Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 767

Cập nhật lúc: 2026-03-04 18:14:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết Nhã tự đuối lý, liền hỏi: "Vậy cô xem, việc giải quyết thế nào?"

Mạt Mạt đang định trả lời là chờ Mễ Mễ về, thì Mễ Mễ, An An và Tâm Bảo cũng tới cửa. Mễ Mễ tung tăng chạy , hớn hở reo lên: "Mẹ nuôi ơi, cả và chị Tâm Bảo buổi trưa về ạ, chị bảo cần cơm phần hai họ ."

Tiếng Mễ Mễ dứt, thấy Đại Song thì con bé sững . Biểu cảm của Tâm Bảo còn trực diện hơn, cô bé hằm hằm Đại Song đầy giận dữ.

Mạt Mạt vẫy vẫy tay: "Mễ Mễ, đây con."

Mễ Mễ vội giày đến bên cạnh Mạt Mạt. Cô chỉ tay về phía Đại Song: "Chuyện ở trường học cả . Dì Tiết đưa Đại Song đến để xin , đây là chuyện của con nên ý kiến của con thế nào."

Mễ Mễ vốn nuôi dạy bảo riêng nên "tâm kế". Thực kế hoạch của cô bé gần tất, chỉ chờ đến thứ Hai là cho Đại Song tròng, ngờ nuôi chuyện.

Tiết Nhã lời Mạt Mạt thì ngẩn . Quan điểm của bà là trẻ con sai thì lớn giải quyết là xong, ngờ Mạt Mạt để đứa trẻ tự xử lý. Điều khác với suy nghĩ của bà . Tiết Nhã trầm tư, chẳng lẽ vì quan niệm giáo d.ụ.c khác nên đứa trẻ của hai nhà mới chênh lệch nhiều đến thế?

Mễ Mễ vẫn nhớ rõ lời nuôi từng dạy: "Nếu khác ác ý trêu chọc con mà con giả vờ rộng lượng tha thứ, trong khi họ vẫn ghét và tìm cách trả thù, thì đó chính là ngu ngốc."

Trước Mễ Mễ hiểu vì Đại Song luôn nhằm , nhưng qua chuyện cô bé rõ. Đại Song đố kỵ với cô bé, và con bé quá giới hạn. Mễ Mễ mím môi, sắp xếp ngôn từ mới mở lời: "Mẹ nuôi, con hy vọng Đại Song cả lớp để xin con và cả cha con nữa. Bạn gieo rắc tin đồn chỉ tổn thương con mà còn sỉ nhục cả cha con. Cha con là liệt sĩ quang vinh, bạn bàn tán như chẳng khác nào cha giáo d.ụ.c con cái!"

Đại Song thì trừng lớn mắt, vội lùi một bước: "Không ! thể xin ở đây, nhưng lớp thì ? vất vả lắm mới kết bạn , nếu các bạn sẽ bỏ mất."

Gương mặt nhỏ nhắn của Mễ Mễ căng thẳng, cô bé hừ lạnh: "Bạn tiếc bạn bè, mà là tiếc cảm giác tung hô thì ."

Mễ Mễ vốn dĩ coi trọng Đại Song. Để lôi kéo bạn bè, Đại Song gặp ai cũng khoe là cháu ngoại sư trưởng, khoe út lợi hại mở công ty lớn. Mễ Mễ còn thèm vạch trần, ngờ Đại Song dám bôi nhọ . Nghĩ đến việc Đại Song vay tiền để mua đồ cho em mà là để sang mời khách, ánh mắt Mễ Mễ càng thêm lạnh lẽo.

Mặt Đại Song trắng bệch, con bé ngờ Mễ Mễ bóc trần tâm tư của như . Tiết Nhã sống chừng tuổi đời, sự đổi sắc mặt của cháu gái lừa nổi bà . Bà cảm thấy hôm nay chỉ mất mặt mà đến cái thể diện cuối cùng cũng chẳng còn. Bà thấy thật thất bại khi dành bao tâm huyết cho Đại Song, mà con bé giống y đúc Dương Tuyết, ham hư vinh đến thế.

Chút bực bội cuối cùng trong lòng Mạt Mạt cũng tan biến khi Mễ Mễ . Đứa trẻ suy tính, . Chỉ cần Đại Song xin lớp thì danh dự của Mễ Mễ sẽ khôi phục. Thấy cô bé tính toán riêng, Mạt Mạt buông tay để con tự xử lý.

Tiết Nhã định mở miệng giúp cháu, nhưng thái độ của Mạt Mạt, bà đành dập tắt ý định. Bà bắt đầu tính đến việc chuyển trường cho Đại Song, vì bà liệu tình cảnh của nó ở lớp khi xin sẽ .

Hạ Chí

Mễ Mễ vẫn giữ vững lập trường, việc nhất định xin công khai, thương lượng. Đại Song lóc: " xin bạn ở đây ? Đừng bắt lớp, mất bạn bè ."

Mễ Mễ hề mềm lòng: "Lúc bạn bịa đặt nghĩ đến sẽ đối mặt với chuyện gì? Nhất định xin lớp."

Đại Song trừng mắt Mễ Mễ: "Bạn bạn bè thì vẫn còn các trai, bạn quần áo , tiền tiêu hết, còn thì chẳng gì cả!"

Mễ Mễ sững sờ, đây là kiểu lý luận gì ?

Mạt Mạt vốn định lên tiếng, nhưng liền nhíu mày với Tiết Nhã: "Chị dâu, tâm tính của Đại Song lệch lạc quá . Con bé còn nhỏ mà thế , nếu quản giáo nghiêm túc thì lớn lên còn thể thống gì nữa?"

Tiết Nhã cũng ngẩn . Thần thái của Đại Song lúc giống hệt Dương Tuyết khiến bà vô cùng khó chịu. Từ lúc chị em Đại Song đến đây, bà từng đối xử bạc đãi, tâm địa nó thành thế ? Bà bấm mạnh lòng bàn tay cho tỉnh táo: "Đại Song sẽ đến lớp xin . xin phép đưa con bé về , thực sự xin nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-767.html.]

Mạt Mạt đích tiễn Tiết Nhã về. Khi khách , Mễ Mễ nắm tay nuôi khẽ hỏi: "Mẹ nuôi, con quá ạ? Sắc mặt dì Tiết trông lắm."

Mạt Mạt xoa tóc Mễ Mễ, đứa nhỏ vẫn thật lương thiện: "Không liên quan đến con ."

Mễ Mễ thở phào nhẹ nhõm, cô bé thực sự sợ vì mà quan hệ hai nhà nảy sinh vết nứt.

Trang Triều Dương nãy giờ vẫn ở trong bếp, đợi Tiết Nhã mới bước . Anh gọi: "An An, đây giúp cha bưng thức ăn nào." An An vội rửa tay bưng cơm, Mạt Mạt sẵn ở bàn chờ đợi. Nhìn đĩa cá luộc cay - món khoái khẩu nhất, Mạt Mạt kìm mà nuốt nước miếng.

Cô động đũa , mắt sáng rực lên: "Đồng chí Trang Triều Dương, khai mau, lén luyện tay nghề ở đơn vị ? Vị chuẩn quá mất!"

Trang Triều Dương nhất quyết thừa nhận: "Làm gì , lấy thời gian."

Thất Cân chằm chằm cha bóc mẽ: "Cha dối, vành tai đỏ lên kìa."

Trang Triều Dương câm nín, thầm nghĩ đứa con trai nào phá đám như thế , thật cho nó một trận. Mạt Mạt tủm tỉm: "Đồng chí Trang Triều Dương, dối là nhé. Anh là cha, gương cho các con chứ."

Trang Triều Dương trừng mắt Thất Cân một cái mới thú thực: "Nhà ăn mới lính nuôi quân sở trường món nên cũng học lỏm vài chiêu."

Mạt Mạt gắp một miếng cá đưa đến tận miệng chồng: "Thưởng cho ."

Trang Triều Dương phớt lờ mấy đứa nhỏ đang đầy thèm thuồng, một ngụm nuốt gọn: "Tạ ơn bà xã thưởng."

An An khẽ nhún vai, thầm nghĩ: "Cha ơi, tụi con vẫn còn ở đây mà. Vừa mới bảo gương xong, thế mà coi ?"

Sau bữa cơm, An An dọn dẹp, còn Mạt Mạt và Trang Triều Dương lên lầu ngủ trưa. Buổi chiều, bọn trẻ bài tập, còn Mạt Mạt chăm chút mấy chậu hoa ngoài sân. Trang Triều Dương ở bên bầu bạn với vợ một lát mới rời .

Đến tối, khi Mạt Mạt dùng bữa xong thì Tề Hồng mới kéo thể mệt mỏi trở về. Triệu Hiên từ chiều mà trong nhà miếng cơm nào, nên Tề Hồng trực tiếp sang nhà Mạt Mạt. Trên tay chị cầm cuốn sổ đăng ký dày cộp, cửa vật ghế sofa.

Mạt Mạt đưa cuốn sách tiếng Anh cho Mễ Mễ bảo con tự xem, hỏi: "Đói ? Cơm canh vẫn còn ấm trong bếp đấy!"

Tề Hồng uống liền mấy chén nước: "Lấy giúp chị với, chị hết ."

Tâm Bảo vội bếp lấy cơm cho . Mạt Mạt cầm cuốn sổ đăng ký lên lật xem: "Hơn ba trăm đăng ký cơ ? Mới khai trương ngày đầu mà thế là quá cừ !"

Tề Hồng bật dậy, thần bí móc trong túi xách : "Em đoán xem hôm nay thu bao nhiêu tiền đặt cọc?"

Mạt Mạt đảo mắt: "Giá cả do em đặt mà, em còn , chín trăm đồng chứ gì."

 

Loading...