Mạt hỏi mấy đứa nhỏ: "Còn các con? Có cùng và dì ?"
Mấy đứa trẻ đồng loạt lắc đầu, chúng chẳng mấy hào hứng với chuyện chợ.
Hạ Chí
Triệu Hiên dậy: "Anh cũng ngoài một chuyến, trưa sẽ về. Hay là cùng xe với hai luôn nhé?".
Mạt Mạt : "Dạ , em xe, để em đưa qua".
Triệu Hiên khẽ : "Không cần , bên cũng xe đưa đón ".
Mạt Mạt bừng tỉnh, cô lo lắng chu quen mà quên mất cấp bậc hiện tại của Triệu Hiên: "Thế thì , chúng em mặc kệ đấy"
Nói đoạn, Mạt Mạt dặn Chị Tôn: "Chị Tôn, chị dọn dẹp phòng ốc giúp em với nhé".
Chị Tôn : "Dạ, cô cứ yên tâm".